Buy

Tân Thành, Kim Anh, Kim Thành, Hải Dương

(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai
Gieo Quảng Bloger

Bản tin

(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

458

(Kịch bản phim điện ảnh của Gieo Quảng)

Từ ngoài cổng vào trong sân Trường ĐH Kinh tế đang có rất đông thầy cô, sinh viên tham gia Lễ tốt nghiệp.

Trên sân khấu đã có hơn 20 học sinh nam nữ mặc trang phục tốt nghiệp, đứng dàn hàng ngang, xì xào nói chuyện với nhau…

Ở bục phát biểu, thầy giáo vẫn tiếp tục đọc mời các sinh viên lên sân khấu:

- Mời em Trần Thần Tài!

Nghe tên Trần Thần Tài, cả sân trường im lặng.

Những sinh trên sân khấu dừng xì xào, đứng ngay ngắn lại, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng.

Một lát, bất ngờ một nam sinh viên đi từ sau sân khấu lên chen vào giữa dãy sinh viên đang đứng. Đó là Tài, 23 tuổi.

Dãy sinh viên trên sân khấu vẫn yên lặng, vẻ mặt căng thẳng, tự động dạt ra hai bên, cách rất xa Tài.

Tài mặt lạnh lùng, không biểu lộ niềm vui ngày tốt nghiệp, không quan tâm mọi người đã dạt sang hai bên tránh mình.

Bỗng trời chuyển mây đen, rồi gió lớn, mưa ào ào, giông ập đến thổi tung tất cả giấy tờ, bằng tốt nghiệp trên bục phát biểu...

Mọi người nháo nhào chạy vào trong. Có tiếng trách đâu đó vang lên: "Biết ngay là có chuyện mà!"

Thầy giáo ở bục phát biểu nhìn Tài, nhún vai, lắc đầu rồi cũng vội chạy vào trong.

Chỉ còn mình Tài đứng giữa sân khấu, mặt vẫn lạnh lùng, mặc kệ cho gió mưa tạt...

@@@

Căn nhà cấp 4 của Tài lọt giữa hai nhà 4 tầng, nó sập xệ, được dựng và lợp bằng những tấm tôn cũ.

Trong nhà, cha Tài (Ông Bất, 53 tuổi) bị ung thư giai đoạn cuối không đi lại được, nằm trên chiếc giường được ghép bằng những tấm ván cũ, kê lên những hàng gạch cũ.

Tài ngồi bên cạnh, vẫn vẻ mặt lạnh lùng trên gương mặt ưa nhìn.

Giọng ông Bất yếu ớt:

- Lại quậy phá trường không cho tốt nghiệp à!

Tài vẻ mặt tỉnh bơ, phân bua:

- Đã nói cha đừng tin lời thầy chủ nhiệm rồi! Đấy không phải quậy phá! Là sự thực hành sáng tạo!

Ông Bất không nói thêm, ánh mắt thoáng buồn.

Tài có vẻ chưa yên tâm nên nói thêm:

- Nhưng mà con tốt nghiệp rồi! Chỉ hơi xui là tự dưng trời giông gió cuốn hết bằng của cả khóa đi thôi!

Ông Bất không hề trách móc, vẻ như đã quá hiểu con:

- Chưa nhận bằng cũng được, nhưng không cần nghĩ ra lý do hay thế đâu!

- Cha lại không tin con à!

Ông Bất im lặng nhưng ánh mắt thì vẫn ánh lên sự thất vọng vì nghĩ Tài nói dối.

Tài biết cha đang nghĩ mình nói dối nhưng cũng không giải thích thêm, vừa đứng dậy đi vừa nói vẻ rất quyết tâm:

- Mai con sẽ đi tìm việc.

@@@

Tài mặc bộ quần áo đã cũ nhưng sạch sẽ, kiểu tóc hai mái lãng tử. Anh bước vào trong phòng họp một công ty mỹ phẩm, ngồi đối diện bà Vui, rất tự tin cúi chào.

Bà Vui nhìn nhanh một lượt vẻ hài lòng:

- Chào em! Được cái mặt sáng!

Tài hí hửng:

- Dạ con cảm ơn cô! Cha con cũng nói vậy!

Bà Vui chuyển thái độ khi thấy Tài tỏ ra không khiêm tốn:

- Cho chị xem hồ sơ!

- Dạ đây ạ!

Bà Vui xem nhanh qua rồi hỏi:

- Em tốt nghiệp trường nào, sao không thấy bằng.

Tài gãi đầu nhỏ nhẹ:

- Dạ con...à...em tốt nghiệp Quản trị Kinh doanh Trường Kinh tế. Mà hơi xui là hôm phát bằng, tự dưng trời mưa giông, gió cuốn hết giấy tờ bằng cấp của khóa em luôn, giờ đang chờ trường làm lại.

Bà Vui nhìn Tài vẻ nghi ngờ, không hài lòng với tình huống này, cho rằng Tài bịa chuyện qua mặt, nên trong thâm tâm đã không muốn nhận.

Bà Vui vẻ lạnh nhạt:

- Em không cần phải nghĩ ra lý do cao siêu như thế!

- Em nói thật mà! Chị có thể gọi điện đến trường hỏi ạ.

- Không cần! Khi nào có bằng em liên hệ lại chị xem xét sau!

@@@

Tài trầm ngâm bước ra khỏi công ty mỹ phẩm. Bảo vệ bãi xe nhìn Tài, biết là phỏng vấn không thành nên ánh mắt vẻ thông cảm.

Tài nhanh chóng lấy xe đạp ra, trả vé rồi mạnh mẽ đạp đi.

Bảo vệ nhìn theo, tự nói với mình:

- Đi xe đạp à! Đáng lẽ mình phải loại ngay từ vòng gửi xe!

@@@

Những lúc ở nhà, Tài không để tâm trạng biểu lộ những điều không vui mà anh đang trải qua.

Ngày nào cũng đủ ba bữa, Tài đỡ cha gối cao đầu lên, bưng tô cháo vừa thổi vừa đút cho cha ăn.

Tối nay ông Bất vừa ăn vừa nhìn Tài thăm dò rồi hỏi:

- Xin việc thế nào?

Tài chưa trả lời ngay. Tiếp tục đưa muỗng cháo khác vào miệng cha, nói ân cần:

- Cha tranh thủ ăn đi không nguội!

Ông Bất ngậm miệng lại không ăn, nhìn Tài chờ câu trả lời.

Tài biết tính cha nên để muỗng cháo lại tô, ngập ngừng nói:

- Dạ, 3 nơi từ chối rồi! Họ cần bằng.

- Con không cần nghĩ ra lý do hay cho việc chưa có bằng! Cứ nói thật có khi người ta thông cảm!

Tài rất giận cha khi lại bị cha không tin tưởng. Anh để tô cháo xuống, đứng dậy ra ngoài như để tránh biểu hiện không hay trước mặt cha.

Tài nằm vật ra ghế băng nệm cũ (ghế anh lượm ngoài đường của nhà giàu nào đấy bỏ đi). Nhưng lại nhanh chóng bật dậy, trở vào vì nhớ ra đang đút cháo cho cha.

Tài kìm nén cơn giận, vào bưng tô đút cháo cho cha tiếp.

- Cha tranh thủ ăn đi, nguội hết rồi!

- Hay con hạ thấp tiêu chuẩn xuống, có cái để làm trước, từ từ tính thêm.

- Cha yên tâm, Sài Gòn thiếu gì việc, con sẽ sớm tìm được thôi!

@@@

Hôm sau Tài lại tự tin trong một phòng họp nhỏ của một công ty khác để phỏng vấn. Một thanh niên trẻ đang phỏng vấn Tài với vẻ không mặn mà:

- Tiếng Anh của em cũng khá, nhưng chúng tôi cần người đã tốt nghiệp thực sự.

- Dạ em đã tốt nghiệp thật rồi ạ, chỉ đang chờ lấy bằng thôi! Anh có thể điện đến trường hỏi ạ.

- Em thông cảm! Khi nào có bằng em quay lại, nếu còn tuyển dụng chúng tôi sẽ xem xét.

Tài ngồi ngẩn người không biết nói gì nữa.

@@@

Trời đã về chiều. Tài lầm lũi dắt xe đạp dọc vỉa hè. Rồi mưa ập đến, xối xả. Tài chẳng quan tâm đến gió mưa đang tạt vào mặt, anh chỉ cố giữ cho chiếc xe không bị tuột khỏi tay...

Tài dắt xe đạp vào một con hẻm lớn - lối tắt đi về nhà. Trời vừa tạnh mưa. Nhưng dường như Tài cũng chẳng quan tâm.

Mặt Tài đã tái nhợt, không cảm xúc, anh lên xe cứ cúi mặt mà đạp đi chẳng thèm nhìn đường khiến anh đâm vào chiếc xe chở quan tài đang đậu trước một Trại hòm.

Tài nằm yên dưới đất bên cạnh chiếc xe đạp, chẳng thèm dậy. Anh nhìn chiếc xe chở quan tài rồi nhìn bảng hiệu "Trại hòm An Nhiên"

Chợt anh nghĩ ra điều gì đó, ngồi bật dậy, chẳng để ý đến xe đạp, anh đi nhanh vào trong Trại hòm…

@@@

Khu vực nấu ăn nhà Tài chẳng có gì đáng kể ngoài cái bếp từ, nồi cơm điện cũ, mấy cái nồi inox cũ dùng cho bếp từ, một kệ bằng nhựa để bát đũa.

Tài đứng nấu cháo cho cha với vẻ mặt tươi tỉnh hơn hẳn mọi ngày.

- Cha! Con tìm được việc rồi! Mai bắt đầu đi làm.

Ông Bất cảm nhận được tinh thần của Tài, ánh mắt ông sáng lên.

- Làm gì, ở đâu?

- Dạ...làm Nhân viên kinh doanh, cho...Công ty đồ gỗ. Công ty cũng nhỏ thôi.

- Tốt rồi! Bất kể là việc gì, phải biết quý trọng nó, làm việc chăm chỉ vào!

@@@

Như thường ngày, Tài thay quần áo và pha nước ấm lau mặt, lau người cho cha nhẹ nhàng, cẩn thận.

Ông Bất nhìn Tài với ánh mắt vui và đầy tự hào.

Tài bưng tô cháo lại đặt trên ghế cạnh giường.

Tài kê gối, đỡ cha nằm cao đầu lên rồi đút cho cha ăn.

- Từ nay cha không phải lo nữa! Cha chịu khó ăn nhiều vào.

Ông Bất ứa nước mắt:

- Ừ! Cha sẽ ăn thật nhiều! Con trai giỏi lắm!

Khác hẳn mọi ngày, ông Bất nuốt những muỗng cháo rất nhanh và ngon.

@@@

Ngày đầu tiên Tài đi làm, Trong phòng khách, ông Tâm - chủ trại hòm vẻ mặt điềm đạm nói chuyện với Tài.

- Nghề này đừng mong bán được nhiều. Khi có ai cần thì phục vụ thôi.

Tài nhìn ông Tâm ngơ ngác:

- Nhưng làm sao người ta biết mình khi cần!?

Ông Tâm đăm chiêu một lát mới nói:

- Hỏi hay lắm! Khi cần tự dưng người ta biết thôi!

Tài vẻ vẫn ngơ ngác:

- Cháu không hiểu!

Ông Tâm vừa đứng dậy ra ngoài vừa trả lời:

- Từ từ, mới ngày đầu mà!

@@@

Mặc dù chưa biết sự nghiệp của mình sẽ đi đâu về đâu với công việc đang chọn nhưng Tài rất chuyên tâm. Sáng nào anh cũng dậy sớm, lo cho cha xong anh lại đạp xe thoan thoắt tới cửa Trại hòm, nhanh nhẹn dựng xe, cúi mở khóa cửa cuốn rồi kéo lên mạnh mẽ, dắt xe đạp vào trong không đắn đo, làm những gì ông chủ hướng dẫn một cách nhiệt tình.

Thực sự thì công việc tại trại hòm cũng chẳng có gì, chủ yếu dùng chổi lông gà, giẻ lau, vừa phủi bụi vừa lau các quan tài. Thời gian còn lại trong ngày Tài lấy ghế nhỏ ngồi gần cửa đọc sách, chán lại vào trong nằm võng đọc sách, thỉnh thoảng muốn đổi không khí thì mở nắp một quan tài rồi ngồi vào đọc sách…

@@@

Sự nhàm chán lặp đi lặp lại gần hết tuần thứ hai thì Tài không chịu nổi nữa, anh quyết định phải áp dụng những gì đã học vào công việc.

Tài dùng một tấm gỗ ván ép treo lên tường làm bảng, dùng than củi viết lên những gì đang suy nghĩ…

Ông Tâm từ ngoài vào thấy lạ, đứng sau quan sát một lúc mới lại gần hỏi.

- Tính mở lớp dạy học ở đây à!

Tài nghe thấy tiếng ông Tâm thì mừng ra mặt vì từ khi nhận Tài vào làm, ông Tâm cứ đi đâu suốt, giao chìa khóa cho Tài tự quản luôn.

- Bác! Hơn 10 ngày rồi, chỉ lau dọn chán quá! Cháu đang lên kế hoạch hành động, chứ ngồi chờ thế này chẳng ai biết đến đâu.

Ông Tâm trầm ngâm suy nghĩ giây lát rồi nói:

- Bác lo dưới xưởng, trên này cháu cứ chủ động làm, nhưng nhớ là vì tâm chứ không vì tiền.

@@@

Được giao quyền tự chủ động công việc Tài như mở cờ trong bụng, anh ngày nào cũng thoăn thoát gấp những tờ rơi in trắng đen bằng giấy A5, cột dây thun thành từng sấp nhét vào túi nhỏ đeo qua vai, đội mũ rộng vành, đeo khẩu trang, kính đen và khoác bên ngoài chiếc áo sơ mi dài tay cũ…

Tài đạp xe rất nhanh, dừng lại ở các cổng nhà dân dọc con hẻm, nhét tờ rơi vào rồi lại đạp đi rất nhanh. Không ai nhận ra Tài trong trang phục kín mít.

Tới cổng một nhà khá sang trọng, Tài dừng xe lâu hơn bình thường, vừa nhét tờ rơi vào thì một thiếu nữ đi ra (Đó là Lanh, 22 tuổi). Thấy vậy Tài vội vàng đạp xe đi.

Lanh thấy nghi nghi, mở tờ rơi ra xem thì trợn mắt, lấy cây lau nhà đang dựng ở hiên, mở cổng đuổi theo hô hoán:

- Đồ đểu! Đồ mất dạy!

Lanh dí đuổi Tài ngay phía sau. Tài vừa đạp xe cuống quýt vừa ngoái nhìn.

Bỗng ngay khúc cua xuất hiện xe ba gác mua ve chai của một phụ nữ, Tài vừa nhìn thấy thì không kịp thắng, đâm rầm, người nhào về phía trước nằm gọn trong thùng xe ve chai.

Tài chưa kịp hoàn hồn thì Lanh chạy đến, đập tới tấp cây lau nhà lên đầu, lên người Tài, vừa đập vừa mắng:

- Muốn trù nhà tao hả! Mày chết trước đi!

Lanh đánh một hồi, gãy cả cây lau nhà.

Lanh thấy Tài nằm bất động thì dừng tay, vẻ mặt hơi lo lắng, quăng phần còn lại của cây lau nhà lên người Tài rồi bỏ đi...

@@@

Sau lần bị Lanh đuổi đánh, Tài vẫn tự tin vào những gì mình đang làm, anh tiếp tục tìm cách tiếp cận cộng đồng xung quanh.

Hôm nay là cuối tuần, Câu lạc bộ Người cao tuổi đang tổ chức đêm thơ. Ông Tâm cũng tham gia.

Tài đến thì ông Tâm vừa đọc xong bài thơ, mọi người vỗ tay tán thưởng.

Tài lao nhanh lên sân khấu trong khoảnh khắc MC chưa kịp tiếp tục.

- Dạ cháu chào các bác! Chàu là Tài, đi cùng bác Tâm. À...Cháu...cũng có bài thơ tặng mọi người!

Mọi người ở dưới đều vỗ tay hưởng ứng, rồi im lặng chờ.

Tài nhìn thăm dò mọi người lần nữa rồi đọc:

- "Các bác là những người già.

      Mà trí thì vẫn như là còn trai.

      Vẫn chơi thể thao rất tài.

      Lại còn sáng tác không ai sánh bằng."

Mọi người lại vỗ tay cổ vũ.

Tài vẻ ái ngại khi đọc tiếp:

- "Một mai về cõi vĩnh hằng.

      Cái quan trọng nhất phải chăng quan tài"

Cả khán phòng chết lặng, nhiều người giận đỏ mặt, ông Tâm chỉ biết ôm đầu vì sốc.

Tài cảm nhận được không khí không tốt nhưng vẫn cố đọc hết:

- Cháu tên là Trần Thần Tài.

      Liên hệ cháu bán quan tài đẹp cho"

Tài vừa dứt lời thì hàng loạt giày dép từ dưới bay lên. Tài hoảng hốt chạy ra cửa. Mấy người đuổi theo Tài.

Một người đàn ông tóc bạc trắng chỉ tay theo chửi:

- Đồ mất dạy!

@@@

Một ngày khác, Tài vẫn trong trang phục kín mít, mon men đến mấy bàn chờ cho khách đến viếng ngồi ngoài cổng một gia đình đang có tang, vừa đưa tờ rơi cho mọi người vừa dặn:

- Gửi các bác, các anh, các chị. Nhưng chỉ khi nào nhà có chuyện buồn mới mở ra nhé.

Mọi người đều tỏ ra khó chịu, nhưng tại nơi này không muốn gây rối nên lảng đi.

Một người đàn ông trung niên tò mò mở tờ rơi ra xem, mặt biến sắc, vò chặt tờ giấy trong tay (Đó là ông An, 49 tuổi, cha của Lanh).

Tài thấy tình hình không ổn thì lặng lẽ bỏ đi.

Nhưng người đàn ông trung niên thì không bỏ qua, ông kéo thêm 2 thanh niên giữ xe đuổi theo Tài...

Ông An và 2 thanh niên giữ xe đuổi bắt được Tài, đè xuống, đấm đá tới tấp, rồi lột khẩu trang cho thấy mặt Tài.

Tài chỉ biết ôm đầu nằm bất động.

@@@

Một ngày khác nữa, tại ngã tư, đèn vừa đỏ, Tài trong trang phục kín mít nhanh nhẹn chạy ra từ trong lề, vừa đưa tờ rơi cho mọi người vừa dặn:

- Khi nào nhà có chuyện buồn mới xem nhé!

Có người chưa xem đã vò ngay tờ giấy ném thẳng vào mặt Tài.

Trong đám đông dừng đèn đỏ có Lanh, đi xe vespa được trang trí cá tính, đeo khẩu trang, kính đen.

Tài khựng lại khi đứng trước xe máy của Lanh, Tài dừng tay lại không đưa tờ rơi vì ngờ ngợ người này đã gặp ở đâu rồi.

Lanh thì nhận ra Tài ngay qua bộ dạng bên ngoài.

Lanh nhìn chằm chằm Tài rồi đỏ bừng mặt.

- Lại là mày sao!

Lanh rồ ga lao thẳng xe vào Tài, Tài xoay người cắm đầu chạy.

Tài vừa chạy vừa ngoái lại nhìn Lanh đang đuổi theo, không để ý đường phía trước, khi vừa xoay đầu lại anh đâm rầm vào chiếc xe camry đen đang từ trong hẻm đi ra.

Lanh thấy vậy dừng xe không đuổi nữa.

Người đàn ông lái xe camry đen ăn mặc rất lịch lãm, bình tĩnh xuống xe (Đó là ông Phát, 40 tuổi).

Ông Phát thấy Tài nằm bất động, máu trên trán rịn ra, ông vội vàng đưa Tài lên xe chở đi.

Lanh đứng ngẩn người một lúc rồi vội quay xe đi vẻ như sợ bị liên lụy.

@@@

Bị thương nên hôm sau Tài không đi phát tờ rơi nữa. Tài mặt ỉu xìu, trên trán dán băng cá nhân hình chữ "X" chỗ bị thương, ngồi nói chuyện với ông Tâm.

Ông Tâm nghiêm nghị:

- Đã dặn cháu rồi, nghề này không nôn nóng được.

Tài phân trần:

- Bác cho cháu xin nghỉ. Ở đây không làm gì cháu chịu không nổi. Còn ra ngoài mời chào thì đúng là thảm họa!

Ông Tâm vẻ thất vọng nhưng không cố níu kéo vì ông nghĩ một thanh niên trẻ như Tài không thể phù hợp với công việc này.

- Tùy cháu thôi! Tại lúc đầu thấy cháu quyết tâm, bác cũng biết cha cháu nên mới để cháu thử làm xem thế nào.

@@@

Trải qua tháng đầu đi làm cái nghề quái đản ngay khi mới ra trường, lại gặp nhiều sự cố khiến tài không giấu được tâm trạng xấu những lúc cạnh cha nữa.

Tài ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ cạnh giường cha, vẻ mặt trầm ngâm không vui.

Ông Bất nhìn Tài thăm dò rồi khuyên:

- Đi làm rồi thì phải tu chí! Đừng gây sự với người ta nữa!

Tài tỉnh bơ giải thích:

- Con không gây sự với ai cả! Chỉ bị té đau nhẹ thôi! Con nghỉ là vì việc không hợp!

Ông Bất nhìn Tài để đoán xem chuyện gì đã xảy ra.

Tài khẳng định để ông Bất yên tâm:

- Mai con đi tìm việc khác! Cha đừng lo!

@@@

Mấy hôm rồi, Tài chào cha để đi làm nhưng anh chẳng muốn, chính xác là chẳng biết đi đâu, chỉ biết ra tiệm hớt tóc ngồi nói chuyện, đọc báo, hết buổi lại về.

Hôm nay, nghe góp ý của anh thợ hớt tóc, Tài quyết định phải thay đổi bề ngoài.

Tài ngồi trước gương, hất qua hất lại mái tóc lãng tử. Anh thợ hớt tóc vui vẻ choàng miếng vải qua cổ Tài, hỏi thăm:

- Quyết định thay đổi hình ảnh nhé!

Tài đã vui vẻ trở lại:

- Hì! Anh giúp em cho nó gọn gàng, đẹp trai mà chín chắn ấy!

- Ca này khó đấy! Tính phí gấp 3 nhé!

- Em mà tìm được việc tốt, trả phí anh gấp 10 luôn! Hì hì!

@@@

Về nhà, Tài chế nước sôi từ ấm ra một cái ca inox, trải áo sơ mi lên thành ghế, dùng ca nước nóng làm bàn ủi đẩy qua đẩy lại những nếp nhăn.

@@@

Quần áo chỉnh tề, Tài vẻ quyết tâm, dừng xe đạp trước cổng Công ty See You. Tài lấy trong túi ra cái name card đọc kiểm tra địa chỉ một lần nữa, cất name card vào túi, tự tin dắt xe vào bãi gửi.

Theo chỉ dẫn của bảo vệ, Tài vào trong một phòng khách sang trọng gặp người đàn ông hôm trước đi xe hơi mà Tài đâm vào(đó là ông Phát, 40 tuổi, Giám đốc Công ty See You). Tài cảm thấy rất thoải mái khi ông Phát rất thân thiện nói chuyện.

Ông Phát vẻ ngạc nhiên khi Tài nói đến xin việc:

- Công ty đâu có đăng tuyển dụng!

- Dạ, hôm trước chú bảo cần gì cứ liên hệ ạ.

Ông Phát nhìn lại tổng thể Tài một lần nữa, ánh mắt toát lên vẻ ưng ý.

- Cháu thích công việc kiểu gì?

Tài hơi đắn đo:

- Dạ gì cũng được, nhưng phải có cái để làm, cháu không thích ngồi một chỗ.

Ông Phát suy nghĩ giây lát rồi quyết định:

- Mai cháu quay lại, tham gia huấn luyện một tuần, nếu được cháu sẽ có công việc chính thức.

Mắt Tài sáng lên vì trước khi đến anh không hi vọng nhiều. Giờ thấy văn phòng công ty chuyên nghiệp, lại được hứa hẹn, anh mừng ra mặt.

- Dạ cháu cảm ơn! Cháu sẽ cố gắng, sẽ không làm chú thất vọng đâu!

@@@

Vừa ra khỏi Công ty See You, Tài đạp xe đạp rất nhanh, buông hai tay dang ra, vẻ mặt phấn khích:

- A…a…a…!!! Có hi vọng rồi…! Có hi vọng rồi…!

Mặc cho người đi đường nhìn với ánh mắt khó chịu, Tài liên tục dùng tay phải, rồi tay trái hôn gió với mọi người…

Bỗng một bịch nilon bị gió thổi tung lên, tạt vào mặt Tài khiến anh không thấy đường.

Tài lấy tay gỡ bịch nilon ra, nhưng không kịp giữ thăng bằng, xe đạp lao vào bờ dải phân cách, Tài lộn nhào vào bụi cây giữa giải phân cách...

Tài nằm ngửa nhìn trời, vẻ mặt tỉnh bơ như chẳng có gì vừa xảy ra…

- Cảm ơn! Cảm ơn!

@@@

Ngày hôm sau Tài háo hức đến Công ty See You.

Trong phòng họp, ông phát trình chiếu những hình ảnh về những nơi ăn chơi của giới nhà giàu.

Chỉ có Tài ngồi nghe. Tài ăn mặc như thời sinh viên.

Ông Phát chia sẻ rất nghiêm túc:

- Nhiệm vụ của chúng ta là kết thân với giới nhà giàu và các đệ tử của các sếp lớn. Việc này không khó, chỉ cần trở nên giống như họ, chơi cùng họ là được.

Ánh mắt Tài tỏ vẻ ái ngại.

- Cháu làm gì có tiền mà đến những nơi như vậy, lại còn làm bạn với họ nữa!

Ông Phát chấn an:

- Yên tâm, các chi phí này công ty lo.

Mặt Tài giãn ra khi nghe vậy.

@@@

Sau những buổi huấn luyện, ông Phát chở Tài đến một Cửa hàng thời trang cao cấp.

Tài bước xuống xe, ngơ ngác nhìn bảng hiệu cửa hàng rồi đi theo ông Phát vào trong.

Nhân viên bán hàng niềm nở chào khi thấy Tài và Ông Phát vào:

- Dạ chào hai anh! Mời hai anh vào xem ạ!

Tài nhìn Ông Phát nói đùa:

- Chú được làm anh kìa!

Ông Phát cười vui vẻ:

- Chú còn trẻ mà.

Tài và ông Phát theo nhân viên bán hàng vào trong.

Ông Phát ngồi ghế chờ, dặn nhân viên bán hàng:

- Em giúp cậu ấy lột xác thành "đẹp trai con nhà giàu" dùm anh nhé.

@@@

Như muốn khoe với cha, Tài vẫn mặc nguyên bộ đồ vest đứng nấu bữa trưa cho cha, vẻ mặt rất hào hứng.

- Công ty chuyên nghiệp lắm cha! Đầu tư trang phục cao cấp cho nhân viên luôn!

Ông Bất vẫn vẻ lo lắng:

- Có chỗ tốt thì chịu khó, tu chí, bỏ bớt cái tôi đi mới lâu dài được!

- Con biết rồi! Cha đừng lo!

@@@

Kế bên phòng làm việc của ông Phát là khu tập đưa banh golf vào lỗ: Một dải cỏ nhân tạo rộng 1m, dài chừng 5m. Một đầu để sẵn bộ đồ chơi golf, một đầu là lỗ golf.

Ông Phát vừa đi ra cùng Tài vừa nói chuyện:

- Ngồi chán thì ra đây thư giãn!

Ông Phát lấy 1 trái banh golf, đặt cẩn thận, chỉnh dáng và tay gậy kỹ rồi gạt dứt khoát, trái banh lăn không nhanh, vừa đủ đến miệng lỗ rồi chầm chầm rơi xuống.

- Hôm nay chú hên đấy! Bình thường đánh trăm lần chắc vào lỗ được một.

Tài cũng cầm một cây gậy, lấy banh golf để và chỉnh giống ông Phát, rồi tự tin gạt, trái banh đi nhanh hơn, chạy thẳng chui tọt vào lỗ.

Ông Phát tròn mắt ngạc nhiên. Tài thì thích thú:

- Cháu cũng gặp may rồi! Hì hì!

@@@

Phòng làm việc của Ông Phát rất rộng. Bên trong bàn tiếp khách là tủ gỗ với đủ các loại rượu vang, rượu ngâm cao cấp.

Tài đang đứng chăm chú nghe Ông Phát nói cạnh tủ rượu.

- Vang đỏ khó uống hơn một chút. Cháu tập từ vang trắng trước.

Ông Phát lấy một chai vang trắng, rót 1/3 ly, cầm phần chân ly lắc tròn nhẹ khiến rượu xoay đều trong ly, rồi đưa cho Tài.

- Lắc một chút, oxy sẽ làm vang ngon hơn.

Tài cầm ly, nhấp một ngụm, chẹp chẹp miệng, gật gật đầu.

- Giống nước chanh!

Ông Phát nhìn bộ dạng Tài thì cười vui vẻ:

- Có năng khiếu đấy!

@@@

Một ngày khác, trong phòng họp, Ông Phát chiếu một đoạn cảnh nhảy nhót với nhạc disco trong quán bar cho Tài xem:

Ông Phát nói với vẻ vẫn rất nghiêm túc:

- Quan trọng là đúng nhịp thôi. Còn kiểu thì có thể thoải mái sáng tạo. Giống như chú này.

Ông Phát đứng lên, đưa một tay về trước giống như đang cầm cương ngựa, một tay đưa về sau giống như đang quất roi vào mông ngựa, chân nhún nhún, mông giật giật...

- Đây là kiểu cỡi ngựa.

Tài cười thích thú:

- Thế thì cháu cũng có điệu của mình rồi!

Tài bước ra, hơi cúi người, đưa hai tay kéo lên đẩy xuống như đang bơm xe...

- Đây là kiểu bơm xe đạp! Hì hì!

@@@

Từ ngày gia nhập Công ty See You, mặc dù chưa được làm gì chính thức nhưng với những gì được học Tài thấy rất vui, và cái niềm vui ấy nó lan tỏa ra khắp nơi. Đi đâu Tài cũng nhớ áp dụng những gì được ông Phát dạy.

Hôm nay, Tài vừa đạp xe qua một nhóm học sinh đang tập hiphop với nhạc phát ra từ loa kéo di động… thì vòng trở lại, dừng nhìn một lát, dựng xe, vui vẻ đi vào bắt chuyện:

- Mấy đứa muốn xem kiểu mới không?

Một nam học sinh vui vẻ hỏi thăm:

- Anh cũng chơi hiphop à?

- Không biết phải hiphop không. Đây là điệu cỡi ngựa.

Tài nhảy lại "Điệu nhảy cưỡi ngựa" mà ông Phát đã nhảy lúc ở văn phòng.

Nhóm học sinh cười khoái chí.

- Ha ha! Cái này chế từ Gangnam Style đây mà!

- Còn điệu này, tự anh sáng tạo 100% đấy! Điệu bơm xe!

Tài nhiệt tình nhảy lại "Điệu nhảy bơm xe đạp" mà anh nhảy cho ông Phát xem lúc ở văn phòng.

Nhóm học sinh ôm bụng cười lắc lẻ.

@@@

Ông Phát dạy Tài rất nhiều thứ bao gồm cả lái xe.

Trên con đường rộng vắng gần khu dân cư cao cấp, chiếc xe camry đen chạy chầm chậm, thỉnh thoảng lại giật giật.

Trong xe, Tài cầm lái, Ông Phát ngồi kế bên, tập trung vừa nhìn phía trước vừa hướng dẫn Tài.

- Lái xe thì cái chân quan trọng hơn đôi tay. Phải đạp cho đúng và đều.

- Dạ dễ mà chú! Cháu đã từng lái xe điện trong công viên rồi!

- Vậy sao! thảo nào cái xe thỉnh thoảng lại giống như bị điện giật.

Tài cười vui vẻ:

- Hì hì!

@@@

Ngày Tài nhận bằng lái xe B2, ông Phát để Tài cầm lái chở ông đến kho hàng của công ty.

Chiếc camry đen chạy chậm dãi trên đoạn đường ít người qua lại.

Tài cầm lái, ông Phát ngồi phía sau, gương mặt vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt thì vui hơn mọi ngày rất nhiều.

- Chú rất thích tính cách của cháu! Chắc chắn cháu sẽ thành công!

- Sao không để hàng gần văn phòng cho tiện chú!?

- Ngoài này đất rẻ. Xe ra vào lấy hàng cũng tiện hơn.

Kho hàng nằm ngay mặt tiền một con đường ít nhà dân. Hai cánh cửa thép lớn được khóa bằng 2 khóa lớn và một dây xích to.

Xe đậu trước cửa, Ông Phát và Tài bước xuống.

Ông Phát đưa cho Tài chùm chìa khóa.

- Giao cháu quản lý kho luôn!

Tài cầm chùm chìa khóa vào mở từng cái khóa một, vẻ mặt hồi hộp, háo hức.

Tài nắm hai tay cầm của hai cửa đẩy mạnh vào trong.

Cửa mở ra, Tài chết đứng khi nhìn thấy bên trong toàn quan tài.

Ông Phát đến cạnh tự hào giới thiệu, không để ý đến sắc mặt của Tài.

- Toàn hàng cao cấp thôi! Cái thấp nhất cũng 100 triệu đấy!

Không thấy Tài trả lời, ông Phát ngó sang nhìn mặt, thấy mặt Tài trắng bệch, môi bặm lại, ông hoảng hồn.

Ông Phát vừa lay vai Tài vừa hỏi dồn:

- Cháu không thích sao?

Tài nhớ lại những hình ảnh bị đuổi đánh te tua khi bán quan tài trước đó. Anh hít một hơi thật sâu rồi hét lớn:

- A...a...a...!!!

Ông Phát giật bắn mình nhưng nhanh chóng chấn tĩnh:

- Bình tĩnh, bình tĩnh! Chú biết cháu phấn khích, nhưng mới là bề ngoài thôi, còn nhiều điều hấp dẫn nữa!

Tài như muốn phát điên, mặt anh đỏ phừng phừng, mắt ngầu lên, quay lại nhìn ông Phát giận dữ.

- Lại là quan tài sao!!!

Ông Phát thấy bộ mặt giận dữ của Tài thì ngớ người, chưa kịp phản ứng gì thì Tài cởi phăng cái áo làm đứt hết cúc, cởi cả quần tây ra, cuộn lại, vất lên nóc xe hơi, lao ra đường, chạy ngược về hướng nội thành, vừa chạy vừa vò đầu, vừa hét:

- Á...á...á...!!!

Ông Phát tròn mắt nhìn theo chẳng hiểu gì.

Tài cởi trần, mặc quần đùi chạy giữa lòng đường, mồ hôi nhễ nhại, tóc dựng đứng và bết bẩn.

Mọi xe cộ đi đường đều tự động né Tài.

Mọi người đều tròn mắt nhìn, có người bụm miệng cười, nhưng không ai nói gì.

Tài vừa chạy vừa lẩm bẩm một mình:

- Tại sao lại tên Tài! Tại sao lại là quan tài!

Tài chạy rẽ vào con đường nhỏ hơn cạnh một công viên.

Tài vừa chạy qua một quán nhậu bình dân vỉa hè thì dừng lại, bước lùi vài bước, ngồi vào ghế mà chủ quán mới dọn ra.

- Cho em chai bia! Khát quá!

Chủ quán nhìn Tài e ngại khi thấy bộ dạng của Tài, lấy menu đưa miễn cưỡng.

- Dùng mồi gì?

Tài cầm menu lật lật, chợt nhận ra mình không mang tiền theo, nên ậm ờ.

- À...không gọi mồi được không! Với lại em không mang tiền, cho uống thiếu 1 chai bia nhé, mai em ghé trả!

Chủ quán trợn mắt, nghiến răng, cầm cái ghế gần đấy.

- Thằng cô hồn! Tao chưa mở hàng đấy!

Tài bật dậy, co cẳng chạy.

Tài chạy vào đường chạy thể dục trong công viên, mọi người đều dừng lại, dạt ra tránh Tài.

Tài vẫn vừa chạy vừa lẩm bẩm:

- Tại sao lại tên Tài! Tại sao lại là quan tài!

Tài chạy qua khu ghế đá cạnh bờ hồ trong công viên, đã thấm mệt nên Tài vào một ghế đá trống ngồi.

Mọi người ngồi ở ghế đá gần Tài đều đứng dậy bỏ đi hết.

Tài nhìn mọi người bỏ đi. Anh nhắm mắt, ngẩng mặt lên trời, vẻ xót xa cho bản thân.

Tài đứng dậy, hét lớn rồi lấy đà nhảy xuống hồ nước.

- Á....á...á...!!!

Tài vừa đạp, vừa đập tay xuống nước bụp bụp, vừa tiếp tục hét.

- Á....á...á...!!!

Mọi người bắt đầu chú ý và nghĩ Tài đang bị đuối nước.

Tài mệt quá, nằm ngửa ra bất động, mặt vẫn nổi lên để thở.

Tiếng một phụ nữ trên bờ kêu cứu khi thấy Tài như vậy:

- Bớ cứu hộ ơi! Có người chết đuối...!

@@@

Mặt trời đã lên cao, rọi nắng vào nhà qua những khe tôn rách.

Tài vẫn ngủ trên ghế băng bọc nệm cũ, trùm mền kín đầu, cuốn sách đọc dở lật úp dưới nền nhà, đèn chụp vẫn sáng.

Ông Bất từ bên trong gọi ra:

- Tài..! Tài ơi!

Tài giật bắn người vì nhận ra anh ngủ quên, chưa lo ăn sáng cho cha, anh bung mền, nhặt nhanh cuốn sách để lên ghế, tắt đèn, chạy vào trong.

Tài nhanh nhẹn tháo mùng trên gường cha, lấy bình thủy pha nước ấm, nhúng khăn lau mặt cho cha:

- Con xin lỗi!

Ông Bất không nói gì chỉ nhìn Tài với ánh mắt như chờ điều gì đó vì mấy hôm nay không thấy Tài đi làm, thức ngủ thất thường, lại chẳng nói gì.

Tài mặc quần đùi áo thun vội đạp xe ra khỏi nhà, tới quán phở, dựng xe đạp, vội vàng vào quán:

- Cho em một tô không nước béo.

@@@

Tài cẩn thận ngắt những sợi phở cho gọn vào muỗng rồi vừa thổi vừa đút cho cha ăn.

Ông Bất ăn được mấy miếng thì dừng, gặng hỏi:

- Con cứ thế thì sao thành tài được! Làm ở đâu cũng được mấy ngày..!

Tài không nói gì, tiếp tục đút cho cha ăn.

Ông Bất ngậm một muỗng, bỗng tức quá mà sặc ho, phun đầy phở vào người Tài. Ông ho mấy hơi liên tục khiến Tài lo lắng, đỡ đầu ông cao hơn, vuốt ngực ông liên tục...

Hết cơn ho, Tài đỡ cha xuống lại. Ông Bất bỗng nước mắt ứa ra, tự trách thân:

- Cũng tại cha..! Tại cha tên Bất..!

Tài khổ sở giải thích:

- Cha đừng như vậy! Con lớn rồi, con tự lo được!

Ông Bất nặng lời hơn:

- Lo bằng cách đi vay mượn cả cái khu phố này sao..!

Nước mắt ông Bất ứa ra nhiều hơn.

Tài cúi mặt khổ sở nhưng cố giữ vẻ mạnh mẽ.

Ông Bất vẫn nghẹn ngào:

- Chắc cha phải đi với tổ tiên thôi! Chữ Bất còn thì chữ Tài làm sao phát được!

Tài vẫn cúi mặt, nước mắt chảy ra theo gò má rớt xuống nền nhà.

Tài xúc động:

- Cha đừng nói thế! Cha nhất định phải chứng kiến con thành công!

@@@

Sau vài ngày bị sốc, Tài chấn tĩnh lại và quyết định đi gặp ông Phát.

Tài mặc bộ đồ thời sinh viên ngồi đối diện với ông Phát trong phòng khách, ánh mắt nhìn xuống né cái nhìn của ông Phát.

- Chú cho cháu ứng tiền mua bộ đồ khác, khi nào làm có thu nhập cháu sẽ trả lại!

Ông Phát nhìn thăm dò với ánh mắt vui mừng:

- Lát chú chở đi mua. Quyết tâm làm là tốt rồi!

Tài không vui lắm:

- Cháu không biết nữa! Sao cháu lại đi bán cái thứ quái quỷ này chứ!

Ông Phát chân tình:

- Cháu bỏ cái suy nghĩ đó đi ngay nếu muốn thành công! Con người có sống có chết. Sống có nhu cầu thì chết cũng có nhu cầu. Có nhu cầu thì phải có người cung cấp!

Tài nghe vậy tự dưng thấy buồn cười. Anh lấy tay che miệng để nén cơn cười.

- Chết rồi thì biết gì mà có nhu cầu hả chú!

@@@

Ông Phát đưa cho Tài một tờ A4 photo sơ đồ cơ cấu tổ chức của công ty, giải thích cặn kẽ:

- Cháu lưu số điện thoại của tất cả mọi người để chủ động trong công việc. Đạt (Nhân sự quản lý khu vực TP.HCM, 35 tuổi) sẽ hỗ trợ cháu một thời gian, khi nào tự tin chú sẽ giao quản lý một nửa địa bàn TP.HCM.

- Dạ vâng chú!

- Chịu khó ra ngoài tiếp xúc với các nhóm đối tượng liên quan. Thông tin và tốc độ là yếu tố quyết định thành công đấy!

- Dạ, cháu sẽ cố gắng.

- Liên quan đến các bệnh viện thì gọi Thi (Nam, 34 tuổi), liên quan đến mạng lưới xe cứu thương thì gọi Thể (Nam, 32 tuổi), liên quan đến các cộng tác viên thì gọi Táng (Nam, 30 tuổi), liên quan đến các dịch vụ mai táng thì gọi Mai (Nữ, 27 tuổi)…

@@@

Tài ngồi cùng ông Phát ở một bàn nhỏ trong góc một quán bar. Được đầu tư trang phục, tóc xịt geo chải ngược về sau, Tài nhìn đúng là một thanh niên có điều kiện, biết chơi.

Tiếng nhạc ồn ào khiến Tài phải lớn tiếng, hóng tai mới nói chuyện được với ông Phát.

Ông Phát nói lớn:

- Chú hướng dẫn một lần thôi, lần sau, hoặc đi nơi khác cháu phải tự chủ động.

Tài thắc mắc:

- Chẳng lẽ mình giới thiệu là người bán quan tài!

- Không! Cứ kết thân, cứ chơi cùng họ thôi! Khi nào cần tự dưng sẽ biết!

Một thanh niên đã ngà ngà say, cầm ly rượu tới giao lưu:

- Chào anh Phát! Lâu rồi mới gặp!

Ông Phát vui vẻ nhưng không thân thiện lắm:

- Chào em! Đây là Tài, cháu anh.

Người thanh niên nhìn Tài một lượt rồi mới lên tiếng:

- Chào em!

Người thanh niên đưa ly rượu lên hướng về ông Phát, Ông Phát nhìn Tài rồi cầm ly lên, Tài hiểu ý cũng cầm ly lên.

- Chúc sức khỏe anh! Anh tên Phát, em nó tên Tài, không phải là sẽ phát tài hay sao! Hà hà!

Ông Phát nghe vậy cũng ngợ ra, cười vui vẻ:

- Cảm ơn! Chúc sức khỏe!

Thanh niên uống xong ly rượu, vẫy tay chào rồi loạng choạng bước đi.

Ông Phát ghé tai nói với Tài:

- Đó là tài xế cho một sếp lớn, cũng là đối tượng cần kết thân!

Tài nhìn theo dáng người thanh niên, trầm ngâm suy tư...

@@@

Mỗi tháng Công ty See You họp toàn bộ nhân sự chủ chốt một lần tại kho hàng. Lần này, công ty họp đúng ngày nhập thêm 9 chiếc quan tài mới.

Ngoài cửa kho, công nhân đang hò nhau đưa những chiếc quan tài nặng xuống một cách cẩn thận từ thùng xe tải…

Bên trong kho, Tài cùng các nhân sự khác ngồi ghé mông lên những chiếc quan tài, trao đổi công việc với ông Phát. Ông Phát cũng ngồi ghé mông lên một chiếc quan tài khác đối diện.

Thi cập nhật tình hình với vẻ hơi căng thẳng:

- Cò mai táng trong các bệnh viện càng ngày càng phức tạp, giành được một mối bây giờ khó hơn rất nhiều.

Thể bổ sung thêm:

- Xe cứu thương tư nhân giờ mỗi ngày đều tăng lên, tai nạn vừa xảy ra vài phút là đã có mấy mối đến cạnh tranh…

Mai vẫn vẻ hoạt bát như thương ngày:

- Chắc mỗi mảng của em là ổn thôi. Dân càng đông, môi trường, thực phẩm càng ô nhiễm thì chết càng nhiều, lo mai táng không xuể…Hì hì!

Ông Phát hướng mắt sang Đạt chờ đợi. Đạt nãy giờ vẫn lắng nghe, vẻ trầm ngâm hơn thường ngày, chậm dãi lên tiếng:

- TP. HCM ngày càng phình to, nhiều công ty giống như chúng ta xuất hiện, cạnh tranh rất gắt.

Ông Phát giờ mới lên tiếng:

- Cảm ơn anh em đã chia sẻ thông tin. Sắp tới Tài sẽ theo Đạt một thời gian, khi nào quen việc sẽ giao Tài phụ trách một phần HCM, giảm tải cho Đạt.

Đạt nhìn Tài rồi nhìn ông Phát vẻ như hối tiếc vì những gì anh vừa nói…

@@@

Trời đã tối. Những chiếc quan tài mới nhập về đã được xếp ngay ngắn bên trong cửa kho. Ông Phát đi dọc theo hàng quan tài, dùng tay vỗ vào thành từng cái quan tài kiểm tra. Đi ngay sau là Tài. Ông Phát chia sẻ:

- Cháu cũng cần học thêm về chất liệu làm quan tài nữa.

Bên ngoài cửa kho, Mai đón đoàn kèn tây nam trên xe 16 chỗ vừa xuống, Táng thì tập hợp những người ngủ động quan (những người được thuê ngủ trong những chiếc quan tài mới qua đêm lấy may theo sự mê tín của dân trong nghề).

Mai vừa dẫn Đoàn kèn tây vào vừa hối:

- Các anh tranh thủ giúp, sắp tới giờ rồi!

Những người do Táng tập hợp đều tỏ vẻ căng thẳng. Táng đưa mắt đếm lại một lượt, hỏi lại nhóm người:

- Mọi người nhớ những gì phải làm chưa, đặc biệt hai bạn sinh viên lần đầu làm kìa.

Mọi người đồng thanh nói nhẹ “đã nhớ”.

Một sinh viên vẻ mặt căng thẳng, khều tay người bạn đứng bên cạnh nói nhỏ:

- Sao tao thấy ghê ghê! Một triệu một đêm có đáng không mày!

- Có gì mà nghê, chỉ là nằm ngủ thôi mà, tao nghĩ trong đấy còn ấm hơn ở phòng trọ!

@@@

Bên trong kho, đội kèn tây đã dàn hàng ngang phía đầu các quan tài, từ phía đuôi, những người được thuê “ngủ động quan” lần lượt bước vào nằm trong các quan tài, các nắp quan tài thắp nến để sẵn bên cạnh. Ông Phát và các nhân sự Công ty See You đứng một bên… Tài đứng gần hỏi nhỏ ông Phát:

     - Nằm trong đấy qua đêm luôn hả chú?

     - Ừ, hơi mê tín chút, nhưng nên làm.

Đội trưởng đội kèn tây nhìn đồng hồ điểm 20h30 thì bắt nhịp, âm thanh của hơn chục chiếc kèn đồng cùng trống, chèng vang lên phá tan không gian lạnh lẽo của một kho quan tài giữa vùng ven vắng. Bài “Cát bụi” của Trịnh Công Sơn nghe đỡ xót xa hơn khi được phát ra từ những chiếc kèn đồng…

Ông Phát và những nhân sự cũ đã quen với những thủ tục như vậy nên vẻ mặt rất bình thản, chỉ Tài là mắt long lên, hết nhìn đội kèn tây lại nhìn những người trong quan tài. Tài thấy rõ bạn sinh viên nằm trong quan tài gần nhất đã đầm đìa mồ hôi, mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt…

Đội kèn tây vừa dứt nhạc, Ông Phát hối:

- Anh em phụ đậy nắp đi, nhớ kê nắp để tạo khe hở đấy!

Đạt và Thi một cặp, Thể và Táng một cặp, Tài và Mai một cặp, cùng khiếng các nắp quan tài đậy lên.

Tài và Mai chưa kịp đậy nắp chiếc quan tài có bạn sinh viên nhát gan nằm thì bạn này bật dậy, lao thẳng ra ngoài, vừa chạy vừa la:

- Điên rồ…! Các người điên hết rồi…!

Tất cả đứng đơ nhìn theo bạn sinh viên vụt qua cửa kho. Ông Phát bối rối nói với Táng – người phụ trách:

- Em không nói trước với cậu ta à!

- Dạ em nói rồi, lúc nãy còn quyết tâm lắm mà!

- Chà! Không được để trống, em liên hệ người thay thế ngay đi.

- Dạ… thực sự thì… từ vụ có người chết thật sau đêm ngủ thử… nhiều người bỏ không hợp tác nữa… em chưa kiếm bổ sung kịp… may lắm mới thuyết phục được hai bạn sinh viên cho đủ người lần này…

- Mọi người xem có biết ai không gọi gấp đi, không thì người của mình phải vào thế!

Nghe ông Phát nói vậy mọi người lặng yên hết. Ông Phát nhìn một lượt các nhân sự, dừng lại ở Tài. Tài lúng túng, ấp úng khi bắt gặp cái nhìn cầu cứu của ông Phát:

- Cháu…!

- Chú và anh em trong công ty đã ngủ thử hết rồi!

Tài tròn mắt nhìn tất cả mọi người, ai cũng gật gật đầu tỏ ý tán đồng với ông Phát. Tài bất đắc dĩ không thể từ chối, vẻ bề ngoài cố tỏ ra bình thường nhưng bên trong tim đập thình thịch vì nhìn thì Tài có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra Tài lại là người sợ ma, nhìn cảnh tượng toàn quan tài với những ánh nến mập mờ như thế Tài không thể không liên tưởng lung tung…

Tài miễn cưỡng cởi áo vest, bước vào quan tài, nằm xuống, nhắm nghiền mắt…

Đạt và Thi khiêng nắp quan tài đậy lên. Đạt động viên Tài:

- Hít thở sâu, ngủ một giấc là đến sáng rồi, một trải nghiệm thú vị đấy!

Bên trong quan tài đậy nắp, Tài mở mắt ra, thao láo nhìn trên, dưới, phải, trái…, mồ hôi rịn ra trên trán, miệng lẩm bẩm đếm sao: ”Một ông sao sáng, hai ông sáng sao, ba ông sao sáng, bốn ông sáng sao, năm ông sao sáng, sáu ông sáu sang…”

@@@

Vì thức trắng đêm trong tâm trạng hồi hộp, hôm sau Tài mệt lử đử, về nhà ngủ li bì trên ghế sofa…

Chuông điện thoại reo khiến Tài giật bắn người, tìm điện thoại nghe trong ngái ngủ:

- A lô…!

- Anh Táng đây, có vụ tai nạn gần đấy, chuẩn bị anh ghé đón đi gấp.

- Dạ…!

Tài chưa kịp hỏi thêm thì Táng đã tắt điện thoại.

@@@

Táng chở Tài đến hiện trường tai nạn bằng chiếc xe 67 độ lại, bô nổ giòn, chạy khỏe…

Đường phố đông nghẹt, dòng người nhích từng tí, Táng đánh lái leo lên lề, lách qua những cột điện… khiến Tài ngồi sau bất ngờ, bám chặt hai bên sườn Táng…

Gần đến ngã tư, đèn đỏ báo còn hơn một phút, Táng bất ngờ rẽ phải vào một hẻm nhỏ, chạy tốc độ nhanh hơn cả ở đường chính… Cư dân trong hẻm, đặc biệt là chủ những hàng quán… chỉ tay theo mắng: “Mấy thằng cô hồn…!”

Vừa lú đầu xe ra khỏi hẻm để vào đường chính, một chiếc xe hơi chạy vụt ngang khiến Táng giật mình thắng gấp, xe máy xoay ngang, lốp cà xuống đường cháy đen… Tài hoảng hồn nhảy khỏi xe chạy vào vỉa hè… Táng như một tay đua chuyên nghiệp, chống chân làm trụ, kéo xe máy đứng thẳng lên, hối Tài:

- Lên mau, không có thời gian để sợ đâu!

Tài lật đật nghe theo, ngồi lên xe, Táng rồ ga đi tiếp… Tài giật giật áo Táng như nhắc nhở đi chậm thôi:

- Có đáng để bán mạng như vậy không!?

- Cứ ngồi yên! Tao chạy quen rồi!

Táng lái xe hướng thẳng vào đám đông đang vây quanh vụ tai nạn… gần đến nơi Táng cũng không giảm tốc độ, chỉ hô lớn:

- Tránh ra…! Tránh ra…!

Đám đông hoảng hốt giãn ra… Táng thắng gấp khi xe cách nạn nhân đang nằm bất động chưa đến 1m, cùng Tài vội nhảy xuống xe, hướng đến chỗ nạn nhân… Bất ngờ Táng đẩy mạnh khiến Tài ngã sấp lên xác nạn nhân, mặt Tài áp sát mặt nạn nhân be bét máu… Tài đơ người, tròn mắt… Táng vội quỳ xuống sát đầu nạn nhân đưa ngón tay lên mũi nạn nhân kiểm tra… rồi hô lớn:

- Cấp cứu! Cấp cứu!

Đám đông yên lặng, tập trung nhìn vào Táng và Tài như nhìn hai kẻ vô duyên. Táng nhìn sang Tài nháy mắt, hất hàm, nói nhỏ:

- Kêu cấp cứu!

Tài chợt hiểu ý, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh hô lớn:

- Ờ… cấp cứu! Ai gọi xe cấp cứu giúp…!

Vừa lúc đó một thanh niên ăn mặc bụi bặm, đội mũ lưỡi chai, đeo kính đen, khoanh tay xuất hiện ngay sau Táng và Tài… Táng và Tài ngoảnh nhìn thì thanh niên lạnh lùng phán:

- Chết rồi! Không cần cấp cứu!

Đơ người giây lát, Táng kéo Tài đứng dậy, vội dắt xe bỏ đi…, nói nhỏ với Tài:

- Xác đã có chủ rồi!

@@@

Trong phòng làm việc của ông Phát, Tài gặp ông Phát chia sẻ về những suy nghĩ sau buổi đi hiện trường tai nạn hôm qua:

- Đến hiện trường kiểu vậy có khi mình chết trước chú ạ!

- Cháu thấy đấy, vậy mà vẫn đến sau người ta, chậm hơn nữa làm gì có cơ hội!

- Phải có cách khác chứ!

- Thỉnh thoảng mới có một vụ thôi! Thời gian chủ yếu vẫn là tìm cơ hội ở những kênh khác.

- Cháu hiểu rồi…!

Ông Phát tiễn Tài ra cửa phòng, vui vẻ nói thêm:

- Kiếm cô bạn gái đi, vận may sẽ đến!

Tài gãi đầu ái ngại:

- Cha cháu ngày nào cũng nhắc vụ này.

@@@

Tại quán nước vẻ hè gần bến xe ôm tự quản, Tài đang ngồi cùng 5 tài xế xe ôm, vừa đưa name card vừa nói chuyện:

- Chỉ cần các anh báo tin ngay khi thấy tai nạn, mọi việc còn lại Tài sẽ lo, sẽ có tiền café cho anh em.

- Thế ruốt cuộc em trai làm nghề gì?

- Dạ em bán quan tài! Cũng làm dịch vụ mai táng trọn gói luôn! Mấy anh mà giới thiệu được một quan tài cao cấp thì tiền hoa hồng bằng cả mấy tháng chạy xe ôm đấy!

Chợt thấy một cô gái đẹp chuẩn bị qua đường khó khăn, lời nhắc “Kiếm cô bạn gái đi” của ông Phát vang lên trong đầu Tài, Tài vội đứng dậy cáo từ:

- Tài có việc phải đi rồi! Anh em nhớ lưu số Tài nhé!

Tài nhanh bước hướng tới chỗ cô gái… Bỗng một xe buýt chạy ngang vũng nước làm nước bắn lên Tài ướt hết… Tài đứng ngẩn người nhìn một chàng trai khác giúp cô gái qua đường…

@@@

Một ngày cuối tuần đẹp trời, Tài trong trang phục vest lịch lãm, tham dự tiệc đứng của một hội thảo về sức khỏe và thực phẩm chức năng. Anh cười nói vui vẻ, bắt tay hết lượt những người cùng bàn rồi lại di chuyển sang bàn khác.

- Chào các anh, em hết name card rồi, nhưng cho xin name card của các anh, em sẽ kết nối ạ.

Đa số mọi người thấy Tài còn trẻ lại vội vàng nên cũng đưa name card cho xong, không mặn mà giao lưu gì, chỉ một người đàn ông lớn tuổi hỏi thăm:

- Em trai phân phối sản phẩm gì?

Tài hơi ái ngại, gãi gãi đầu trả lời:

- Da…! Em bán cái người mua thì không cần, người cần thì không mua, hì hì…!

Tài không muốn nói chuyện lâu với ai vì sợ phải nói ra sản phẩm của mình. Đúng lúc, ánh mắt Tài bắt gặp một cô gái trẻ đẹp trong trang phục công sở đang chăm chú xem những sản phẩm trưng bày… Lời nhắc “Kiếm cô bạn gái đi” của ông Phát vang lên trong đầu Tài, Tài xin phép người đàn ông dời đi, mặc kệ người đàn ông còn đơ người vì chưa hiểu Tài bán cái gì:

- Em có việc phải đi, gặp lại anh sau nhé!

Tài vội vàng tiến về phía cô gái. Do đi nhanh mà mắt lại dán theo cô gái nên Tài đụng ngay một bồi bàn bưng đĩa bánh ngọt đi tới, ụp cả đĩa bánh lên người Tài. Tài té ngửa trên sàn nhà với đầy bánh trên người…

@@@

Tại một bệnh viện cấp quận, Tài hỏi tiếp tân:

- Nhờ em chỉ giúp gặp người quản lý nhà xác ở đâu?

- Anh đi hết hành lang này, qua khu vườn cây um tùm kia là tới.

Theo chỉ dẫn, Tài đến gặp Quản lý nhà xác, không vào trong, chỉ nói chuyện qua cửa sổ ngay bàn trực:

- Chào anh!

- Có gì không em!

- Có nạn nhân nào mà chưa có người nhà đến lo kịp thì anh gọi em nhé! Sẽ có tiền café cho anh.

Tài đưa name card, người quản lý nhà xác còn chưa biết phản ứng thế nào thì Tài đã đi ra…

Tài vừa ra tới cửa bệnh viện, thấy bóng dáng một y tá trẻ đẹp đi ra khỏi cổng, lời nhắc “Kiếm cô bạn gái đi” của ông Phát vang lên trong đầu Tài, Tài vội chạy theo… không ngờ vừa tới cổng gặp xe cứu thương cua gấp vào… đụng hất Tài văng ra, nằm sõng soài… Tài xế xe cứu thương vội xuống xem Tài có sao không. Tài ôm đầu đứng dậy… mắt lờ đờ nhìn tài xế, móc túi ra name card trao cho tài xế dặn:

- Có tai nạn nào mà nạn nhân không dậy được thì gọi tôi nhé!

Nói rồi Tài loạng choạng bước ra khỏi cổng bệnh viện…

@@@

Một trong những nơi Tài cần tiếp cận là những sân tennis.

Buổi đầu tiên ở một sân tennis sang trọng, Tài cùng nhóm người cả trẻ lẫn trung niên đang đứng chăm chú nghe huấn luyện viên tennis hướng dẫn:

- Chỉ có mấy động tác thôi, quan trọng là phải tập thường xuyên. Giờ từng người tập với tôi trước. Khi nào quen các anh chị có thể bắt cặp tự tập với nhau.

Cả nhóm đi về hướng ghế ngồi. Một cô gái trẻ (đó là Lẹ em gái của Lanh, 21 tuổi) mặc bộ đồ thể thao gợi cảm dường như có ấn tượng với Tài nên cố ý ngồi gần Tài.

Tài vẫn vẻ lạnh lạnh, tập trung chú ý huấn luyện viên tập cho một người phụ nữ trung niên.

Một lúc sau Tài quan sát hai bên, nhìn cô gái một lát, lời nhắc “Kiếm cô bạn gái đi” của ông Phát vang lên trong đầu Tài, Tài chủ động bắt chuyện:

- Em còn đi học à!

Cô gái nhìn Tài với ánh mắt vui vì được bắt chuyện như mong muốn.

- Sao anh biết! Anh đi làm chưa?

- Mới đi làm.

Cả hai dường như sợ nhìn vào mắt nhau nên vẫn vừa cùng nhìn ra sân tennis vừa nói chuyện:

- Anh làm gì?

- Nhân viên kinh doanh.

- Em nghe nói làm kinh doanh áp lực lắm. Anh bán gì vậy?

- À..., Sản phẩm cao cấp, người dùng không mua, người mua không dùng.

Vẫn không nhìn Tài, cô gái che miệng cười nhẹ khi nghe Tài nói vậy.

- Anh vui tính thật!

Cô gái vừa dứt lời thì một trái banh tennis bay thẳng vào mặt Tài cái "bụp!". Tài té ngửa xuống sân, máu mũi chảy ra…

@@@

Hôm nay là ngày hiếm hoi cha Lẹ về ăn cơm cùng cô và mẹ cô, Lẹ (em gái của Lanh, 21 tuổi, sinh viên năm cuối) ngồi ăn cơm cùng cha mẹ mà chẳng thấy vui vẻ, cô lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng đảo mắt nhìn cha mẹ cũng đang lặng lẽ ăn…

Cha Lẹ (ông An, 49 tuổi) gắp đồ ăn liên tục, và cơm rất nhanh, tâm trí dường như vẫn nghĩ đến việc làm ăn.

Mẹ Lẹ (bà Vui, 45 tuổi) thỉnh thoảng mới gắp thức ăn, và cơm chậm dãi, thỉnh thoáng liếc nhìn ông An rồi lại ăn tiếp, chẳng nói gì.

Lẹ để bát cơm xuống, hết nhìn cha lại nhìn mẹ. Ông An thì chẳng để ý. Bà Vui gặp ánh mắt của Lẹ thì lảng tránh đi.

Lẹ nói vẻ giận hờn:

- Nhìn cha mẹ kìa! Lâu lâu ăn cùng nhau một bữa mà cứ như người dưng ấy!

Ông An nhìn Lẹ, nhìn bà Vui, thở hắt ra rồi lại ăn tiếp, không nói gì.

Bà Vui không ăn nữa, vẫn cầm bát cơm và đũa trên tay, nhìn Lẹ rồi nhìn Ông An, thở hắt ra.

Lẹ nói nghiêm trọng:

- Chị Lanh cả năm nay không về nhà, bố mẹ cũng không quan tâm sao!

Ông An, bà Vui cùng nhìn Lẹ, rồi nhìn nhau, định nói gì đó nhưng lại thôi.

Lẹ không chịu nổi nữa, nhưng cũng không muốn can thiệp thêm.

- Con ăn xong rồi!

Nói rồi Lẹ bỏ lên gác.

@@@

Nhận được tin báo từ Quản lý nhà xác, Tài vội đến ngay dù đã hơn 21h. Tài sởn gai ốc khi băng qua khu vườn cây với ánh sáng mờ mờ hắt ra từ phòng trực nhà xác…

Quản lý nhà xác chờ sẵn ở của phòng trực, thấy Tài thì kéo tay nói vẻ nghiêm trọng:

- Có một xác mới nhập, người nhà ở xa khuya nay mới đến nhận kịp, giờ anh tranh thủ về nhà có việc tí, muốn chắc ăn là người đầu tiên gặp người nhà nạn nhân thì em trực ở đây, giao em chìa khóa luôn.

Tài đơ người chưa kịp phản ứng thế nào thì Quản lý nhà xác dúi vào tay Tài chìa khóa và dặn:

- Có gì cứ điện anh nhé!

Tài nhìn Quản lý nhà xác đi khuất, ái ngại khi nhìn xung quanh vắng tanh, Tài vội mở cửa phòng trực, ngồi ở bàn trực nhìn ra ngoài qua cửa sổ như mong ngóng có ai đó xuất hiện…

Một cơn gió thổi không mạnh nhưng khiến một chiếc lá khô từ đâu bay vào qua cửa sổ vào mặt… Tài giật bắn người, nhảy khỏi nghế… Tài lật đật ra đóng cửa chính, rồi đóng cửa sổ lại…

Cửa kính cửa sổ và cửa chính phòng trực đều loang lổ vết bẩn, mờ mờ. Bóng đèn ngoài hiên yếu ớt nhưng cũng đủ thu hút đám thiêu thân, bọ cánh cứng lao vào… Tài tròn mắt nhìn theo những cái bóng của những con thiêu thân di chuyển trên cửa kính… Bỗng một con bọ hung bay lao vào cửa kính tạo tiếng “kịch!”, Tài lại giật bắn người, nhảy ra khỏi ghế, từ từ ra hé mở cửa chính, ngó quanh thấy không có gì bất thường… Bỗng bóng đèn trong phòng chập chờn rồi tắt hẳn, Tài đờ người, lẩm bẩm:

- Chuyện gì đây, tôi sợ ma thật đấy, không đùa đâu!

Tài vội mở cửa bước ra ngoài, sắc mặt xạm lại, căng thẳng… Tài đi qua đi lại dưới bóng đèn hiên yếu ớt, mắt không ngừng hướng về phía lối vào mong ai đó xuất hiện…

Có tiếng sột soạt gần gốc cây phía xa ánh đèn, Tài mở đèn led điện thoại, chầm chậm soi bước về phía tiếng động… Bất ngờ một con chuột cống lao ra từ bụi cây, chạy vụt qua chân Tài, Tải nhảy cẫng lên, vừa quay đầu định chạy về chỗ cũ thì đụng ngay một hình người toàn thân mặc đồ đen, đầu phủ kín vải trắng, không thấy mặt mũi, tay chân… Tài đứng chôn chân, trợn mắt, há hốc mồm giây lát… rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra hướng cổng bệnh viện…

@@@

Tại một quán nước vỉa hè trong một đường nhỏ khu dân cư, Đạt ngồi nói chuyện vẻ rất thân với 3 thanh niên lạ mặt:

- Vụ giả ma ở nhà xác bệnh viện có ai thấy mặt không?

Một thanh niên trả lời:

- Chắc chắn là không, lúc đó chỉ có mình nó, bỏ chạy mất mật!

Đạt vui vẻ móc túi lấy tiền đưa cho từng thanh niên:

- Gửi anh em tiền café!

@@@

Những ngày đầu làm việc không thuận lợi khiến Tài mệt mỏi, không muốn ra ngoài nữa, ở trong phòng lang thang trên mạng, thấy những công ty khác có website, trang mạng xã hội, anh cũng tạo một trang facebook cho công ty…

Cuối buổi làm việc, Tài nằm ngả trên ghế, gác chân lên bàn, lim dim mắt… Bỗng có điện thoại tới làm Tài giật mình. Tài đứng lên nhấc điện thoại với tâm trạng uể oải:

- A lô…!

Tài nhăn mặt khi nghe một giọng nữ chửi xối xả:

- A lô cái con khỉ khô không biết ngồi bô! Mày tên Tài hả! Mày bán quan tài đúng không! Nhìn avatar cũng đẹp trai đấy! Nhưng mà về bán cho cả họ nhà mày nhé...!

Tài nhăn mặt quăng điện thoại xuống bàn.

Giọng nữ vẫn vang lên trong điện thoại:

- Tính trù ẻo tao sao mà mời tao like cái trang quái quỷ đó hả...!

Tài ngồi vật ra ghế, vò đầu, há miệng...mặc kệ cho điện thoại đang vang lên tiếng chửi…

- Mày tưởng avatar đẹp trai thì muốn làm gì thì làm à! Mày làm tao điên quá! Tao sẽ chửi cho mày chết tức để mày dùng cái thứ mày bán luôn…

@@@

Tài vẻ mặt mệt mỏi, ngả người hết cỡ trên ghế trong phòng làm việc, gác chân lên bàn, nhắm mắt mơ màng ngủ…

Cửa phòng để ngỏ, Mai nhẹ nhàng bước vào, không dời mắt khỏi Tài, ngồi kê mông lên cạnh bàn, nhìn Tài đắm đuối…

Tài bất giác hé mắt, thấy Mai ngồi lặng lẽ ở đó từ bao giờ… thì giật mình tỉnh giấc, sau mấy giây thì lấy lại trạng thái bình thường.

Mai chủ động giải thích:

- Thấy cửa không đóng nên em vào, thấy anh ngủ ngon nên không lỡ đánh thức.

- À…! Có việc gì vậy chị Mai?

- Đã bảo đừng gọi chị nữa mà! Đàn bà hơn ba bốn tuổi vẫn là đàn em.

Tài đứng dậy lấy ly nước mời Mai:

- Chị ngồi đi, có gì từ từ nói.

Mai ngồi xuống ghế nhưng kéo sát vào đối diện Tài, nhìn chăm chăm quan tâm:

- Công việc không thuận khiến anh xuống sắc quá rồi!

Mai vừa nói vừa đưa tay lên định sờ má Tài thì bị Tài giữ lại. Tài nghiêm mặt:

- Chị nghiêm túc dùm!

Mai lưu luyến bàn tay giây lát rồi buông thõng vẻ hờn dỗi:

- Có người muốn cản trở công việc của anh, muốn anh không thành công để không được giao địa bàn. Em chỉ là muốn giúp anh để đổi lại chút tình thôi…!

Tài ngẫm giây lát, bình tâm trả lời:

- Việc không thuận là do chưa gặp may thôi! Chị không nên nghĩ xấu cho người khác! Nếu không có việc gì nữa, Tài xin phép gặp lại chị sau.

Mai tỏ ra thất vọng, muốn nán lại nhưng đành phải đi. Mai đứng dậy, bất ngờ túm cổ áo Tài khiến tài không kịp phản ứng, Mai nhìn tình tứ nói trách móc:

    - Em chân tình mà người vô tình! Thôi tùy anh, có khó khăn gì thì        đừng quên em…

@@@

Sau những lần công việc không thành, tối về Tài đều gặp ác mộng. Hôm nay Tài lại bị ám ảnh bởi chị đồng nghiệp Mai. Trong giấc mơ, Mai biến thành quỷ nữ túm cổ áo Tài kéo vào quan tài… nắp quan tài sập xuống là lúc Tài hét lên “Á…!”, tỉnh giấc, ngồi bật dậy, trán rịn mồ hôi…

Cha Tài (ông Bất) đang ngủ cũng giật mình mở mắt, nhưng ông cố giữ yên lặng…

@@@

Tài quyết định xin nghỉ mấy ngày để lấy lại cân bằng.

Trong phòng làm việc của ông Phát, Tài nói chuyện với tinh thần không còn như những ngày đầu đi làm. Ông Phát thì vẫn bình thản:

- Việc gì trong đời cũng phải gặp khó khăn thôi. Cháu đừng nản!

- Cháu không ngại khó, nhưng cháu nghĩ cứ như vậy không phải cách tốt, không bền được!

- Cháu có ý tưởng gì mới sao?

- Giờ cháu chưa nghĩ được gì! Chú cho cháu nghỉ mấy hôm đi lang thang trước đã.

@@@

Tài mượn xe 67 của Táng, mặc phong cách như thời sinh viên (giầy thể thao đế dầy, quần jean sờn gối, áo thun dài tay nhưng kéo đến khủy tay, mũ bảo hiểm liền kính mát, tròn như đầu người ngoài hành tinh…)

Một mình một xe máy, Tài băng qua những con đường giữa những cánh đồng bát ngát, rồi qua những làng quê, đến những khu lăng mộ nổi tiếng…

Mỗi khi dừng chân tại một lăng mộ nào đấy, Tài đều quan sát rất kỹ, ghi chép tỷ mỉ…

@@@

Mai là người nhanh nhạy, đa số những cơ hội làm đám tang trọn gói đều được cô xử lý tốt và bán được quan tài kèm theo. Nhưng lần này có một cơ hội đặc biệt làm khó cô, cô phải xin ý kiến của ông Phát:

- Em chưa thấy ai kêu gọi đấu thầu công khai việc tổ chức đám tang bao giờ!

Ông Phát trầm ngâm giây lát rồi mới khuyên:

- Cứ xem như đi thầu một dự án bình thường thôi. Em tìm gặp người có quyền quyết định xem sao. Đừng ngại chi tiền!

- Là em trai của hắn. Nó nói tiền không thành vấn đề, quan trọng là độc đáo.

- Chắc ý hắn là hoành tráng thôi, chứ đám tang thì độc đáo cái gì. Để anh gọi Đạt đi cùng em!

@@@

Mai và Đạt ngồi trong một quán café sang trọng chờ gặp Tùng Bọt – em trai của tay anh chị tên Chiến Đào (Chiến Đào làm bảo kê và kinh doanh quán bar, có tiền, ăn chơi, bị sida giai đoạn cuối đang chờ chết…)  

Tùng Bọt trong bộ vest vàng, đeo kính đen cùng 3 đàn em mặc vest đen, đeo kính đen bước vào… Mai và Đạt đứng dậy.

Mai chủ động giớ thiệu:

- Chào anh Tùng, đây là anh Đạt cùng công ty với em.

Tùng Bọt chưa nói gì, kéo ghế ngồi. Ba người đàn em của Tùng Bọt đứng dạt sang một bên, khoanh tay đứng nhìn ra cửa vẻ tôn trọng cuộc gặp.

Đạt hơi đơ người giây lát rồi nhanh chóng chủ động đưa tay bắt:

- Chào anh Tùng!

Tùng Bọt nhìn Đạt giây lát, gỡ kính xuống rồi mới chìa tay bắt:

- Chào! Ngồi đi!

Mai chủ động vào thẳng công việc:

- Anh Chiến còn sống sao đã phải tính chuyện mai táng rồi!

Tùng giải thích:

- Bác sĩ báo sắp rồi! Với lại anh ấy có tâm nguyện muốn làm độc đáo, không lo trước sợ không được như ý.

Đạt có vẻ hơi vội vàng:

- Anh yên tâm, bên em đã từng làm đám hoành tráng nhất nhì Sài Gòn rồi! Với lại… bọn em cũng biết cách làm ăn…

Vẻ mặt Tùng đổi sắc, không được vui, cúi đầu, nhắm mắt, gãi trán mấy cái nhè nhẹ… rồi bất ngờ đứng phắt dậy, ngoắc tay về phía mấy đàn em:

- Về thôi bọn mày!

Mai và Đạt bất ngờ, không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mai gọi níu lại:

- Ơ… Anh Tùng!

Tùng dừng lại nhưng không ngoảnh lại, nói vẻ nghiêm trọng:

- Tao nói là “độc đáo”, không phải là “hoành tráng”! Tiền không thành vấn đề!

Nói rồi Tùng Bọt cùng đàn em đi nhanh khỏi quán café, mặc Mai và Đạt đứng ngây người…

@@@

Ông Phát rất quan tâm đến vụ “đám tang tiền không thành vấn đề”, ông đi tới đi lui ở khu tập đánh golf ở công ty, một tay cầm gậy, một tay cầm banh golf xoay liên tục… Bỗng ông nhớ đến Tài, ông bỏ gậy và banh golf lăn lông lốc, vào phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Tài:

- Có vụ này rất hợp với cháu, tranh thủ về ngay nhé!

@@@

Được Tài hẹn lên gặp bàn công việc, Mai rất hứng thú, ăn diện rất gợi cảm…

Trong phòng làm việc của Tài, Mai vẫn ngồi kiểu kê mông vào cạnh bàn, ngay cạnh Tài, cố tình đưa chân trần về hướng Tài… Tài nghiêm túc nhắc nhở:

- Chị Mai ngồi xuống bàn chuyện được không!

- Em quen rồi! Vậy cho thoải mái! Miễn là nói chuyện nghiêm túc thôi!

Tài đắn đo giây lát rồi đứng dậy, đẩy ghế ra xa, ghé mông vào cạnh bàn ngồi giống Mai nói chuyện, mắt không nhìn Mai:

- Sở thích của Chiến Đào là gì?

Mai nhìn sang Tài, thấy Tài vẻ đang toàn tâm toàn ý vào công việc… nên Mai bỏ ý định tán tỉnh, nói chuyện nghiêm túc hơn:

- Kinh doanh bar, thích rượu ngoại, mê gái, không hút chích. Bị sida chắc cũng do gái.

Tài suy ngẫm giây lát rồi hỏi thêm:

- Chị có biết đội kèn nữ nào không?

- Đội kèn nam hiện tại của em là hoành tráng số một Sài Gòn rồi!

- Chị biết vấn đề không phải là hoành tráng mà!

- Thì “độc đáo”! Nhưng vẫn cần đội kèn hoành tráng chứ! Hay là anh thích nữ để còn có cơ hội cưa cẩm…!

- Mình tập trung vào công việc đi! Chị chỉ cần báo có hay không thôi!

Mai trả lời vẻ hờn dỗi trước sự khô khốc của Tài:

- Không có! Không biết!

Tài dứt khoát:

- Vậy được rồi, cảm ơn chị, để Tài tự sắp xếp!

Mai nhìn Tài chờ đợi sự đổi ý từ Tài nhưng Tài chỉ nhìn ra xa vẻ điềm tĩnh… Mai thấy vậy, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu… rồi bỏ đi, vẻ thất vọng.

@@@

Theo địa chỉ đăng trên internet, Tài trong trang phục vest lịch sự tìm đến văn phòng của Đội kèn đồng nữ trong một hẻm nhỏ không vừa xe hơi vào…

Tài đứng ngoài cửa nhìn vào, bị choáng ngợp bởi những chiếc kèn đồng đủ loại, sáng bóng…

Một cô gái ăn mặc xộc xệch, tóc bù xù đang chăm chú lau một chiếc kèn… bất giác quay ra, thấy Tài, dừng lau, nhìn Tài, không nói…

Tài giật mình khi nhận ra qua khuôn mặt đó là Lanh - cô gái trước kia đã cầm chổi đuổi Tài, đánh Tài trong xe ve chai đến gãy chổi… Tài hơi bối rối, định quay bỏ đi thì bị gọi giật lại:

- Này! Đến rồi thì vào đi!

Tài đứng đờ người giây lát, nhớ lại trước kia anh đi phát tờ rơi luôn đeo khẩu trang, kính đen… nên chắc cô gái sẽ không nhận ra. Tài lấy lại bình tĩnh quay vào trong, chủ động hỏi:

- À… em có nhiều kèn đẹp đấy! Chắc đắt lắm nhỉ!

Tài vừa nói vừa đi dọc tường nhìn cho sát những chiếc kèn đồng được treo cẩn thận…

Lanh vẫn cầm giẻ lau trong tay, đứng chống lạnh nhìn Tài trả lời vẻ bất cần:

- Chắc có sự hiểu lầm rồi! Kèn để thổi, không bán!

Nghe vậy Tài quay lại, đến gần Lanh hơn nói chuyện:

- Toàn là nữ mà dùng được những chiếc kèn to vậy sao!?

Mặt Lanh giãn ra khi thấy có vẻ Tài đã biết đến đội kèn của cô, không phải đến mua kèn như cô nghĩ, nhưng nói chuyện vẫn phong cách lạnh:

- Ba mươi người!

Tài quan tâm:

- Anh có sự kiện muốn hợp tác.

- Sự kiện gì?

- Một đám tang đặc biệt.

Lanh phì cười vì trong đầu chưa bao giờ có khái niệm “sự kiện đám tang”:

- Không giỡn chơi đâu, đội chỉ phục vụ sự kiện văn hóa.

Tài trầm ngâm giây lát rồi vớt vát:

- Đám tang cũng là văn hóa mà! Người sống có văn hóa người sống, người chết có văn hóa người chết!

Lanh nghe vậy bỏ vào lau kèn tiếp, không để lộ nét mặt muốn phì cười của cô, nói với vẻ không hợp tác được:

- Là suy nghĩ của anh thôi! Không phục vụ đám tang!

Tài với tay theo định thuyết phục thêm nhưng lại thôi, bỏ ra cửa. Vừa ra khỏi cửa Tài bất ngờ quay lại nói với vào trong:

- Nhưng mà… vụ này tiền nhiều lắm!

Lanh đã nghe rõ lời của Tài, cô dừng lau kèn, ngây người giây lát rồi bỏ giẻ lau xuống đi nhanh về phía bàn tiếp khách, kéo ghế ra, vẫy Tài vào…

Tài vào ngồi xuống ghế, Lanh nhìn chằm chằm Tài một lát mới nói:

- Dưới 50 triệu không làm!

Tài nhìn chằm chằm lại Lanh, mỉm cười một lát mới nói:

- 500 triệu thì sao!?

Lanh vẫn nhìn chằm chằm Tài một lát mới nói tiếp:

- Có điều kiện gì đặc biệt?

Tài trả lời ngay không do dự:

- Độc đáo.

Lanh cũng đáp lại ngay không do dự:

- Đúng sở trường của bọn em!

Tài cảm thấy đã tìm được người phù hợp khi nhìn sâu vào đôi mắt của Lanh, Tài nói dứt khoát:

- Được, mai anh đến gặp đội của em… bàn và tập luyện.

 

@@@

Trong văn phòng của Lanh, đồ đạc đã được dẹp gọn để không gian cho đội kèn tập luyện.

Tài vẫn mặc đồng phục vest nhưng giày đã tháo ra, ống quần kéo lên sát đầu gối, vừa giúp Lanh giữ một chiếc hộp giấy trên đầu vừa nói:

- Lanh sẽ đội hộp lễ giống như vậy, rất quan trọng, chân phải tập cho đều với toàn đội.

20 thành viên khác trong đội (mặc thường phục, mỗi người một kiểu: đồ ở nhà, đồ đi chơi…) xếp thành hai hàng phía sau, nghó nghiêng nhìn về phía Tài và Lanh.

Tài nói với các thành viên:

- Các bạn phía sau chịu khó tập chân cho đều. Sẽ khó đấy! Vừa nhớ động tác chân vừa phải nhớ di chuyển, thay đổi đội hình nữa!

@@@

Trong phòng làm việc của ông Phát, Tài đang trao đổi với tinh thần rất phấn chấn:

- Cháu rất có niềm tin với vụ này!

- Là kết quả của những ngày đi đổi gió à?

- Cũng có thể nói như vậy! Sau những lần thăm các khu lăng mộ, cháu đã có suy nghĩ khác về cái nghề phục vụ người chết!

- Vụ này cháu nắm chắc mấy phần?

- Tám, chín phần chú ạ!

Bên ngoài cửa phòng làm việc của ông Phát, Mai có việc muốn bàn với ông Phát nhưng nghe được những gì Tài nói, Mai lại lặng lẽ quay đi…

@@@

Như mọi ngày, sau khi đội kèn tập luyện xong, mọi người về hết, Lanh luôn lau chùi lại tất cả các kèn đồng treo trên tường rồi mới ra đóng cửa đi ngủ.

Cánh cửa chưa kịp khép hết thì một thanh niên mặc đồ đen, đeo kính đen xuất hiện, đưa bàn chân đi giày đen vào chặn cửa. Lanh chưa kịp định hình chuyện gì thì thanh niên đẩy mạnh cửa vào, túm lấy cổ áo Lanh gằn giọng:

- Muốn yên ổn ở đất này… thì tránh xa thằng Tài ra!

Bên ngài, nhóm 5 thanh niên khác cũng ăn mặc đen từ trên xuống dưới, đứng quay lưng vào cửa, nhìn ngang dọc… canh chừng cho thanh niên đang dọa Lanh bên trong.

@@@

Chiến Đào sau mấy ngày thoi thóp cuối cùng đã chết trong yên tâm vì biết sẽ được an táng độc đáo.

Sáng sớm, Tùng bọt hẹn gặp Tài tại quán café quen thuộc để xác nhận lần cuối cho đám tang ngày mai:

- Việc này rất quan trọng, mày phải làm cho tốt đấy!

- Anh có muốn duyệt trước không?

- Mày giỡn chơi à! Có phải văn nghệ đâu mà duyệt! Nghe mày nói thì cũng ổn, nhưng mà nếu anh tao mà không hài lòng thì sẽ không duyệt tiền cho mày đâu!

Tài đơ người khi nghe Tùng Bọt nói vậy, không biết ý của Tùng Bọt là gì:

- Ơ… ý anh là anh Chiến chết rồi mà vẫn duyệt được sao!

Tùng Bọt lạnh nhạt:

- Mày sợ à!

- Không sợ! Nhưng mà làm sao biết anh ấy hài lòng hay không, chết rồi mà!

- Mày chỉ cần lo làm cho tốt thôi! Lúc đó sẽ biết!

Tùng Bọt dời khỏi quán café, Tài ngồi lại đang ngẩn người thì có điện thoại gọi đến, Tài nghe máy, mặt chuyển sắc, lo lắng, vội bước ra khỏi quán…

@@@

Trong Văn phòng Đội kèn đồng, Tài đang lo lắng nói chuyện với một nữ thành viên:

- Lanh không nói đi đâu sao?

- Không, điện thoại cũng không được!

- Anh có linh cảm không tốt!

- Bọn em tập nhuyễn rồi, từ giờ đến tối chị ấy về là ổn thôi!

- Nếu về thì còn nói làm gì!

@@@

Chiếc xe Innova màu đen dừng lại trước một căn nhà hoang ở ngoại thành, cửa xe mở, Lanh bị trói và bịt miệng, hai thanh niên trong bộ đồ đen kéo Lanh vào ngôi nhà, khóa cửa nhốt lại. Lanh bất lực nằm dưới sàn nhà, cố kêu cứu mà không thành tiếng…

@@@

Đám tang của Chiến Đào được tổ chức ngay tại khu biệt thự ngoại thành yên tĩnh. Đoạn đường rộng và đẹp trước cổng biệt thự được sử dụng làm nơi tổ chức an táng chính.

Nhà bạt tạm, cao cấp, được dựng chiếm hết lòng đường dài hơn trăm mét, bên trong mọi thứ được sắp đặt dựa theo không gian của một quán bar sang trọng: chính giữa là chiếc quan tài cao cấp của Công ty See You, quan tài được kê cao ngang với những chiếc bàn đứng trong các quán bar, bên trên nắp quan tài như một bàn tiệc với những món mà Chiến Đào thích ăn lúc còn sống; phía sau quan tài là điện thờ được thiết kế giống một quầy rượu sang trọng, nhiều tầng, mỗi tầng đặt những cây nến đặc biệt làm từ vỏ những chai rượu ngoại được đổ đầy sáp nến bên trong; dọc hai bên sát vách là rất nhiều đàn em của Chiến Đào và Tùng Bọt mặc vest đen, đeo kính đen, ngồi trên những chiếc ghế cao (ghế dùng trong quán bar), nghiêm trang, im lặng…

Bên ngoài nhà bạt là những người thân quen đứng hai bên, tất cả đều ăn mặc lịch sự, im lặng chờ. Đạt, Mai, Táng, Thi và Thể đứng một bên, ông Phát và Tùng Bọt đứng một bên.

Thi đảo mắt nhìn quanh không thấy Tài liền hỏi Thể đang đứng cạnh:

- Thằng Tài đâu?

- Không biết!

Đạt và Mai không lên tiếng nhưng trong lòng thì đang mong chờ một sự cố để Tài không thành công lần này…

Ông Phát đứng cạnh Tùng Bọt, không nhìn nhau nhưng vẫn trao đổi nhỏ với nhau. Tùng Bọt liếc xuống đồng hồ, nhắc ông Phát:

- Sao không thấy thằng Tài. Còn 1 phút nữa thôi!

Ông Phát nãy giờ đã sốt ruột rồi nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

- Yên tâm, thằng Tài rất đúng giờ!

Tùng bọt hướng mắt về chiếc quan tài, tiếp tục nhắc ông Phát:

- Nếu cây chuối trên đầu quan tài không đổ nghĩa là anh Chiến không duyệt, bên ông sẽ không nhận được đồng nào đâu!

Tùng Bọt vừa dứt lời thì chiếc xe 36 chỗ chở đội kèn đồng nữ tới, dừng cách nhà bạt khoảng 50m… Tất cả tròn mắt nhìn khi thấy một đội kèn toàn “hot girl” tóc đuôi gà, trong trang phục áo sơ mi trắng thắt nơ đen, váy đen, giày ống cao màu trắng…

Đội kèn “hot girl” xếp thành hai hàng ngay ngắn và đều, mỗi hàng 10 người, đầu mỗi hàng là hai người dùng trống, còn lại là kèn đồng lớn nhỏ sáng loáng… Dẫn đầu giữ hai hàng là đội trưởng (một tay cầm còi, một tay cầm gậy xúc xắc điều khiển), ngay sau là một “hot girl đặc biệt che mặt” đội một hộp lễ…

Sau giây lát yên lặng, đội trưởng đội kèn giơ gậy xúc xắc lên báo hiệu chuẩn bị rồi thổi một hồi còi dài tuy…tuýt! Trống và kèn đồng nổi lên rất đều… theo điệu bài “Tiễn anh đi rồi”. Đội trưởng đưa gậy xúc xắc lên, giật xuống dứt khoát, tiếng xúc xắc chạm vào nhau theo nhịp phách bài hát, định hướng cho toàn đội nhún chân tại chỗ đều răm rắp… Sau hai câu của bài hát, đội trưởng thổi một hồi còi, cả đội cùng tiến về phía quan tài trong nhà bạt, vừa đi vừa đưa chân phải sang phải… rồi đưa chân bên trái sang trái… trước khi bước lên, giống như động tác chân trong nhảy tango…

Những người tham dự lễ tang đứng hai bên tròn mắt nhìn vì lần đầu thấy một đội kèn đồng nữ đẹp và đi đều, lạ như vậy…

“Hot girl đặc biệt che mặt" đội hộp lễ là Tài giả gái(vì Lanh bị mất tích nên Tài quyết định giả gái thay thế). Người đầu tiên nhận ra Tài giả gái là ông Phát khi Tài đi ngang qua chỗ ông đứng cạnh Tùng Bọt, Tài hơi hướng mặt về phía ông Phát, nháy mắt báo hiệu mọi việc vẫn ổn, ông Phát hiểu ý gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Đứng phía bên kia, Mai là người nhận ra Tài giả gái tiếp theo (vì nãy giờ cô và Đạt tập trung vào vị trí này xem ai sẽ thay thế Lanh…), cô nghiêng sang phía Đạt đang đứng cạnh nói nhỏ:

- Là thằng Tài giả gái!

Đạt không nhìn Mai, không trả lời, mở to mắt nhìn về phía Tài giả gái như xác nhận lần nữa rồi nhắm nghiền mắt, tự lầm bầm “thằng quỷ…!”

Đội kèn tiến đến gần đầu quan tài thì hai hàng vòng sang hai bên tạo thành vòng tròn xung quanh qua tài, đội trưởng vòng sang bên phải về phía sau quan tài tiếp tục giữ nhịp, Tài giả gái đội hộp lễ vòng sang bên trái đi một vòng xung quanh quan tài rồi trở về đầu quan tài, quay lưng vào trong, hướng mặt ra ngoài…

Cả đội đứng nghiêm khi kết thúc nhạc bài “Tiễn anh đi rồi”, đội trưởng thổi một hồi còi, cả đội cúi gập người về hướng quan tài, Tài giả gái quỳ xuống, hai tay đưa hộp lễ lên cao… Mọi ánh mắt hướng về cây chuối dựng trên nắp đầu quan tài, ngay phía sau Tài giả gái… Mặt Tài lúc này bắt đầu căng thẳng khi thấy mọi ánh mắt đều hướng về phía mình và không biết phía sau diễn biến thế nào…

Tùng Bọt nghiêng người nói với ông Phát:

- Anh Chiến không duyệt rồi!

Ông Phát bối rối chưa biết phải nói gì thì đội trưởng đội kèn thổi còi… kèn đồng và trống lại đồng loạt vang lên, bắt đầu lại từ đầu bài “Tiễn anh đi rồi”, đội kèn lùi ra tạo vòng tròn rộng hơn, di chuyển sang ngang ba bước rồi tiến vào tạo vòng tròn nhỏ hơn, lại di chuyển sang ngang ba bước rồi lùi ra tạo vòng tròn rộng, tiếp tục di chuyển sang ngang ba bước…, cứ như vậy xoay đủ một vòng xung quanh quan tài, kết thúc nhạc bài hát thì tạo thành vòng tròn nhỏ sát quan tài, đội trưởng thổi một hồi còi, cả đội quay lại, hướng lưng vào quan tài, riêng Tài giả gái thì quay lại hướng mặt vào đầu quan tài… Mọi ánh mắt vẫn tập trung về phía cây chuối dựng trên nắp đầu quan tài… Đội trưởng hạ gậy xúc xắc xuống kẹp vào nách, đầu gậy hướng ra sau… thổi một hồi còi… cả đội cúi gập người sâu hơn lần trước, mông hướng về phía quan tài, những chiếc váy đen đồng loạt nhích lên cao hơn bình thường… Tài giả gái quỳ xuống, hai tay đưa hộp lễ lên cao, mắt ngước nhìn đầu quan tài như chờ đợi điều gì đó… Cùng lúc, đầu gậy xúc xắc của đội trưởng chạm vào thành phía đầu kia của quan tài… cây chuối rung lên, từ từ đổ thẳng xuống đầu Tài giả gái… Tài nãy giờ bị căng thẳng, lại có tính nhát ma nên thấy cây chuối đổ xuống thì há hốc mồm, trợn mắt rồi té xỉu… Hộp lễ rơi xuống nền, bung nắp, đổ văng những chiếc bao cao su bên trong ra… Tất cả mọi người đều tròn mắt nhìn, tay bịt miệng để không thốt ra tiếng vì ngạc nhiên…

Qua giây lát bất ngờ, ông Phát gật đầu khẽ mỉm cười khi hiểu ý nghĩa của những chiếc bao cao su, vì thiếu nó mà Chiến Đào phải trả giá bằng cái chết. Tùng Bọt thì gỡ kính đen xuống, như trút được gánh nặng, nghiêng đầu nói nhỏ với ông Phát:

- Anh ấy duyệt rồi! ra đi thanh thản rồi!

@@@

Trong phòng làm việc của ông Phát, ngồi xung quanh bàn tiếp khách là đầy đủ nhân sự chủ chốt của Công ty See You: Đạt, Mai, Táng, Thi, Thể và Tài. Ông Phát vui vẻ mang một chai rượu vang đến:

- Nào chúc mừng vụ mai táng trọn gói thành công nhất từ trước đến nay!

Thi góp vui:

- Em không hình dung nổi lại có một đám tang như vậy! Đúng là có một không hai!

Thể thì hào hứng nói đùa:

- Lúc thằng Tài té xỉu, em tưởng Chiến Đào về bắt đi vì tội không làm ổng hài lòng chứ!

Tài cũng cười vui vẻ nhưng trong ánh mắt vẫn còn một nỗi lo.

Đạt và Mai thì không được thoải mái lắm.

Ông Phát rót một vòng các ly rượu vang rồi giơ ly hô hào:

- Nào, chúc mừng!

Mọi người đều uống cạn ly rượu nhanh chóng. Ông Phát uống xong thì tiếp tục vui mừng chia sẻ:

- Lần này cũng nhờ Tài mà anh có một cái nhìn khác về công việc của chúng ta!

Tài nhìn Đạt và Mai thì hiểu chuyện gì đang diễn ra, nên chủ động lên tiếng:

- Cháu chỉ là tình cờ và may mắn thôi, công đầu phải là anh Đạt, anh Thi, anh Thể có nhiều mối quan hệ và chị Mai tổ chức đâu ra đấy!

Ông Phát cũng hiểu ý của Tài nhưng ông vẫn vui vẻ nói tiếp:

- Mấy đứa còn nhớ lúc Tài mới vào không, anh đã hứa nếu Tài chứng minh được khả năng, anh sẽ chia địa bàn cho quản lý.

Thi vui vẻ xác nhận:

- Nhớ chứ anh!

Thể vui vẻ bổ sung:

- Sài Gòn giờ ngày càng phát triển, nên chia ra để giảm tải cho anh Đạt.

Mai đưa mắt về phía Đạt, thấy Đạt căng thẳng hơn khi nghe đến việc chia địa bàn… Ông Phát thì không để ý, vẫn vui vẻ tiếp tục:

- Nhưng mà Tài thì không thích chia địa bàn! Cậu ấy muốn tìm một hướng đi mới, và vụ vừa rồi đã chứng minh được Tài sẽ thành công. Nên anh quyết định giao cho Tài phụ trách mảng hoạt động mới này… tạm gọi là “Dịch vụ mai táng độc đáo”…

Mặt Đạt giãn ra khi ông Phát nói không chia địa bàn. Mai nhìn Đạt với ánh mắt muốn nói lời chúc mừng với Đạt…

@@@

Sau buổi họp, Đạt vội vã xuống hầm giữ xe, vừa đi vừa bấm điện thoại gọi vẻ bí mật:

- Bọn mày thả con Lanh ra, cho nó ít tiền bồi thường để nó im miệng!

@@@

Trong phòng bệnh nhân, Lanh ngồi dựa lưng vào tường tiếp chuyện Tài, tay trái vẫn gắn kim tiếp nước, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn sáng. Tài quan tâm lo lắng:

- Em có nhớ mặt thằng nào không?

Lanh vẻ như không muốn kể lại hết những gì đã trải qua, gượng cười để Tài yên tâm:

- Dạ không! Anh đừng lo, em rất thích trải nghiệm lần này! Là may mắn đấy!

- Suýt mất mạng mà em bảo thích sao!

- Thật mà!

Tài phì cười khi nghe Lanh nói vậy:

- Vậy thì anh cũng là người may mắn!

Tài đứng dậy, lấy trong túi áo vest ra một xấp tiền được gói kỹ để lên bàn cạnh giường bệnh, nói vui vẻ:

- Gửi em một phần của thành công! Hôm nào khỏe nhớ mời anh café cho vụ giả gái đấy!

@@@

Lanh nhanh chóng khỏe lại sau khi tiếp nước và trở lại cuộc sống bình thường. Cô quyết định đến thăm nơi làm việc của Tài.

Lanh không ăn mặc xộc xệch như lần đầu gặp Tài nữa, cô mặc áo thun trắng quần jean xanh với giày thể thao tươm tất, vẫn đi chiếc vespa quen thuộc, dừng trước Công ty See You, nhìn một lượt giây lát rồi mới đi vào hầm gửi xe…

Lanh đi dọc hành lang, chậm lại nhìn khu tập đánh golf mà ông Phát và Tài thỉnh thoảng vẫn ra thư giãn…

@@@

Phòng làm việc của Tài giờ đã khác, nhỏ hơn phòng của ông Phát nhưng cũng được bố trí bàn tiếp khách và một tủ rượu nhỏ, một kệ sách nhỏ. Tài và Lanh vừa uống café vừa nói chuyện thoải mái:

- Em tới mà không hẹn trước sao!

- Chủ yếu thăm công ty, không gặp anh không sao!Hì hì!

- Nói hay lắm! Anh đang tính tối nay thăm văn phòng của em bàn công việc đấy!

- Công việc mà bàn buổi tối sao!

- À… thì thường tối mới chắc ăn gặp được em…!

- Thực ra thì… trước khi đến đây em đã có suy nghĩ không hợp tác với anh nữa… đúng hơn là không làm đám tang nữa, chỉ làm sự kiện văn hóa như ban đầu.

Tài hơi bối rối và bất ngờ khi nghe Lanh nói vậy, anh chưa kịp hỏi thêm thì Lanh tiếp tục:

- Nhưng mà… khi đến đây rồi, thấy anh… em lại muốn tiếp tục hợp tác.

Lanh cười vui vẻ khiến Tài thở phào nhẹ nhõm…

Bên ngoài cửa, Mai định vào tán tỉnh Tài như mọi lần nhưng nghe có tiếng Lanh nói chuyện vui vẻ bên trong nên cô quyết định quay đi…

@@@

Đội kèn đồng nữ của Lanh giờ đã được trang bị gần chục bộ đồng phục. Đồng phục lúc tập cũng có hai bộ để thay hàng ngày với áo thun, quần thun thể thao bó sát và giày thể thao chuyên nghiệp…

Mỗi chủ nhật Tài lại đến văn phòng của Lanh để cùng bàn và tập những kiểu di chuyển mới cho đội kèn đồng. Những buổi như vậy Tài và Lanh thường thích mặc áo thun trắng, quần jean và giày thể thao giống nhau một cách vô tình…

Hôm nay Tài cùng Lanh xem xong một số clip về hip hop, quyết định hướng dẫn đội kèn di chuyển chân theo kiểu chữ “V”…

Đội kèn đứng thành vòng tròn, mỗi người cách nhau một cánh tay, cầm kèn đồng, đeo trống… như đội hình chính thức đang phục vụ đám tang. Tài đứng giữa làm mẫu, di chuyển qua lại bằng cách tạo hai bàn chân thành chữ “V” xuôi, rồi chữ “V” ngược… rồi chia sẻ với đội:

- Các bạn tập tại chỗ cho quen chân trước, quen rồi sẽ di chuyển dài hơn.

Lanh đứng ngoài vòng khoanh tay, mỉm cười nhìn Tài toàn tâm toàn ý với những động tác…, đề nghị thêm:

    - Khớp nhạc luôn đi anh.

Tài hưởng ứng ngay:

    - Được, một đoạn bài “Ơn nghĩa sinh thành”   nhé.

Cả đội hào hứng nổi trống, kèn theo điệu bài “Ơn nghĩa sinh thành”, rồi di chuyển chân chữ “V” theo nhịp phách…

@@@

Từ khi Tài dành thời gian nhiều hơn với Lanh và đội kèn đồng nữ, Mai ít có cơ hội gặp Tài hơn. Mai thích Tài thật sự nên trong lòng luôn thấy khó chịu.

Trong quán café quen thuộc, Mai ngồi cùng Đạt, cô hẹn gặp Đạt vì muốn nhờ giúp phá chuyện tình cảm của Tài và Lanh. Đạt giờ không còn ganh tị với Tài nữa nên anh không mặn mà lắm:

- Tài giờ không cạnh tranh chia địa bàn với anh nữa nên anh cũng không muốn làm khó nó.

Mai tỏ vẻ ấm ức:

- Vậy những gì em giúp anh trước đó không được ghi nhận sao!

Đạt đắn đo suy nghĩ một lát mới nói tiếp:

- Được rồi! Nhưng chỉ liên quan đến tình cảm, không thiệt hại kinh tế đấy!

Mai vui vẻ trở lại khi nhận được sự đồng tình của Đạt:

- Em cũng chỉ cần ít tình thôi!

@@@

Đã lâu rồi Lanh không về nhà ăn cơm, hôm nay hi vọng về có thể gặp cha mẹ nhưng cô lại phải thất vọng, chỉ có Lẹ là thương cô, mỗi lần Lanh báo về nhà là dù ở đâu Lẹ cũng sắp xếp về để được ăn cơm cùng.

Bàn ăn chỉ có mấy món đơn giản: 01 đĩa trứng chiên, 4 quả trứng luộc, 01 tô canh trứng nấu với cà chua, và 01 đĩa rau muống xào tỏi.

Lanh ngồi ăn cùng Lẹ mà tâm trí đang để nơi khác. Lẹ thì vừa ăn vừa lấm lét nhìn Lanh.

Lanh định gắp thức ăn thì dừng lại:

- Mày không biết nấu gì khác ngoài trứng à!

Lẹ nhỏ nhẹ:

- Có rau muống xào tỏi nữa mà!

Lanh gắp một miếng rau muống xào tỏi ăn, hơi nhăn mặt vì mặn.

Lẹ trách lại:

- Mà chị cũng có hơn gì em đâu!

Lanh ậm ờ:

- Ờ...thì nhà phải có đứa này đứa kia. Tao không được thì mày phải được chứ!

Lẹ nhìn Lanh vẻ dò xét:

- Mà hôm nay chị làm sao ấy! Mọi bữa vẫn khen ngon mà!

Lanh vẫn ậm ờ:

- Ờ...chắc tại không có cha mẹ ăn cùng nên vậy.

- Lâu lắm rồi có được ăn cùng cha mẹ đâu! Chị đừng giấu em nữa, có chuyện gì vậy!?

- Ờ...không có gì đâu, mấy chuyện lặt vặt thôi!

- Có hai chị em mà chị không nói sao! Nhìn chị vậy sao em ăn được!

Lanh có chuyện muốn nói mà chẳng nói được nên mặt càng lúc càng căng thẳng.

- Không ăn thì dọn đi. Đã nói không có gì rồi!

Lanh buông bát đũa, bỏ lên gác. Lẹ mặt phụng phịu nhìn theo Lanh.

- Không nói thì thôi! Sao phải bỏ ăn chứ! Uổng công phu nấu nướng của mình!

@@@

Ông An làm ăn thua lỗ, không trả được các khoản nợ vay nóng, cả tháng rồi ông không về nhà, không ra khỏi công ty, chỉ gọi thức ăn nhanh giao tới, tối ngủ tại phòng làm việc trên chiếc nệm nhỏ…

Bên ngoài trời đã sáng rõ nhưng trong phòng kín ông An không cảm nhận được, chỉ khi điện thoại rung lên trên bàn làm việc tạo thành tiếng “cộc cộc cộc cộc cộc…” ông mới giật mình bật dậy, mở đèn, nhìn vào màn hình điện thoại, định cầm điện thoại lên nhưng lại thôi…

Ông An đi đi đi lại tron phòng mặc kệ điện thoại rung trên bàn… một lúc sau ông mới quyết định nghe máy, thay đổi thái độ, cố tỏ ra không lo lắng:

- Anh vay được sẽ trả được, công ty anh còn đây, mấy chú sao cứ phải nóng vội thế làm gì!

Bên kia đầu dây giọng thanh niên oang oang kiến ông An phải đưa điện thoại ra xa tai:

- Không phải nói nhiều! Hạn chót rồi, không trả được thì bọn này dùng biện pháp mạnh thôi! Ông lo hậu táng đi!

Nghe đến “hậu táng” mặt ông An biến sắc, ông quăng điện thoại lại bàn, nằm vật ra nệm, ôm mặt thở dài…

Chưa kịp hết cơn bực thì điện thoại lại rung lên. Ông An định không nghe nhưng tiếng “cộc cộc cộc cộc cộc…” lặp đi lặp lại làm ông sốt ruột, ông bật dậy, nhìn màn hình điện thoại thấy vợ ông gọi, ông vội nghe máy ngay:

- Có việc gì mà bà gọi giờ này!

Tiếng bà Vui đanh như thép làm ông Phát giật mình, đưa điện thoại ra xa tai để nghe:

- Vậy ông muốn tôi gọi giờ nào! Ông có người khác rồi thì cứ nói, sao phải hèn thế! Trốn được cả đời không!

Ông An vẫn còn dư âm bực từ cuộc điện thoại trước nên lớn tiếng quát lại:

- Bà bớt nghe chuyện dèm pha đi! Tôi lo công việc còn chưa xong, thời gian đâu đi làm chuyện vớ vẩn đó hả! Bà xem lại bà đi, đàn bà không lo chuyện gia đình, đua đòi làm ăn!

Ông An không để bà Vui nói tiếp, ông tắt điện thoại, quăng lên bàn…

@@@

Trên con đường ít người, Lanh thích thú ngồi sau xe đạp của Tài, cầm mỗi tay một con diều.

- Em thích ngồi xe đạp hơn! Ngồi xe hơi ngộp lắm!

- Ha ha! Em mà phải đạp… thì lại thích xe hơi hơn thôi!

- Em nói thật mà! Anh mệt là em thay chỗ ngay đấy!

- Thế thì anh không mệt đâu!

@@@

Nơi thả diều là bãi đất trống của một dự án chưa thi công, cỏ mọc đều rất đẹp, đã có mấy đứa trẻ thả diều phía xa.

Trời chiều muộn đã dịu nắng. Tài dừng xe dưới một gốc cây. Lanh thích thú nhảy tưng xuống xe, đưa cho Tài một con diều.

Lanh đá mạnh văng 2 chiếc dép khỏi chân, để chân trần vừa chạy vừa thả dây diều từ từ.

Tài cầm con diều khác, cứ ngẩn người nhìn theo Lanh. Mắt anh ánh lên sự thích thú. Anh không quên lấy điện thoại ra chụp và quay lại những khoảnh khắc của Lanh.

Khi 2 con diều đã lên cao, Tài và Lanh nằm dang tay, ngửa mặt lên trời thích thú ngắm. Dây diều được cột vào chân của Tài và Lanh. Thỉnh thoảng hai người lại co chân giật giật dây diều…

@@@

Sáng ra Tài giúp cha ăn xong, anh ngồi trên ghế nhựa cạnh giường cha nói chuyện.

- Ngày xưa sao mẹ con bỏ đi vậy!

Ông Bất trầm ngâm giây lát mới khẽ nói:

- Chắc tại cha không biết cách bên vực cho cái nghề của cha.

- Cha yêu mẹ thế sao không đổi nghề!

- Khó nói lắm! Nghề nghiệp đôi khi là do cái duyên trời định!

Tài im lặng, trầm ngâm suy ngẫm những gì cha nói.

Ông Bất hiểu Tài đang lo lắng chuyện tình cảm, mặc dù Tài không nói.

Ông Bất nhìn Tài rơm rớm nước mắt:

- Nếu ai đó yêu con thực sự thì cho dù con thế nào, làm gì, họ cũng sẽ không bỏ con đâu!

@@@

Trong quán café quen thuộc, Mai trao đổi nhỏ với Đạt vẻ bí mật:

- Ông An mất dạng cả tháng nay, bọn đòi nợ thuê đang truy lùng.

- Phải biết ông ấy ở đâu trước bọn nó.

- Chắc chắn rồi, nhưng làm sao để con Lanh và gia đình nghĩ vụ này là do thằng Tài làm?

- Anh đã có cách, em yên tâm!

@@@

Tình cảm chân thành đã thôi thúc tài mời Lanh về nhà chơi.

Buổi tối, Tài chở Lanh bằng xe đạp, dừng trước cửa nhà. Lanh bước xuống nhìn nhanh ngôi nhà. Tài dựng xe, gãi đầu hơi ái ngại:

- Nhà cũ lắm rồi! Nhưng chắc phải mấy năm nữa mới xây lại được!

Lanh không có vẻ gì ái ngại về hoàn cảnh gia đình Tài, cô nhẹ nhàng bước theo Tài vào trong.

@@@

Tài và Lanh ngồi ghế nhựa cạnh giường ông Bất. Ánh mắt ông Bất vui hơn mọi ngày rất nhiều:

Ông Bất nói mà rơm rớm nước mắt:

- Thằng Tài cứ nhắc đến cháu suốt!

Lanh vui vẻ:

- Chắc anh ấy lại nói xấu cháu rồi!Không đâu! Nó thỉnh thoảng có suy nghĩ hơi điên rồ, nhưng toàn là muốn tốt cho người khác thôi.

 

Tài hơi cúi mặt ái ngại khi cha nói tốt cho mình.

Ông Bất giọng xúc động, nói ngắt quãng:

- Nên nó mới được làm… ở công ty chuyên nghiệp…, kinh doanh hàng… cao cấp đấy! Đi làm có… xe hơi đưa đón…, làm mấy tháng mà trả được hết nợ…, còn sửa nhà…, mua gường mới cho… bác đây này!

Tài thật sự ái ngại, nhưng chỉ biết gãi đầu, không muốn nói gì làm giảm niềm vui của cha lúc này.

@@@

Trong phòng làm việc, bà Vui điện thoại cho ông An trong tâm trạng không hài lòng mà cố phải bình tĩnh để thuyết phục:

- Ông hết tình nghĩa với tôi cũng được, nhưng ông đừng có như thế với con, sau này hối hận không kịp đâu!

- Tôi làm gì sai chứ! Nó từ trước đến giờ có nghe lời tôi đâu!

- Nó đã lên tiếng rồi, ông cứ về gặp xem thế nào! Hay là ông muốn cả đời này không gặp mẹ con tôi nữa!

- Nhưng mà tôi…! Thôi được rồi…!

@@@

Sau hôm thăm nhà Tài, Lanh thay đổi rất nhiều, không chỉ biểu hiện ở tình cảm cô dành cho Tài, mà còn cả ở cách nghĩ về gia đình cô. Và cô quyết định dẫn Tài về giới thiệu với cha mẹ.

Lẹ vừa bưng thức ăn từ trong bếp ra vừa nghe điện thoại kẹp ở cổ:

- Dạ xong hết rồi chị yêu!

Lẹ buông điện thoại, chạy lên gọi ông An, bà Vui xuống…

@@@

Một lúc sau, ông An, bà Vui và Lẹ đã ngồi sẵn ở bàn ăn.

Lanh dẫn Tài vào. Tài vừa đến cửa phòng ăn thì ngẩn người khi thấy ông An và bà Vui…

Hàng loạt hình ảnh quá khứ liên quan đến ông An và bà Vui tràn về: Hình ảnh lúc Tài đi phỏng vấn ở công ty của bà Vui; Hình ảnh khi Tài đi phát tờ rơi bán quan tài bị ông An cùng 2 thanh niên giữ xe đuổi theo, bắt được Tài, đè xuống, đấm đá tới tấp, lột khẩu trang để thấy mặt Tài…

Ông An và Bà Vui sau mấy giây ngờ ngợ thì cũng nhận ra Tài. Nhưng tôn trọng con gái nên cả hai cố nén sự không hài lòng.

Tài hơi gượng gạo ngồi xuống bàn ăn, nói e ngại:

- Con chào cô chú ạ!

Lanh chưa nhận ra thái độ của cha mẹ, cô vui vẻ giới thiệu:

- Dạ đây là anh Tài, bạn trai con.

Lanh và Lẹ đều nhìn cha, mẹ, cảm thấy có gì đó không ổn.

Lẹ chủ động phá vỡ không khí ngột ngạt:

- Lần đầu tiên có bữa cơm đông người thế này! Cha mẹ, anh chị ăn thôi, nguội hết rồi!

Lẹ nhanh nhẹn gắp thức ăn cho mọi người…

Ăn được mấy miếng, ông An hỏi mà không nhìn Tài:

- Cháu trai giờ làm gì?

Tài nhìn ông An dò xét, ấp úng:

- Dạ… cháu…

Lanh muốn nói thay Tài:

- Anh ấy làm…

Lẹ xen vào khi thấy Lanh có vẻ định nói sự thật:

- Con biết! Anh ấy làm cho một công ty kinh doanh hàng cao cấp.

Bà Vui có vẻ nghi ngờ hỏi thêm:

- Hàng cao cấp là hàng gì?

Lanh thấy cha mẹ hỏi lạnh nhạt nên mất hứng, tỏ vẻ bất cần, cô nói thẳng thắn:

- Anh ấy kinh doanh quan tài cao cấp!

Lẹ há hốc mồm không ngờ chị mình nói thật như vậy.

Ông An và bà Vui đều buông đũa, đơ người.

Ông An mặt đỏ phừng phừng, nghiến răng một lát thì bất ngờ cúi xuống tháo dép lao sang phía Tài.

Tài theo phản xạ tự nhiên, cuống quýt chạy ra cửa.

Ông An ném theo chiếc dép rồi cúi xuống tháo thêm chiếc còn lại, đuổi ra đến cửa...

Lanh giận giữ nói lớn theo:

    - Cha làm gì vậy!

Tài đã mất dạng khỏi cửa. Ông An mặt hầm hầm nói với theo:

- Mày mang vận xui đến cho tao chưa đủ sao!

@@@

Mai ngồi trong quán café quen thuộc, gọi điện cho Đạt:

- Tin tốt anh ạ! Tài bị cha Lanh tống cổ ra khỏi nhà, không biết tại sao, nhưng tới lúc hành động rồi!

@@@

Trong phòng làm việc tắt điện, ông An nằm sấp ôm gối trên chiếc nệm nhỏ, ông đang chờ thức ăn nhanh giao tới…

Nghe tiếng gõ cửa, ông An bật dậy nhanh chóng ra mở… Ông đờ người khi thấy trước cửa là một chiếc quan tài với hàng chục cây nến đang cháy trên nắp… Một lát sau ông An mới định thần đến gần, giật mảnh giấy dính trên nắp quan tài ra đọc: “Không trả nợ thì lần sau bên trong sẽ là xác chết”. Cùng lúc, bên trong quan tài phát ra những tiếng “lục cục…!”, ông An vội hất mạnh nắp quan tài ra, hoảng hốt khi thấy bà Vui bị trói và bịt miệng đang giãy giụa bên trong… Ông An cuống quýt đỡ bà Vui dậy, miệng lẩm bẩm chửi:

- Bọn mất dạy…!

@@@

Trong phòng làm việc của ông An, bà vui nói chuyện như đang chất vấn, trong tâm trạng vừa lo lắng vừa tức giận.

         - Ông nợ bên See You bao nhiêu!

Ông An cảm thấy có lỗi khi để xảy ra chuyện như vậy với bà Vui, nên ông nói chuyện xuống giọng:

         - See You là thằng nào, tôi đâu biết!

         - Logo của nó to tướng trên quan tài kìa!

        - Thì… tôi có nợ, nhưng chưa nghe tên thằng này bao giờ, để tôi            điều tra xem…!

        - Ông hay lắm! Ông nhắm thử có còn giữ được cái mạng không mà              điều tra!

@@@

Như thường ngày, bà Vui luôn dời công ty khi các nhân viên về hết…

Vừa đánh lái xe rẽ vào lối ra của tầng hầm, bà Vui hốt hoảng thắng gấp khi thấy ngay trước mắt là một chiếc quan tài chắn ngang với mấy chục cây nến đang cháy trên nắp. Đờ người một lát, bà vội xuống xe, chạy lại giật nhanh tờ giấy dán trên nắp quan tài đọc: “Trả nợ, nếu không lần sau bên trong sẽ là xác chết”. Cùng lúc bên trong quan tài có tiếng “lục cục…!”, bà Vui vội đẩy mạnh nắp quan tài trượt xuống, bên trong là ông An bị trói, bịt miệng, khắp mặt và quần áo loang lổ màu đỏ của máu, giãy giụa, ú ớ… Bà Vui há hốc miệng, trợn mắt rồi té xỉu…

@@@

Ông An đậu xe ngoài đầu hẻm dẫn vào văn phòng của Lanh. Ông vừa đi bộ vào vừa ngó nghiêng tìm bảng hiệu… vì từ khi Lanh ra trường, làm riêng, ông chưa thăm Lanh lần nào, phần vì hai cha con mẫu thuẫn, Lanh không chịu theo định hướng của ông, phần vì ông làm ăn không thuận…

@@@

Trong văn phòng của Lanh, Lanh vẫn tập trung lau kèn đồng dưới sàn nhà, ông An đứng ngay cạnh, nói chuyện căng thẳng:

- Con không thấy là nó mang vận xui đến gia đình mình sao!

- Cha xem lại mình đi, đừng đổ thừa cho người khác, mẹ và hai chị em con có vấn đề gì đâu!

- Con tỉnh lại đi, con có biết làm nghề như nó toàn giang hồ, xã hội đen không? Bọn nó dùng đủ mọi thủ đoạn để hại chết người để bán được quan tài đấy!

Lanh dường như không muốn đôi co với ông An, cô bặm môi lau kèn mạnh hơn dù chiếc kèn đã bóng loáng…

Ông An thì dường như chưa hả giận, ông lấy điện thoại ra, mở hình ảnh mà ông chụp lại chiếc quan tài có bà Vui bị trói nằm bên trong… đưa vào trước mặt Lanh, lớn tiếng:

- Con xem đi, logo Công ty của thằng Tài trên quan tài kìa, mẹ con như vậy mà bảo không sao à!

Lanh đơ người khi thấy những hình ảnh ông An cho xem, chưa biết phản ứng thế nào thì ông An vừa nói vừa bỏ đi:

- Con tự quyết định đi, nếu còn dính líu đến nó thì đừng gặp cha nữa!

Ông An đi khỏi, Lanh ngồi thụp xuống sàn nhà, nhìn theo bóng ông An phía cửa, nước mắt ứa ra…

@@@

Mấy hôm nay tối nào Tài cũng đến tìm Lanh nhưng cửa văn phòng của Lanh luôn đóng cửa. Hôm nay cũng vậy, anh áp sát mặt vào cửa kính nhìn vào trong, vừa đập nhẹ tay vừa gọi với hi vọng có ai đó bên trong:

- Lanh ơi…! Có ai không…!

Không có động tĩnh gì, Tài ngồi bệt xuống ngay trước cửa…, lấy điện thoại ra gọi cho Lanh mấy lần không được, anh quăng điện thoại xuống, tựa lưng vào cửa, ngửa cổ, nhắm nghiền mắt…, tâm trí anh hiện về hình ảnh ông An tháo dép, ném dép đuổi anh ra khỏi nhà… và văng vẳng câu nói “Mày mang vận xui đến cho tao chưa đủ sao!”

@@@

Phía xa ngoài đầu hẻm, Mai dõi theo Tài nãy giờ, thấy Tài khổ sở cô cũng xót, nhưng diễn biến như vậy lại là điều cô mong muốn vì cô sẽ có cơ hội… Mai dựa lưng vào tường sau cột điện, gọi cho Đạt:

- Mọi việc đang tiến triển tốt anh ạ! Cảm ơn anh, em sẽ hậu tạ!

@@@

Tài không biết làm cách nào để giải tỏa những khổ tâm tron lòng, anh quyết định tâm sự với cha…

Tài ngồi dựa lưng vào thành đầu giường cạnh ông Bất, hướng mắt ra cửa… Ông Bất nằm yên, nhìn chăm chú lên trần nhà… Yên lặng một lát Tài mới lên tiếng:

- Cha ạ! Thực sự thì cái nghề của con không tốt đẹp như cha hình dung đâu!

Ông Bất không dao động gì khi nghe Tài nói vậy, ông vẫn từ tốn:

- Cha biết! Không thì sao nhiều đêm con lại gặp ác mộng chứ!

Tài xoay lại nhìn cha, rơm rớm nước mắt:

- Là bán quan tài đấy! Cha biết không!

Ông Bất lặng đi giây lát, đúng là ông bất ngờ với cái nghề Tài vừa nói thật, nhưng so với cái nghiệp bốc mộ của ông thì thấm gì, nên ông vẫn bình thản nói:

- Bán gì cũng được, miễn là đừng trái với luân thường đạo lý, con ạ!

Tài nắm chặt tay cha, nước mắt chảy ra nhiều hơn, dịu giọng xuống:

- Nhưng gia đình người ta không chấp nhận! Người ta bỏ con rồi!

Ông Bất lúc này mới nhìn trực diện Tài, ông siết chặt tay Tài nói như hối thúc:

- Đã yêu như vậy sao không lo đi tìm người ta…! Ở đây khóc thì giải quyết được gì…!

@@@

Tài đạp xe thoăn thoát qua các con đường lớn, nhỏ, nơi có quán ăn uống, giải trí…, mắt không ngừng tìm kiếm vội vã như người đang hối hận vì lỡ đánh mất những điều quý giá…

Cuối cùng Tài cũng tìm được Lanh đang ngồi ở một quán ốc ven sông ngoại thành. Lanh ngồi một mình, mấy chai bia đã cạn trên bàn.

Tài vào ngồi đối diện Lanh. Anh xót xa khi thấy Lanh hốc hác, tiều tụy.

Lanh chẳng thèm nhìn Tài, cầm ly bia định đưa lên uống thì Tài giữ lại, nói với giọng vừa giận vừa thương:

- Uống một mình đâu vui.

Tài giật lấy ly bia từ tay Lanh, uống một hơi hết sạch. Anh lấy thêm chai bia từ két bia bên cạnh, dùng cạnh két bia để mở nắp, rót đầy ly, rồi lại uống một hơi cạn.

Tài đặt ly xuống, nhìn Lanh, chờ Lanh nói gì đó. Nhưng Lanh vẫn không nhìn Tài, không nói.

Tài tiếp tục rót đầy ly, rồi lại uống một hơi cạn, đặt ly xuống trước mặt Lanh. Lanh đưa tay giữ lấy ly bia, người lắc lư, nói trong điệu bộ ngà ngà say:

- Sao giành bia của em!

Tài một tay giữ ly cùng Lanh, một tay rót bia đầy ly, nói trong khi mắt tìm kiếm ánh mắt của Lanh:

- Bia của em vẫn còn đây!

Lanh cố kéo ly bia về mình nhưng không được vì Tài giữ chặt và kéo về phía mình, nói mạnh mẽ:

- Bia của em, nhưng để anh uống!

Lanh yếu ớt kéo ly bia lần nữa… rồi gục xuống bàn…, Tài nhìn Lanh với ánh mắt yêu, thương, xót…

Tài điện thoại nhờ tài xế công ty đưa xe tới:

- Anh à, anh đến quán Hải sản Tám Thơm dùm em nhé.

@@@

Lẹ nằm trên giường đang lướt facebook thì có điện thoại của Tài tới, vội nghe:

- Em nghe đây!

- Em xem livestream nhé.

- Ơ...Chị em...

Tài tắt máy không để Lẹ kịp hỏi thêm.

Lẹ thấy tín hiệu livestream từ trang facebook của Lanh, cô nhấp vào xem ngay.

Qua video livestream, Lẹ thấy Lanh tiều tụy, mặt nhợt nhạt, mắt thâm đen, nằm trong quan tài với ánh sáng mờ của nến…, cô hoảng hốt, lo sợ cầm điện thoại vừa chạy sang phòng cha mẹ vừa la lớn:

- Cha, mẹ ơi! Chị Lanh có chuyện rồi!

Ông An mở cửa, vẻ mặt ngái ngủ.

- Có gì từ từ nói!

Từ phòng kế bên, bà Vui vẻ mặt lo lắng bước ra.

Lẹ đưa điện thoại đang mở livestream cho mẹ.

- Chị con có chuyện rồi!

Bà Vui và Ông An căng mắt nhìn vào điện thoại, không tin vào mắt mình.

Bà Vui té xỉu làm ông An rối thêm.

- Trời ạ! Dìu mẹ mày vào trong trước!

Lẹ phụ ông An dìu bà Vui vào trong phòng…

@@@

Trong phòng khách, bà Vui gục đầu vào vai Lẹ vẻ mặt mệt mỏi, lo sợ.

Ông An đi tới đi lui gần chỗ điện thoại bàn, vẻ mặt lo lắng, sốt ruột.

- Nếu là bọn đòi nợ thì giờ này đã có điện thoại rồi!

Lẹ rớm nước mắt nói mếu máo:

- Cha mẹ mải kiếm tiền nhiều làm gì chứ!

Bà Vui mệt mỏi nói như không còn hơi:

- Con đừng nói nữa! Mẹ sai rồi! Làm gì để đưa chị con về đây đi!

- Hay để con điện anh Tài hỏi xem sao.

Ông An giận dữ:

- Đừng dính đến thằng xui xẻo đó! Cũng tại nó cả đấy!

Bà Vui mếu máo:

- Ông à! đến nước này mà ông còn vậy sao!

Nghe bà Vui nói giọng nghẹn ngào trách móc, ông An trùng xuống.

- Ừ…! Gọi thử cho nó xem sao.

@@@

Ngoài trời đã tờ mờ sáng, nhưng trong kho quan tài của công ty See You thì vẫn chỉ có ánh sáng mờ từ những ngọn nến.

Lanh nhăn mặt, mở hí một mắt, rồi hí hai mắt, cô thấy hình ảnh những ngọn nến mập mờ…

Lanh bật dậy nhìn hai bên, hai tay chạm 2 thành quan tài, cô nhìn xuống thấy mình đang ngồi trong quan tài thì hoảng hồn nhảy ra khỏi, hét lên:

- Á…!!!

Lanh hoảng hốt chạy xung quanh tìm cửa.

- Có ai không…! Tôi đang ở đâu thế này…! Cứu tôi với…! Có ai không…!

Lanh mò ra được cửa chính trong ánh nến mờ mờ. Cô đập tay, rồi giật mạnh liên tục.

- Có ai không…! Cứu tôi với…!

Nước mắt Lanh chảy ra, cô giật cửa mạnh hơn, gọi lớn hơn.

- Có ai không…! Cứu tôi với…!

Lanh bất lực trước hai cánh cửa sắt lớn, chắc và kín mít. Cô khụy xuống, khóc nức nở:

- Có ai không…! Hu hu…!

Tài xuất hiện sau Lanh, anh vừa đưa tay định đỡ Lanh dậy thì Lanh quay lại. Lanh thấy bóng người thì thất kinh, bật dậy chạy, đụng ngay người Tài. Tài chụp lấy hai vai Lanh giữ lại trấn an.

- Là anh đây! Em bình tĩnh!

Lanh đờ người giây lát, cô lấy tay sờ người, sờ mặt Tài như để kiểm chứng là người hay ma, rồi cô ôm ghì lấy Tài, khóc nức nở.

- Hu hu! Đúng là anh rồi! Nhưng em còn sống hay đã chết vậy!

Tài vỗ nhẹ lưng Lanh an ủi:

- Đừng nghĩ bậy! Còn sống! Còn sống!

Lanh lim đi trên tay Tài, phần vì cô đã kiệt sức, phần vì những gì vừa diễn ra khiến cô bị sốc. Tài bế cô về chiếc quan tài lúc nãy – chiếc quan tài đẹp nhất trong kho, Tài nhìn Lanh với ánh mắt yêu, thương và xót…

@@@

Thiếp đi cả tiếng đồng hồ sau Lanh mới tỉnh dậy, lần này cô không bị hốt hoảng nữa vì Tài ngồi ngay cạnh.

Tài đỡ Lanh ngồi dậy, Lanh yếu ớt ngồi tựa lưng vào lưng Tài, ánh mắt cô không còn sợ hãi nữa mà có vẻ đang chiêm nghiệm một tình huống đặc biệt thú vị.

- Sao cuộc đời em lại liên quan đến một người bán quan tài nhỉ!

- Tại em mắc nợ người ta.

- Từ kiếp trước á!

- Không! từ khi em đánh người ta đến gãy cả cây lau nhà ấy!

Lanh nghe vậy thì xoay người lại, dùng hai tay xoay người Tài lại đối mặt với cô, nhìn sâu vào mắt Tài, nhớ lại lần cô dùng cây lau nhà đánh kẻ bịt mặt…

- Kẻ bịt mặt đáng ghét!

Tài tủm tỉm cười, gật gật đầu.

Lanh đẩy Tài xoay trở lại, cô cũng xoay trở lại dựa lưng vào Tài, tay che miệng cười không thành tiếng, rung rinh bờ vai.

- Sao lại đưa em đến đây!?

- Em xỉn đến không biết gì. Đưa về nhà anh thì không được, đưa về nhà em thì không dám! Chỉ còn chỗ này thôi!

- Anh để em ngủ trong quan tài lỡ em chết thật thì sao!

- Có anh canh chừng mà. Anh hi vọng khi em tỉnh dậy trong tình huống này em sẽ yêu quý cuộc sống hơn!

Tài lấy điện thoại ra mở bài hát "Em chỉ cần bình yên", cả hai cùng lim dim mắt thưởng thức…

Được một lúc, Lanh xoay người lại, ôm eo Tài từ phía sau, gục đầu lên vai Tài, nhắm mắt như muốn ngủ tiếp. Khuôn mặt Lanh vẫn hốc hác, nhợt nhạt nhưng điểm thêm niềm hạnh phúc, những lời của bài hát đã thấm vào tâm hồn cô:

"Em biết rồi! Em chỉ có một cuộc đời thôi.

Không lãng phí nữa đâu. Những ngày buồn tủi qua rồi.

Anh đã đến! Bằng cách nào em không biết.

Làm gì cũng được. Em chỉ cần bình yên!

Em biết rồi! Em giao cuộc đời cho anh.

Không lãng phí nữa đâu. Giữ mãi niềm vui, giọt nước mắt long lanh.

Anh đã đến! Thì đừng đi đấy nhé!

Làm gì cũng được. Em chỉ cần bình yên!

 

La lá là, la là là là la.

La lá lá la la, la là là lả la là.

La lá lá, la lá là la la lá.

Là là lá là, la lả là là la..."

 

@@@

Nhờ hướng dẫn qua điện thoại của Tài, ông An, bà Vui và Lẹ cuối cùng cũng đến được kho quan tài của Công ty See You.

Tài mở cửa kho từ bên trong. Ông An, bà Vui và Lẹ vừa thấy Tài đều muốn hỏi ngay, nhưng Tài ra dấu im lặng.

Tài dẫn 3 người vào chỗ Lanh. Ông An nhìn Tài với ánh mắt giận dữ. Bà Vui và Lẹ thì hồi hộp lo lắng.

Lanh nằm trong quan tài ngủ ngon lành, nhưng dáng vẻ thì tiều tụy, mặt hốc hác, tái nhợt, mắt thâm quầng.

Ông An thấy Lanh thì ôm mặt khổ sở. Bà Vui thì xót xa, khụy xuống bên cạnh Lanh, tay bịt miệng để không khóc thành tiếng.

Lẹ lại gần Tài hỏi nhỏ:

- Chị không sao chứ!?

Tài lắc lắc đầu nhẹ…

@@@

Hai ngày nay, Lanh nằm ngủ li bì trong phòng cô, ông An, bà Vui và Lẹ thay phiên nhau ngồi bên lo lắng. Rồi cô cũng tỉnh lại đúng lúc có mặt cả ba người. Lanh mở mắt yếu ớt… thấy cha, mẹ và em, nhưng cô lại nhắc đến Tài…

- Anh Tài yêu con thật lòng, con cũng yêu anh ấy thật lòng! Cha mẹ đừng làm khó nữa!

Ông An nhăn mặt không nói gì.

Bà Vui vỗ về con:

- Mọi việc ổn rồi!

Lanh giải thích thêm:

- Bán quan tài thì sao! Người có sống có chết! Chết thì cần quan tài! Có người cần thì phải có người bán chứ!

Bà Vui có vẻ vẫn chưa chấp nhận được cái lý lẽ đó nhưng không tỏ thái độ, vẫn ân cần động viên:

- Đừng nói lung tung nữa! Nghỉ ngơi cho nhanh khỏe lại!

Lanh lại chìm vào giấc ngủ. Ông An nhìn Lanh thương xót, thấm thía những gì con gái ông vừa nói vì ông là dân kinh doanh, hiểu rõ chuyện cung – cầu. Bà Vui nước mắt cứ chảy ra, nhìn con thương xót, vẻ hối hận. Lẹ kéo đầu bà Vui ngả vào vai mình…

@@@

Từ hôm đưa Lanh về, tối nào Tài cũng đến nhà Lanh xin vào thăm nhưng đều bị từ chối với lý do Lanh chưa tỉnh.

Tối nay Tài lại đến, cầm bó hoa đứng ngoài cổng, bên trong, ông An, bà Vui mỗi người đứng một bên cửa cổng nhưng không mở, mặt lạnh lùng.

Ông An nói khó:

- Nó đã chết đâu mà mang hoa tới!

Tài vẻ mặt khổ sở:

- Dạ không phải! Hoa này vui chứ không buồn!

Bà Vui nói bắt bẻ:

- Nó còn chưa tỉnh mà cậu bảo vui à!

Tài cứng họng không biết nói thế nào, đang chưa biết xử lý sao thì may có Lẹ chạy ra.

Lẹ thấy cha mẹ như vậy thì xuống giọng, vừa nũng nịu vừa kéo cha mẹ sang một bên.

- Cha, mẹ, đứng qua đây để con mở cổng.

Ông An, bà Vui mặt vẫn đăm đăm, nhưng cũng đứng sang một bên.

Lẹ vui vẻ mời Tài:

- Anh Tài vào đi, chị Lanh mong anh lắm đấy!

Lẹ dẫn Tài vào trong. Tài không quên cúi người hỏi ông An bà Vui lần nữa.

- Dạ con xin phép ạ!

Ông An, bà Vui không trả lời, nhắm mắt, quay đi chỗ khác…

@@@

Trong phòng, Lanh đã tỉnh nhưng vẫn nằm trên giường. Tài vào ngồi lên mép dường, đặt bó hoa cạnh, nhìn Lanh với ánh mắt đầy yêu thương:

- Nhanh khỏe đi, đội kèn đang chờ đấy!

Ông An đẩy cửa bước vào, tay xách cái ghế tựa, đặt cạnh giường, nhìn Tài, chỉ vào cái ghế.

Tài hiểu ý, chuyển sang ngồi vào ghế.

Ông An không đi ra mà đứng khoanh tay nhìn chằm chằm vào Tài.

Tài ái ngại, chỉ biết gãi đầu, không nói được gì.

Lanh nhìn Tài rồi nhìn cha mỉm cười:

- Cha! Cho bọn con chút riêng tư đi!

Ông An nhìn chăm chăm Tài một lát nữa rồi mới miễn cưỡng đi ra, khép cửa lại…

Bên ngoài cửa phòng Lanh, bà Vui nhẹ nhàng đến cạnh ông An, cùng nghe lén…

Trong phòng Lanh, Tài thấy thoải mái hơn. Anh gỡ bó hoa, vừa cắm vào bình trên bàn nhỏ ngay đầu giường vừa nói chuyện:

- Cha mẹ ghét anh lắm hả!

Lanh cười vui vẻ:

- Anh làm họ sốc muốn xỉu mà!

- Anh đâu cố ý đâu. Hì hì!

Lanh nắm tay Tài kéo ngồi xuống bên cạnh, nhìn Tài đắm đuối.

- Cảm ơn anh!

Lanh nhắm mắt chờ đợi. Tài ngẩn người giây lát rồi từ từ cúi xuống… Nhưng môi anh chưa kịp chạm vào môi Lanh thì cửa phòng bật mở, ông An bước vào, nhìn Tài chằm chằm, xua tay, nói lạnh lùng:

- Không được!

Tài và Lanh đơ người như hai pho tượng…

@@@

Ngày cuối tuần, Tài mượn xe công ty đưa Lanh đi chơi xa để Lanh lấy lại tinh thần…

Trên đường đi Phan Thiết về, mặc dù đã muộn, nhưng ánh trăng rằm sáng rõ khiến Tài quyết định rẽ vào một đường nhỏ dẫn đến một gò đất…

Lanh xuống xe nhìn xung quanh không thấy gì đặc biệt, hỏi dò Tài:

- Em còn chưa khỏe hẳn đấy! Có hợp với chỗ này không!

Tài nắm tay Lanh dẫn đi theo đường nhỏ đổ bê tông hướng lên đỉnh gò đất, vẻ háo hức:

- Bên kia gò đất mới hợp!

Chưa tới đỉnh gò đất, Lanh ngẩn người khi thấy cảnh trước mắt – một khu nghĩa địa được quy hoạch như một khu dân cư thu nhỏ, những lối vào đều đổ bê tông, sạch, thoáng, cỏ, cây cảnh và những bụi hoa được trồng và chăm sóc rất kỹ. Những ngôi mộ không to nhưng được xây chỉn chu với nhiều phong cách… Tài thả tay ra để Lanh tự nhiên cảm nhận hết cái đẹp lạ dưới ánh trăng của khu nghĩa địa…

@@@

Tài và Lanh tản bộ vào trong khu nghĩa địa, Lanh không có một chút cảm giác sợ nào dù gió trên gò đất thổi mạnh và xung quanh không có nhà dân nào ở, yên tĩnh đến nghe rõ tiếng động của từng lá cây. Lanh vừa ngắm kiến trúc những ngôi mộ vừa hỏi Tài:

- Chắc nơi này có ý nghĩa gì đó với anh?

- Sau khi thăm nơi này, anh toàn tâm toàn ý với công việc hơn.

- Nghe nói anh sợ ma! Anh dám đến đây một mình sao!

- Ai nói anh sợ ma!

Tài vừa nói dứt lời thì một con mèo hoang chạy vụt ra từ một mái vòm ngôi một cạnh lối đi, lao thẳng vào chân Tài, Tài chỉ kịp “á…!” lên một tiếng rồi nhảy cẫng lên ôm cổ Lanh, chân quặp chặt ngang hông Lanh… như một đứa trẻ. Lanh đứng đơ người…

Qua khoảnh khắc bất ngờ không kiểm soát được hành động, Tài quay ra nhìn Lanh, Lanh cũng tròn mắt nhìn Tài… rồi như nhận ra mình đang là gánh nặng cho Lanh, Tài buông tay, buông chân, đứng xuống đất.

Lanh hơi ngượng, lại buồn cười nên vừa đi tiếp vừa lấy tay che miệng, nói lảng đi:

- Anh nhát vậy mà làm được nghề này sao!

Tài vừa gãi đầu vừa nói:

- Nên ông trời mới cử một người như em đến hỗ trợ đấy!

Lanh trong lòng rất vui khi nghe Tài nói vậy, cô hất mái tóc sang một bên cho xuôi theo chiều gió, nghiêng đầu để nhìn Tài rõ hơn:

- Em cũng chỉ được cái bề ngoài ra vẻ mạnh mẽ thôi! Nãy em cũng bị đứng tim đấy! Hì hì!

Tài quay sang nhìn gương mặt Lanh dưới ánh trăng. Ánh mắt và nụ cười của Lanh thật nhẹ nhàng nhưng khiến anh không thể kìm lòng được. Tài bất ngờ xoay người đứng trước mặt Lanh, nắm lấy hai tay Lanh thật chặt, nhìn sâu vào mắt Lanh nói:

- Vậy hai đứa mình hỗ trợ nhau!

Lanh không biết phản ứng thế nào trong tình huống này, cứ đứng trơ ra, mắt mở to nhìn sâu vào mắt Tài, hai tay gồng cứng nhưng trong lòng thì mềm nhũn… Một lát sau, Tài hít thật sâu, lấy can đảm hỏi thêm:

- Em đã hôn ai bao giờ chưa?

Lanh vẫn không nói lên lời, chỉ lắc lắc đầu ý nói là “chưa”. Chỉ chờ vậy, Tài nhanh chóng chuyển hai tay lên giữ đầu Lanh, kéo mạnh vào, hôn thật sâu…

Lanh muốn ôm Tài nhưng lại không ôm, cứ để hai tay thõng xuống, hai bàn tay nắm chặt… đón nhận nụ hôn mạnh mẽ của Tài…

Kết thúc nụ hôn một cách dứt khoát, Tài ôm ghì chặt Lanh, lúc này Lanh cũng mạnh dạn ôm ghì chặt Tài…

Trong tâm trí Tài lúc này tràn về những hình ảnh anh bị tai nạn mỗi khi tìm cách tiếp cận các cô gái trước đó: Hình ảnh anh bị xe buýt làm bắn nước bẩn hết trong khi cô gái anh để ý có người con trai khác giúp dắt qua đường; Hình ảnh anh bị xe cứu thương đụng khi mải theo một nữ y tá xinh đẹp; Hình ảnh anh bị bồi bàn đụng té, đổ đầy bánh ngọt lên người khi định tiếp cận một cô gái ở một sự kiện; Hình ảnh anh bị trái banh tennis bay vào mặt, ngã ngửa, chảy máu mũi khi nói chuyện làm quen với Lẹ ở sân tennis…

@@@

Trong quán café quen thuộc, Đạt và Mai ngồi một bên, Tài và Lanh ngồi một bên. Tài vui vẻ cảm ơn Đạt:

- Nhờ anh Đạt mà bọn em mới đến được với nhau!

Mai vẻ không thoải mài từ đầu khi thấy Tài với Lanh đi với nhau vui vẻ, không như mong muốn của cô khi nhờ Đạt giúp phá đám chuyện tình cảm giữa Tài và Lanh, giờ thấy Tài nói vậy cô quay sang nhìn Đạt với ánh mắt dò xét, nghi ngờ… Đạt hiểu ý Mai, nhưng bản thân anh cũng không ngờ là cái kế dùng quan tài dọa ông An và bà Vui mà anh bày cho Tài lại có tác dụng ngược, khiến ông An bà Vui tỉnh ngộ, thừa nhận Tài, chứ không tẩy chay Tài như Mai mong muốn.

Đạt ấp úng giải thích với Mai:

- Ờ… thì… anh có bày cho Tài là dùng quan tài dọa bố mẹ Lanh… cũng may mà bố mẹ Lanh tỉnh ngộ… nếu không thì làm hỏng chuyện rồi…

Mai và Đạt nhìn nhau như đã hiểu ý nhau. Lanh kéo tay Tài nắm thật chặt như muốn khẳng định sự sở hữu, nói vui vẻ:

- Đám cưới tụi em, chị Mai làm phù dâu nhé!

Tài vui vẻ thêm vào:

- Vậy anh Đạt không thoát vị trí phù rể rồi!

@@@

Tài và Lanh quyết định tổ chức một đám cưới thật độc đáo theo đúng tinh thần mà hai người mong muốn cho công việc đã chọn.

Dẫn đầu đoàn đón dâu là Đội kèn tây nam mặc vest phù rể đứng song song với Đội kèn đồng nữ của Lanh mặc váy phù dâu… trên những tấm ván gỗ được thiết kế đặc biệt: có bánh xe, được kéo đi bởi một xe bán tải… Hai đội kèn cùng phối nhạc bài “Em chỉ cần bình yên”…

Tiếp theo là cô dâu chú rể ngồi trong quan tài trang trí nhiều trái tim, đặt trên giàn có bánh xe, được kéo bởi xe 67 do Thể điều khiển… Lanh ngồi trong lòng Tài, nhắm mắt, mỉm cười hạnh phúc, hai tay ôm chặt bó hoa to phía trước, Tài ngồi sau vòng tay ôm chặt eo Lanh, kê cằm lên vai Lanh, nhắm mắt, mỉm cười, nói vào tai Lanh:

- Anh có thơ tặng em!

Lanh vẫn không mở mắt, không ngoảnh lại, nói vui vẻ:

- Em nghe đây! Đừng liên quan đến quan tài nữa đấy!

Tài vẫn nhắm mắt, mỉm cười bí hiểm đọc thơ:

- “Yêu em anh không ngại gian khổ…”

Lanh yên tâm động viên:

- Đúng là không không liên quan…

Lanh chưa kịp dứt lời thì Tài đọc tiếp câu sau:

- “Chết trong quan tài cũng thò cổ ra yêu”

Tài vừa dứt câu thì Lanh quay lại, bỏ bó hoa, chọc nách Tài, đẩy Tài nằm xuống, đề lên vừa đùa vừa nói:

- Em giết anh…!

@@@

Đạt và Mai với vai trò là phù rể, phù dâu, ngồi hai ghế nhỏ đầu quan tài tung kim tuyến… Đạt quay sang nhìn Mai tình tứ nói:

- Đám cưới mình phải độc đáo hơn bọn nó mới được!

Mai quay mặt đi nói nẫy:

- Ai đồng ý mà cưới chứ!

Một chiếc quan tài khác được kéo theo sau, ông Bất nằm trong, đầu được kê cao để ông có thể nhìn rõ cô dâu, chú rể phía trước, nước mắt ông trào ra, ánh lên niềm hạnh phúc…

Sau cùng là xe hơi của ông An bà Vui và những xe hơi   khác của người thân, đồng nghiệp được kết hoa rực rỡ… Bà Vui ngồi cạnh, tựa đầu nhẹ vào vai ông An, mắt ánh lên niềm vui. Ông An nhìn những hình ảnh phía trước, mỉm cười, lắc đầu, nói với bà Vui:

- Bọn trẻ làm mình điên theo rồi! Hi vọng đám đòi nợ không làm phiền.

Bà Vui nói nhẹ nhàng mà chắc chắn:

- Không ai làm phiền nữa đâu!

Ông An nhìn sang bà Vui một lát, hỏi dò:

- Bà nói vậy là ý gì?

Bà Vui vẫn không đổi sắc mặt, không nhìn ông An, nói trong hạnh phúc:

- Em bán công ty trả nợ cho anh rồi! Từ nay anh phải làm cho tốt, còn nuôi em đấy!

Ông An tròn mắt ngạc nhiên, bối rối:

- Bà… à… em…, rồi em lấy gì làm…

Bà Vui nói rất bình thản:

- Em ở nhà nội trợ thôi!

@@@

Khá nhiều người tò mò đứng hai bên đường xem, chụp ảnh, live stream… Trong đám đông có tiếng xì xào:

- Đám cưới điên rồ! Chưa từng thấy!

- Chắc không phải đâu! Hình như là quảng cáo bán quan tài!

Rồi tất cả hòa tan vào âm điệu của bài hát “Em chỉ cần bình yên”:

“Em biết rồi! Em chỉ có một cuộc đời thôi.

Không lãng phí nữa đâu. Những ngày buồn tủi qua rồi.

Anh đã đến! Bằng cách nào em không biết.

Làm gì cũng được. Em chỉ cần bình yên!

Em biết rồi! Em giao cuộc đời cho anh.

Không lãng phí nữa đâu. Giữ mãi niềm vui, giọt nước mắt long lanh.

Anh đã đến! Thì đừng đi đấy nhé!

Làm gì cũng được. Em chỉ cần bình yên!

La lá là, la là là là la.

La lá lá la la, la là là lả la là.

La lá lá, la lá là la la lá.

Là là lá là, la lả là là la...”

HẾT

  • Chia sẻ qua viber bài: (Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai
  • Chia sẻ qua reddit bài:(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai

Tin Liên Quan

(Sân khấu) Gia đình lai-trim

Ngày: 

30/12/2023

Lượt xem: 

470

(Sân khấu) Giấc mơ của con

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

412

(Sân khấu) Tình dân vũ

Ngày: 

30/09/2023

Lượt xem: 

429

(Sân khấu) Dính Chặt

Ngày: 

10/02/2019

Lượt xem: 

454

(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu

Ngày: 

14/02/2023

Lượt xem: 

454

(Sân khấu) Tình yêu thời dịch cô-vít

Ngày: 

08/02/2019

Lượt xem: 

570

Danh Mục

Loading...

Tin tức mới

Tags