Buy

Tân Thành, Kim Anh, Kim Thành, Hải Dương

(Sân khấu) Giấc mơ của con
Gieo Quảng Bloger

Bản tin

(Sân khấu) Giấc mơ của con

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

448

(Kịch bản kịch ngắn sân khấu không chuyên tuyên truyền về Hệ giá trị gia đình của Gieo Quảng)

NHÂN VẬT:

  • Anh Lưu: 36 tuổi, làm nhân viên công ty
  • Chị Tâm: 32 tuổi, làm nhân viên công ty
  • Bé trai An: 12 tuổi, con của anh Lưu và chị Tâm

BỐ TRÍ SÂN KHẤU:

Sân khấu chuẩn bị sẵn hai lớp: Lớp thứ hai, trong cùng, là cảnh trong nhà anh Lưu – chị Tâm buổi tối; Lớp thứ nhất, ngoài cùng,  là cảnh ghế đá bên lề đường phố về đêm.

CẢNH 1

(Kéo mở màn lớp sân khấu thứ nhất…Một ghế đá - ghế băng gỗ được trang trí mô hình giống ghế đá ở giữa sân khấu, ánh sáng vừa đủ để khán giả cảm nhận được không gian buổi tối ở ven đường phố…)

Tiếng bé An từ bên trong vọng ra, vẻ mệt mỏi…

AN:             (Chưa xuất hiện trên sân khấu) Ai….vé số đây..!

Bé An trong trang phục quần vải, áo thun, dép quai hậu, bụng đeo một túi vải có khóa kéo (tất cả đều cũ nhưng sạch), tay cầm tập vé số, lững thững đi ra, vẻ mặt buồn thiu và mệt mỏi, vừa đi vừa rao bán vé số với giọng yếu dần…

AN:             Ai…vé số đây!... Ai…vé số đây!... Ai…vé số đây…!

Bé An đến chỗ ghế đá, cúi nhìn tập vé số trên tay…rồi ngồi phịch xuống ghế đá, nói như đang tâm sự với chính tập vé số…

AN:             Mẹ ơi!... Con không thích đi bán vé số đâu!... Con mệt lắm!

Rồi bé An nhét tập vé số vào trong túi vải đeo ở bụng, từ từ nằm ra ghế đá, mắt hướng lên (bầu trời đầy sao trong tưởng tượng), đưa tay lên vừa chỉ trỏ vừa nói trong tâm trạng rất nhớ mẹ…

AN:             Một ông sao sáng…mẹ ở đâu!... Hai ông sao sáng…mẹ ở đâu!... Ba ông sao  sáng…mẹ ở đâu!... Bốn ông…

Chưa nói hết câu thứ bốn thì tay bé An từ từ hạ xuống, mắt díp lại vì buồn ngủ…rồi khi cánh tay hạ xuống ghế đá hoàn toàn thì bé An cũng chìm vào giấc ngủ ngon lành…

CẢNH 2

(Màn của lớp sân khấu thứ nhất được kéo ra che ghế đá mô hình, rồi nhanh chóng kéo vào đồng thời di chuyển ghế đá mô hình vào trong, rồi mở màn của lớp sân khấu thứ hai, là cảnh bên trong nhà anh Lưu – chị Tâm)

Trong phòng khách nhà anh Lưu – chị Tâm: Một bộ bàn ghế gỗ cũ ở giữa với một bên là một ghế băng, bên kia là hai ghế đơn, phía xa đầu bàn là chiếc tivi màn hình phẳng cũ trên kệ gỗ cũ.

Anh Lưu đi làm về (trong trang phục của công ty: áo sơ mi, quần vải, giầy da, cặp đựng tài liệu), đến thẳng chỗ ghế băng, để cặp, lấy điều khiển mở tivi…rồi nằm dài ra ghế băng, gác đầu lên thành ghế… vừa xem tivi gọi hướng vào trong:

LƯU:          Em ơi! Anh về rồi nhé!

Bé An từ trong chạy ra (trang phục giống ở CẢNH 1, nhưng không đeo túi vải ở bụng), xà vào ghế băng chỗ anh Lưu đang nằm…

AN:             A bố về rồi! Cho con xem tivi với!

Cùng lúc, chị Tâm bưng mâm cơm ra (Mâm cơm đơn giản với đĩa cá kho, đĩa rau bắp cải luộc, bát to nước luộc rau, bát nước mắm, ba cái bát ăn cơm, ba đôi đũa, một cái muôi và nồi cơm nhỏ)…

TÂM:          Đây, cơm xong rồi, cả nhà ăn cơm thôi!

Chị Tâm đặt mâm cơm xuống bàn, tiện tay cầm điều khiển tắt tivi rồi nói:

TÂM:          Hai bố con tập trung ăn cơm thôi!

Anh Lưu nhìn chị Tâm vẻ khó chịu vì đang xem tivi bị tắt ngang…nhưng chị Tâm có vẻ vô tư không để ý đến cái nhìn của anh Lưu…

LƯU:          Anh nói mấy lần rồi! Anh đang xem tivi em đừng tự tiện tắt ngang như vậy!

Chị Tâm vẫn tập trung vào sắp mâm cơm, không nhìn anh Lưu…

TÂM:          Em bảo anh nhiều lần rồi, lúc ăn cơm mình không nên xem tivi

Bé An vẫn nhìn về phía tivi, nói vô tư…

AN:             Nhưng con thích xem tivi

Anh lưu cầm điều khiển mở tivi lên lại…

LƯU:          Vừa ăn vừa xem cho vui chứ có vấn đề gì đâu!

Bé An thích thú hùa theo…

AN:             Đúng rồi bố! hi hi!

Chị Tâm nhìn bé An với ánh mắt nghiêm nghị…

TÂM:          An! Mẹ dạy bao lần rồi! không nghe lời mẹ à!

Bé An quay sang thấy mẹ nhìn nghiêm nghị thì cúi mặt không dám nhìn về phía tivi nữa…

Anh Lưu thì vẫn nhìn về phía tivi, không nhìn chị Tâm, nói:

LƯU:          (Vẻ không hợp tác) Thế anh đi làm cả ngày về, muốn thư giãn giải trí một tí cũng không được à!

Chị Tâm vẫn vừa tập trung vào mâm cơm (đánh cơm trong nồi cho tơi) vừa nói:

TÂM:          Nhưng tivi sẽ làm mọi người phân tâm trong bữa ăn, làm bữa cơm gia đình mất ngon. Với lại anh cũng biết là tivi không tốt cho con mà!

Chị Tâm lại cầm điều khiển, vừa tắt tivi vừa nói tiếp:

TÂM:          Thôi hai bố con tập trung ăn cơm đi!

Nói rồi chị Tâm nhanh tay xới cơm…

Anh Lưu và bé An thì ngồi cúi mặt không vui…

Chị Tâm đặt một bát cơm trên mâm phía anh Lưu…

TÂM:          Anh ăn cơm!

Chị Tâm đặt một bát cơm trên mâm phía bé An…

TÂM:          Con ăn gì tự gắp nhé!

Anh Lưu vẫn cúi mặt không vui, không ăn. Còn bé An thì bưng bát cơm nhưng xụng xịu nói…

AN:             Vừa ăn vừa xem tivi được không mẹ!

Chị Tâm lại nhìn bé An nghiêm nghị…

TÂM:          (Với bé An) Mẹ bảo phải nghe! Không được học cái hư của bố!

Anh Lưu có vẻ không kìm nén cơn tức được nữa nên nói to tiếng hơn bình thường:

LƯU:          Vậy mà em bảo là hư sao!

Chị Tâm đơ người khi thấy anh Lưu to tiếng khác thường như vậy, chị chưa kịp phản ứng gì (dù nhận ra mình vừa quá lời) thì anh Lưu cầm cái muôi trên mâm cơm, đứng dậy đi nhanh về phía cái tivi…

Anh Lưu giơ thẳng tay đập muôi vào màn hình tivi mấy cái…

Chị Tâm hốt hoảng chạy về phía anh Lưu…

TÂM:          Anh làm gì vậy! Làm tích cóp bao lâu mới mua được mà!

Chị Tâm định giữ tay anh Lưu lại thì bị tay anh Lưu vung trúng mặt ngã ra sàn nhà…

Cùng lúc, bé An cũng chạy lại ôm anh Lưu can, nét mặt sợ sệt…

AN:             Bố! Đừng mà! Hỏng rồi lấy gì xem!

Chị Tâm ngồi dưới sàn nhà ôm mặt khóc trong tâm trạng vừa xót của vừa ấm ức…

Anh Lưu không kiềm chế được cơn giận, thuận tay gạt luôn cái tivi rơi xuống đất, rồi quăng cái muôi xuống sàn nhà phía chị Tâm…

LƯU:          Từ nay cô ăn cơm một mình đi! Bố con tôi không cần nữa!

Nói xong anh Lưu cầm tay bé An lôi đi ra hướng cửa…

Bé An thì níu lại, nhìn về phía chị Tâm, vừa với tay vừa khóc vừa nói:

AN:             Hu hu…đừng bố ơi…! Con muốn ăn cơm với cả bố và mẹ cơ! Hu hu…đừng bố ơi…! Con muốn ăn cơm với cả bố và mẹ cơ...!

Nhưng sức của bé An không chống lại được cơn giận của anh Lưu nên bé An nhanh chóng bị anh Lưu lôi ra khỏi nhà…

Chị Tâm thấy vậy thì  lồm cồm bò theo, với tay theo nói trong nước mắt…

TÂM:          Anh à…! Trời ơi…! Chuyện gì xảy ra thế này…!

 

CẢNH 3

(Cùng lúc kéo đóng màn của lớp sân khấu thứ nhất và thứ hai, đồng thời di chuyển ghế đá mô hình ra sau màn của lớp sân khấu thứ nhất, nhân vật bé An ra nằm trên ghế đá mô hình giống lúc cuối của CẢNH 1, rồi nhanh chóng mở màn của lớp sân khấu thứ nhất)

Bé An nằm trên ghế đá vẫn trong giấc ngủ say, giơ tay lên cao như với gì đó, nói trong mơ…

AN:             Đừng…bố ơi…! Con muốn ăn cơm với cả bố và mẹ cơ…! Đừng…bố ơi…! Con muốn ăn cơm với cả bố và mẹ cơ…! Đừng…bố ơi…

Vừa lúc này chị Tâm đi xe đạp đến (chiếc xe đạp thống nhất cũ khung ngang), dừng lại khi thấy một đứa trẻ đang nằm trên ghế đá ngoài lề đường…

Trong giây lát, với bản năng của một người mẹ, chị Tâm nhanh chóng nhận ra con mình, chị vội quăng xe đạp sang một bên, lao đến ghế đá, nắm chặt lấy tay bé An đang giơ lên… gọi con trong xúc động…

TÂM:          An à! Con ơi…! Sao ra nông nỗi này! Mẹ đây An ơi…!

Chị Tâm lay mấy cái thì bé An tỉnh lại, ngồi dậy, đơ người nhìn chị Tâm giây lát…rồi ôm trầm lấy chị Tâm… vừa nói vừa khóc ngon lành:

AN:             Mẹ!... Mẹ cho con về nhà đi!... Con không ở nhà trọ với bố nữa đâu!... Con không đi bán vé số nữa đâu!... Con mệt lắm! Cho con về nhà đi mẹ! Hu hu..!

Chị Tâm ôm chặt lấy bé An, nước mắt ứa ra không kìm được, nói trong nghẹn ngào…

TÂM:          Ôi con tôi! Sao lại ra nông nỗi này! Sao phải bỏ học đi lang thang bán vé số thế này! Bố con đâu! Sao để con nằm ngoài đường thế này!

Bé An nói trong mếu máo…

AN:             Con không bỏ học…con chỉ đi làm thêm buổi tối thôi!... Bố uống rượu say xỉn bị công ty đuổi việc rồi! Giờ chỉ đi quét rác buổi tối thôi…!

Bé An vừa dứt lời thì anh Lưu vừa chạy ra (trong trang phục của người làm vệ sinh công cộng buổi tối, tay cầm cái rễ dài) vừa quát to:

LƯU:          Này cô kia…! Lừa đảo bắt cóc trẻ con à! Buông thằng bé ra! Tôi gọi công an đấy!

Anh Lưu vừa chạy đến thì chị Tâm quay mặt ra…

Anh Lưu nhận ra vợ thì đứng sững, đơ miệng không nói được gì nữa…

Sau giây lát cả anh Lưu và chị Tâm đều không nói được gì…Anh Lưu quay lại định bỏ đi, nhưng chợt nhớ ra còn bé An nên anh đi nhanh đến nắm tay bé An kéo đi…

LƯU:          Đi nào!

Chị Tâm nhanh chóng nắm lấy tay kia của bé An, nói trong tâm trạng vẫn còn rất xúc động…

TÂM:          Anh à!...Có việc gì mình nói chuyện được không!...Em nhớ anh và con lắm!

Anh Lưu dừng lại giây lát…rồi lại tiếp tục kéo tay bé An đi, không nói gì…

Chị Tâm vội chạy ra trước mặt anh Lưu, quỳ xuống, cúi mặt, nói trong nghẹn ngào…

TÂM:          Anh à!... Em xin anh!...Anh và con về nhà đi! Chuyện có gì đâu mà ra nông nỗi này!... Em xin lỗi!.. Em đã không khéo nên làm anh buồn!... Em nhớ anh và con lắm!

Bé An tiến sát đến ôm chặt lấy anh Lưu từ phía sau, nói trong mếu máo…

AN:             Bố ơi..! Về nhà đi..! Con nhớ mẹ lắm..! Con muốn ăn cơm với cả bố và mẹ cơ!

Anh Lưu đứng chết lặng khi chị Tâm quỳ xuống trước mặt anh…tay anh Lưu từ từ buông cái rễ ra…

Khi bé An ôm và nói trong mếu máo thì anh không kìm được cảm xúc nữa, nước mắt anh ứa ra, toàn thân anh mềm nhũn…rồi anh buông người quỳ xụp xuống…di chuyển bằng đầu gối đến gần chị Tâm…run run cầm hai tay chị Tâm…

LƯU:          Em à!... Anh xin lỗi!... Anh vô dụng quá!... Lỗi là ở anh! Anh vô dụng quá!

Chị Tâm lúc này mới ngẩng mặt lên nhìn anh Lưu trong nước mắt, chị nhận ra anh Lưu xúc động thật sự, chị vội đưa hai tay lên lau nước mắt trên hai gò má của anh Lưu…

TÂM:          Không! Là lỗi tại em thật mà!... Em không được khéo trong ứng xử! Nhưng em sẽ thay đổi!... Anh và con về nhà nhé!

Bé An chạy sang ôm chị Tâm nói nũng nịu trong mếu máo…

AN:             Bố không về thì kệ bố! Con muốn về nhà, không muốn ở nhà trọ đâu!

Anh Lưu nắm chặt tay chị Tâm hơn, nói trong xúc động…

LƯU:          Em à!... Anh xin lỗi!... Ngay từ lúc ra khỏi nhà anh đã biết mình không phải rồi!... Nhưng vì sĩ diện nên đã không về xin lỗi em!... Rồi vô dụng…để liên lụy làm khổ cả con! Anh xin lỗi!

Chị Tâm cảm nhận được sự chân thành của anh Lưu, chị nhanh chóng nhận ra anh Lưu đã trở lại như trước, chị nhướn người ôm chặt lấy anh Lưu…

TÂM:          Anh khờ quá!...Chuyện gì cũng có thể sắp xếp mà!...Hai bố con đâu phải đày đọa mình bằng cách đi làm vất vả đêm khuya thế này!

Anh Lưu lặng đi giây lát rồi mới nói lên lời…

LƯU:          Nhưng anh bị công ty đuổi việc rồi!... Giờ phải làm thế nào!

Chị Tâm ghì chặt bờ vai của anh Lưu hơn, nước mắt cứ trào ra, vừa sụt sịt vừa nói...

TÂM:          Em biết rồi!... Nhưng giờ mình về nhà đã được không anh! Về nhà đã rồi mình cùng tính!

Anh Lưu như chợt nhớ ra điều gì quan trọng, anh thoát khỏi trạng thái xúc động, vội đỡ chị Tâm và con đứng dậy, lau nước mắt cho chị Tâm, rồi lau nước mắt cho bản thân…

LƯU:          Đúng rồi!... Mình về nhà thôi!... Khuya rồi! Về nhà thôi!

Anh Lưu lật đật đi đến chỗ chiếc xe đạp, dựng xe đạp lên…

Chị Tâm kéo bé An vào lòng, nhìn theo anh Lưu, mỉm cười khi nhận ra ý nghĩa của việc anh Lưu đang làm, ánh mắt toát lên niềm vui dù vẫn nhòa trong nước mắt…

Anh lưu dắt xe đến trước mặt chị Tâm và bé An…

Anh Lưu ngồi lên xe, rồi với tay nói với bé An và chị Tâm…

LƯU:          (Với bé An) Con lên ngồi phía trước.

LƯU:          (Với chị Tâm) Em lên xe đi. Anh chở hai mẹ con về. Mình về nhà thôi!

Bé An vui vẻ leo lên ngồi khung xe phía trước…

AN:             Hay quá...! Về nhà thôi!

Chị Tâm ngồi lên sau xe, ôm chặt eo anh Lưu, ngả đầu vào lưng anh Lưu, mỉm cười hạnh phúc…

Chờ bé An và chị Tâm ngồi lên xe xong, anh Lưu gồng người đạp xe đi ngang sân khấu vào phía trong, cả ba người cùng vẫy tay chào khán giả…

LƯU, TÂM, AN: (Đồng thanh) Về nhà thôi!

HẾT

 

  • Chia sẻ qua viber bài: (Sân khấu) Giấc mơ của con
  • Chia sẻ qua reddit bài:(Sân khấu) Giấc mơ của con

Tin Liên Quan

(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

504

(Sân khấu) Gia đình lai-trim

Ngày: 

30/12/2023

Lượt xem: 

496

(Sân khấu) Tình dân vũ

Ngày: 

30/09/2023

Lượt xem: 

465

(Sân khấu) Dính Chặt

Ngày: 

10/02/2019

Lượt xem: 

488

(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu

Ngày: 

14/02/2023

Lượt xem: 

487

(Sân khấu) Tình yêu thời dịch cô-vít

Ngày: 

08/02/2019

Lượt xem: 

602

Danh Mục

Loading...

Tin tức mới

Tags