

NHÂN VẬT
Ông Dính: 50 tuổi, Nhà văn, chồng Bà Chặt.
Bà Chặt: 45 tuổi, buôn bán, vợ Ông Dính.
Cô Minh: 35 tuổi, cán bộ hòa giải.
Anh dân quân và nhóm các ông, bà trung niên khác.
CẢNH 1
Trong phòng khách, Ông Dính và Bà Chặt ngồi đối diện nhau ở bàn uống nước, cả hai đều đang căng thẳng.
Bà Chặt: Con cái lớn rồi, giờ không hợp nhau thì ngăn nhà ra, mạnh ai người ấy sống!
Ông Dính: Ngăn thì ngăn, bà tưởng tôi lưu luyến à! Đàn bà gì không lo cho gia đình, suốt ngày giao lưu, tụ tập!
Bà Chặt: Tôi không ra ngoài giao lưu thì buôn bán với ai! Còn ông thì sao, đàn ông gì suốt ngày thơ thẩn, viết lách, không chịu ra ngoài xem thiên hạ họ làm ăn ầm ầm kìa!
Ông Dính: Mấy chuyện này bà nói mấy chục năm nay chưa đủ sao! Ngày mai ngăn vách ngay đi cho tôi nhờ!
CẢNH 2
Một tấm vách kín ngăn đôi không gian sống của Ông Dính, Bà Chặt.
Một bên, Ông Dính với đồ đạc đơn giản, đang ngồi chăm chú viết trên một bàn tròn nhỏ.
Phòng bên kia tươm tất hơn (có góc bếp, có bàn để giàn âm thanh), Bà Chặt mặc đồ bó thể thao đang khởi động khớp tay, khớp chân.
Khởi động xong bà đến bàn mở nhạc sôi động (nhạc Remix bài “Chỉ riêng mình ta”) rồi bắt đầu nhảy những động tác erobic.
Ông Dính đang tập trung viết thì giật bắn người khi nhạc sôi động nổi lên, ông đơ người giây lát rồi lấy tay bịt tai nhưng cũng không ổn, ông đứng dậy tìm gói bông, vo viên hai miếng nhét vào hai tai, nhưng ngồi viết vẫn không thoát khỏi tiếng ồn, không thể tập trung viết được. Ông Dính tức quá đứng dậy, đi tới vách ngăn đập mạnh mấy cái, nói như quát:
Ông Dính: Bà vặn nhỏ đi được không!
Bà Chặt nghe thấy tiếng đập vách và tiếng của ông Dính thì dừng tập, đi lại sát vách, đập vách nói to lại:
Bà Chặt: Ông bị sao vậy! Nhạc sôi động mà mở nhỏ thì còn gì là sôi, còn gì là động!
Ông Dính không biết nói gì hơn, chỉ biết ôm đầu, giậm chân đi quanh phòng mình...
CẢNH 3
Bà Chặt bưng mâm cơm vào phòng của bà, xới cơm từ nồi cơm điện ra ăn một mình.
Một lát sau, Ông Dính cũng bưng mâm cơm vào phòng của ông, xới cơm từ nồi cơm điện ra ăn một mình. Nhưng vừa đưa bát cơm lên miệng và ăn thì bên kia Bà Chặt mở nhạc sôi động (nhạc Remix “Bữa tối một mình”) khiến tay cầm đũa của ông giật theo nhịp nhạc làm cơm bắn lên mặt.
Bà Chặt bên kia vừa ăn cơm vừa lắc lư người theo nhịp nhạc...
Ông Dính bên này không ăn được, cầm bát cơm mà tay cứ giật theo nhạc làm cho cơm trong bát cũng nhảy tưng lên, rơi ra ngoài xuống nền nhà... Một lúc sau Ông Dính giận dữ để mạnh bát cơm xuống bàn, đi đến đập vách, nói to:
Ông Dính: Bà định để cơm nhảy lên não hay sao mà bữa ăn cũng mở nhạc như
vậy hả!
Bà Chặt vẫn cầm bát cơm và đôi đũa, đứng dậy đi lại gần vách, gõ đũa vào vách rồi đáp trả:
Bà Chặt: Ăn cơm một mình buồn, tôi mở nhạc cho vui mà ông không thích sao!
Ông Dính nghiến răng, không muốn cãi cùn với Bà Chặt, ông hậm hực đi lại bàn nhưng không ngồi xuống ăn tiếp, ông đứng đơ người giây lát rồi bất ngờ gạt hết nồi, bát, đũa trên bàn xuống dưới nền nhà...
Nghe tiếng “loảng xoảng!” bên phòng Ông Dính, Bà Chặt đang và cơm ăn thì dừng lại, hướng tai về phía vách tường giây lát như muốn xem còn gì xảy ra nữa không, rồi bà mỉm cười ăn cơm tiếp.
CẢNH 4
Đến giờ đi ngủ tối, Ông Dính gập sổ, dọn bàn... rồi lên giường vẻ mệt mỏi, thèm ngủ...
Bên kia, Bà Chặt trong bộ đồ ngủ, dọn giường, vẻ như chuẩn bị đi ngủ, nhưng xong bà lại ra bàn bật nhạc sôi động (nhạc Remix bài “Đêm cô đơn”) rồi bắt đầu nhảy những động tác erobic.
Nhạc sôi động nổi lên làm Ông Dính giật bắn người, bật ngồi dậy trên giường, đờ ra giây lát, rồi ông lao ra bàn lấy gói bông, vo viên nhét vào hai tai, rồi vào giường nằm tiếp... nhưng người cứ giật tưng lên theo nhịp nhạc... vừa giật vừa nhích từ từ ra mép giường rồi rơi xuống đất đau điếng...
Ông Dính lồm cồm bò dậy, loạng choạng đi đến vách tường, đập vách hét lớn:
Ông Dính: Bà thần kinh rồi à! Nhạc như vậy thì nổ não chứ ngủ sao được!
Bà Chặt nghe vậy thì dừng tập, đi lại sát vách, đập vách nói to lại:
Bà Chặt: Ông cập nhật lại kiến thức khoa học đời sống đi, vận động trước khi ngủ thì ngủ mới ngon!
Ông Dính: Tôi sẽ kiện bà tội bạo lực gia đình bằng âm thanh!
Bà Chặt: Ông can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi không phải là bạo lực gia đình sao! Ông kiện tôi cũng kiện!
Ông Dính thẫn thờ ôm đầu, quay lại giường, nằm vật ra, trong khi Bà Chặt thì ghé sát tai vào vách nghe xem bên kia có động tĩnh gì nữa không...
CẢNH 5
Ông Dính nằm trên giường chưa ngủ.
Bà Chặt bên kia đang thiu thiu ngủ trên giường.
Ông Dính vẫn còn ấm ức nên ngồi dậy, đi lấy cái búa và đinh, đóng “rầm! rầm!” lên vách. Bên kia bà Chặt giật bắn mình bật dậy.
Bà Chặt khó chịu đi lại vách tường đập mạnh, nói to:
Bà Chặt: Ông nhỏ nhen vậy! Muốn trả thù à!
Ông Dính dừng tay, nói to đáp trả:
Ông Dính: Bà đừng suy bụng ta ra bụng người! Tôi chỉ tranh thủ đóng mấy cái đinh treo khung ảnh thôi!
Bà Chặt: Thiếu gì lúc đóng! Giờ này đóng rầm rầm thế ai mà ngủ được!
Ông Dính: À, tôi nghe lời bà, vận động một tí trước khi ngủ để ngủ cho ngon ấy mà!
Bà Chặt cứng họng không nói được gì khi Ông Dính nhắc lại chính lý lẽ của bà. Bà hậm hực quay lại giường, vừa đặt lưng xuống thì bên kia Ông Dính lại đóng đinh “rầm rầm!” tiếp. Bà Chặt ôm đầu kêu trời, rồi dậy đi lại chỗ giàn âm thanh, bật nhạc sôi động (nhạc Remix bài “Giận mà thương”)...
Bà Chặt: Được rồi! Vậy thì cùng vận động nhé!
Bà Chặt mở loa hết cỡ rồi tập nhảy erobic theo nhạc...
Cứ như vậy, Ông Dính thì đóng đinh rầm rầm, bên này thì nhạc erobic uỳnh uỳnh...
Một hồi thì một thanh niên dân quân đến, ngó vào hai phòng nhắc:
Dân quân: Hai bác không được làm mất trật tự, gây ảnh hưởng đến hàng xóm như thế!
Lúc này Ông Dính mới thôi đóng đinh, Bà Chặt thì tắt nhạc.
Ông Dính: À... ờ... xin lỗi chú!
Bà Chặt: À... ờ... tôi xin lỗi!
Dân quân: (Nghiêm mặt) Hai bác nên xin lỗi hàng xóm kìa!
CẢNH 6
Hôm nay Ông Dính không bị tiếng nhạc bên kia làm phiền khi đang viết nữa, ông nhẹ nhàng đến sát vách ghé tai nghe xem bên kia có động tĩnh gì không... rồi trở về bàn, yên tâm viết tiếp...
Bên kia, Bà Chặt không có trong phòng.
Cô cán bộ hòa giải (tên Minh, 35 tuổi) đến ngó vào phòng Bà Chặt không thấy ai, ngó sang phòng Ông Dính, đứng ở cửa phòng đánh động:
Cô Minh: Em chào Bác Dính!
Ông Dính dừng tay quay ra cửa thấy Cô Minh thì mừng ra mặt.
Ông Dính: Đây rồi! Tôi chờ cô mãi! Mời cô vào nhà!
Ông Dính kéo cái ghế vào gần bàn, đối diện với ông. Cô Minh vừa ngồi vào ghế, Ông Dính nói ngay vẻ bức xúc:
Ông Dính: Cô phải làm chứng cho tôi, bà nhà tôi suốt ngày khủng bố tôi bằng
nhạc sôi động erobic gì đấy, như vậy là bà ấy đang bạo lực tinh thần tôi, cô xem có đúng không, tôi kiện bà ấy được không?
Cô Minh nhìn bộ dạng Ông Dính không kìm chế được cảm xúc thì mỉm cười, bình tĩnh, đồng cảm.
Cô Minh: Đúng là bác gái làm như vậy là bạo lực tinh thần người khác, nhưng em nghe bác gái nói bác đây cũng khủng bố lại bằng việc đóng đinh “rầm, rầm!” lúc nửa đêm có kém gì đâu.
Ông Dính: Ờ... thì... tôi bị xì trét quá, ngủ không được, mới nghĩ ra làm gì đó để giải tỏa thôi! Tất cả là tại bà ấy trước!
Cô Minh: Thực ra thì em thấy bác gái cũng cần được thông cảm, bác ấy cũng chỉ muốn cân bằng cuộc sống nên mới tập erobic, chỉ là nhạc tập môn đó hơi ồn, mà vách ngăn phòng hai bác lại không cách âm.
Ông Dính: Thế tôi không được thông cảm sao! Tôi cần yên tĩnh để tập trung viết chứ!
Cô Minh: Bác nói đúng! Nên trước khi đến đây em đã nghĩ đến cách dung hòa cho hai bác.
Ông Dính: Cô cứ nói, chỉ cần dung hòa được tôi sẽ làm theo.
Cô Minh: Bác hứa nhé!
Ông Dính: Tôi đâu phải trẻ con! Cô nói đi!
Cô Minh: Em thấy bác ngoài những lúc cần yên tĩnh để viết thì bác cũng cần chất xúc tác để có cảm hứng sáng tạo nữa. Âm nhạc sẽ giúp bác có được điều đó.
Ông Dính: Nhưng thực tế là nó làm tôi điên hết cả đầu mà!
Cô Minh: Là tại chưa đúng loại nhạc thôi. Cuối tuần này mời bác ra Câu lạc bộ Khiêu vũ, bác sẽ thấy em nói đúng.
Ông Dính: Được, cô nói vậy thì tôi sẽ thử xem thế nào.
CẢNH 7
Một ngày khác, Ông Dính không có trong phòng, bên kia Bà Chặt đang đi giầy chuẩn bị cho bài tập erobic như mọi ngày.
Cô Minh – Cán bộ hòa giải vừa đi đến gần cửa phòng Bà Chặt thì Bà Chặt mở nhạc sôi động thật to (nhạc Remix bài “60 năm cuộc đời”). Cô Minh giật bắn người rồi đứng đờ ra như mới bị ai dọa ma, một hồi cô mới định thần lại nhưng người cứ bị giật giật theo tiếng nhạc, cô phải lấy hai tay bịt tai lại, vừa cà giật đi vào vừa tự nói với bản thân:
Cô Minh: Nhạc thế này thì bác Dính không chịu được là phải rồi!
Cô Minh bước vào cửa phòng Bà Chặt, Bà Chặt thấy liền vui vẻ nói to át tiếng nhạc:
Bà Chặt: Hay quá! Cô đến rồi! Vào đi, vào đi!
Cô Minh vừa vẫy tay ra hiệu vừa nói to:
Cô Minh: Bác bớt nhạc..., bớt nhạc đi!
Bà Chặt hiểu ý liền nhanh tay tắt nhạc, kéo ghế mời Cô Minh ngồi.
Bà Chặt: Cô thấy đấy, ở một mình nếu không có nhạc thì buồn chết mất! Vậy mà cái Ông Dính nhà tôi không chịu hiểu gì cả, suốt ngày to tiếng càm ràm, đã vậy đêm còn đóng đinh “rầm rầm!” lên vách khủng bố tôi nữa! Lần này cô phải tư vấn cho tôi kiện ông ấy mới được đấy!
Cô Minh mỉm cười, bình tĩnh khuyên giải:
Cô Minh: Có khi bác trai làm vậy để nhắc nhở bác việc mở nhạc ồn ào nhiều quá làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác đấy! Chứ làm gì mà đêm nào cũng đóng đinh!
Bà Chặt: Tại ông ấy lạc hậu thôi, không biết thưởng thức nhạc!
Cô Minh: Đúng là nhạc tốt cho cuộc sống, nhưng phải là nhạc phù hợp, không gây ức chế cơ bác ạ!
Bà Chặt: Vậy sao! Tôi đâu có biết! Thấy trên mạng hướng dẫn tập erobic nhạc như vậy nên tôi làm theo thôi!
Cô Minh: Bác tập để cân bằng cuộc sống là tốt, nhưng tập ở nhà một mình vừa buồn, vừa làm phiền người khác. Hay bác tham gia Câu lạc bộ Khiêu vũ đi.
Bà Chặt: Ừ, cô nói cũng đúng đấy, tập một mình nhiều lúc thấy như con rô bốt ấy, chẳng có cảm xúc gì cả!
Cô Minh: Vậy cuối tuần này mời bác ra Câu lạc bộ nhé!
Bà Chặt: Được rồi, tôi sẽ ra!
CẢNH 8
Màn sân khấu kéo lại, che cảnh hai phòng của Ông Dính và Bà Chặt, tạo không gian làm chỗ tập khiêu vũ của Câu lạc bộ Khiêu vũ mà Cô Minh là chủ trì.
Một nhóm sáu người trung niên và cao tuổi (ba người đàn ông, ba người phụ nữ, bao gồm cả Ông Dính và Bà Chặt) đứng lộn xộn trên sân khấu. Cô Minh hào hứng hướng dẫn mọi người đứng thành hàng.
Cô Minh: Nào, mời các bác đứng thành một hàng giúp em nhé!
Ông Dính cố tình không đứng cạnh Bà Chặt.
Cô Minh bật chiếc loa di động phát bài nhạc “Mắt nai cha cha cha” xong thì nhanh chóng đứng phía trước mọi người để làm mẫu.
Cô Minh: Các bác nhảy theo em nhé! Một, hai, cha cha cha! Hai, hai, cha cha cha! Ba, hai, cha cha cha! Bốn, hai, cha cha cha! Năm, hai, cha cha cha! Sáu, hai, cha cha cha! Bảy, hai, cha cha cha! Tám, hai, cha cha cha!
Tất cả chăm chú nhìn Cô Minh và nhảy theo những bước chân cha cha cha đơn giản, tiến rồi lùi. Sau tám lần tiến, lùi, Cô Minh ra tắt nhạc, hướng dẫn mọi người đứng thành hai hàng:
Cô Minh: Rồi! Bây giờ các bác đứng thành hai hàng đối diện nhau, các bác nam một bên, các bác nữ một bên.
Bà Chặt cố ý đứng đối diện với Ông Dính, nhưng Ông Dính lại cố tình đổi chỗ cho người khác để không đứng đối diện với Bà Chặt.
Thấy hai hàng đã ổn định, Cô Minh dặn:
Cô Minh: Giờ các bác sẽ tập đi hai người, các bác nam sẽ tiến trước, các bác nữ thì lùi trước. Cứ như vậy, cứ các bác nam tiến thì các bác nữ lùi, khi các bác nam lùi thì các bác nữ tiến. Nào! Các bác nam cầm tay các bác nữ nhé!
Ông Dính nhìn sang người đàn ông khác đang nắm tay Bà Chặt thì đơ người, quên không nắm tay người phụ nữ đối diện. Sau giây lát đơ người, Ông Dính đi sang gỡ tay người đàn ông nắm tay Bà Chặt ra, đẩy người đàn ông này sang một bên, Ông Dính nắm chặt tay Bà Chặt. Người đàn ông kia hiểu ý, vui vẻ chuyển sang chỗ Ông Dính đứng lúc nãy. Bà Chặt thì được như ý nên tủm tỉm cười.
Cô Minh bật lại bài nhạc “Mắt nai cha cha cha”, mọi người cùng vui vẻ nhảy, tiến rồi lùi theo cặp.
Cô Minh cảm thấy hài lòng, đứng một mình vừa vỗ tay vừa đếm to theo nhạc:
Cô Minh: Một, hai, cha cha cha! Hai, hai, cha cha cha! Ba, hai, cha cha cha!
Bốn, hai, cha cha cha! Năm, hai, cha cha cha! Sáu, hai, cha cha cha! Bảy, hai, cha cha cha! Tám, hai, cha cha cha!
CẢNH 9
Một buổi khác, Ông Dính ngồi viết mà không nghe tiếng nhạc từ phòng Bà Chặt.
Phòng bên kia, Bà Chặt đang ốm nằm trên giường, trùm chăn kín đầu.
Ông Dính thấy lạ, tò mò ra cửa ngó vào, thấy Bà Chặt nằm im trên giường trong chăn thì động lòng, vào thăm... Ông đến cạnh giường, hỏi nhỏ:
Ông Chặt: Bà ăn gì tôi nấu cho?
Bà Chặt dường như đã nghe tiếng Ông Dính nhưng không trả lời, vẫn trùm chăn kín đầu, xoay người vào trong.
Ông Dính đứng ngẩn người một lát chờ mà không thấy Bà Chặt nói gì, ông chợt nghĩ ra ý tưởng: ông đi đến giàn âm thanh, mở nhạc sôi động (nhạc Remix bài “Bà xã tôi”), vừa bắt chước mấy động tác erobic vừa hướng mắt về phía giường xem Bà Chặt có phản ứng gì không.
Bà Chặt bị nhạc sôi động làm phiền nhưng nhất quyết không nói gì, không ra khỏi chăn, dường như trong chăn bà đang phải lấy tay bịt tai lại. Nhưng nhạc sôi động làm toàn thân Bà Chặt cứ giật tưng lên trên giường, cả người và chăn cứ vừa tưng lên theo nhạc vừa nhích dần ra mép giường... rồi rơi “phịch!” xuống nền nhà. Lúc này Bà Chặt mới chui ra khỏi chăn, mặt nhăn nhó...
Bà Chặt: Tôi thua rồi! Ông cho tôi tí bình yên đi!
Ông Dính nghe Bà Chặt nói vậy thì tắt nhạc sôi động, nhưng lại mở nhạc cha cha cha (bài “Cô bé dỗi hờn”, điệu cha cha cha)...
Ông Dính đi lại đỡ Bà Chặt đứng dậy.
Ông Dính: Được rồi, không sôi động nữa, cha cha cha thôi!
Bà Chặt cố gượng đứng dậy mà không muốn phiền đến Ông Dính.
Bà Chặt: Ông đi mà cha cha cha, tôi không thích!
Ông Dính vẫn cố giữ Bà Chặt, không buông tay.
Ông Dính: Một mình làm sao nhảy! Để tôi dìu bà nhảy mấy bước là bà khỏe ngay thôi!
Bà Chặt có vẻ mệt mỏi thật nên người đứng không vững. Ông Dính thì cố giữ, Bà Chặt thì cố đẩy ông ra... khiến cả hai ngã ra sàn, ông vô tình đè lên bà, bốn mắt nhìn nhau...
Sau giây lát đơ người, Ông Dính vui vẻ, hóm hỉnh, nhìn Bà Chặt với ánh mắt yêu thương.
Ông Dính: Ngày xưa cũng nhờ tình huống giống vậy mà tôi cưới được bà!
Bà Chặt dường như nhớ lại thời trẻ nên đỏ mặt, ngượng ngịu như thời con gái...
Bà Chặt: Đồ..., đồ dê xồm...!
Bà Chặt dùng hai tay cố đẩy Ông Dính sang một bên nhưng không được. Ông Dính thì vẫn thích thú với tình huống này.
Ông Dính: Dê xồm cũng được, nhưng mà nhảy cha cha cha phải có hai người!
CẢNH CUỐI
Vách ngăn nhà đã được bỏ, phòng Ông Dính và phòng Bà Chặt lại trở lại thành một nhà như ban đầu.
Ông Dính đang ngồi tập trung viết.
Bà Chặt đi chợ về, hai tay xách đủ thứ: thức ăn, rau củ, hoa quả...
Thấy Ông Dính đang tập trung viết, Bà Chặt lặng lẽ để đồ lên bàn bếp, rót một ly nước mang lại bàn Ông Dính đang ngồi viết.
Bà Chặt: Ông nghỉ tay uống nước đã.
Ông Dính dừng viết, ngẩng lên nhìn Bà Chặt, vui vẻ.
Ông Dính: Bà đi chợ về rồi à! Ngồi xuống đây tôi cho bà xem cái này.
Bà Chặt kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh Ông Dính.
Bà Chặt: Hôm nay ông viết được gì vậy?
Ông Dính vui vẻ chỉ vào xấp giấy ông đang viết.
Ông Dính: Tôi đang viết kịch bản mới, bà xem này, nhân vật này là bà đấy!
Bà Chặt nhìn Ông Dính, cười vui vẻ.
Bà Chặt: Ông cứ đùa! Tôi có gì mà làm nhân vật chứ!
Ông Dính: Bà chính là cảm hứng để tôi nghĩ ra ý tưởng kịch bản này đấy! Bà không thích sao.
Bà Chặt hơi quay người ra, tránh ánh mắt trực tiếp của Ông Dính, vẻ mặt như người con gái đang yêu.
Bà Chặt: Tôi chẳng quan tâm, ông viết gì kệ ông! Tôi chỉ chờ ông rảnh tay để tập nhảy cha cha cha thôi.
Ông Dính nhìn Bà Chặt giây lát, hiểu ý Bà Chặt, ông nắm tay bà đứng lên.
Ông Dính: Bà rảnh là tôi rảnh thôi. Tôi cũng nghiện nhảy rồi!
Ông Dính dắt tay Bà Chặt đến giàn âm thanh bật nhạc (bài “Anh là tia nắng trong em” điệu cha cha cha), rồi cùng bà ra khoảng trống giữa phòng, đứng đối diện, nắm tay cùng nhảy cha cha cha, tiến rồi lùi, nhìn nhau với ánh mắt đầy yêu thương, hạnh phúc...
Ông Dính: Từ nay bà không còn cơ hội bạo lực tinh thần tôi nữa rồi!
Bà Chặt: Còn ông mà bạo lực tinh thần tôi là tôi cho ông ở một mình đấy!
Ông Dính: Bà quên là tôi tên “Dính” còn bà tên “Chặt” à! Hà hà!
Ông Dính và Bà Chặt tiếp tục cầm tay nhau, tiến rồi lùi theo điệu nhạc cha cha cha bài “Anh là tia nắng trong em”, nhìn nhau với ánh mắt đầy yêu thương, hạnh phúc...
HẾT
Gieo Quảng