
(Kịch bản kịch ngắn sân khấu không chuyên tuyên truyền về Hệ giá trị gia đình của Gieo Quảng)
NHÂN VẬT
CẢNH 1
Trong phòng khách nhà chị Lành, ở giữa là chiếc bàn ăn và bộ ghế gỗ cũ, bên trái là chiếc gương cao, phía sau là giàn âm thanh với 2 loa cũ.
Chị Lành mặc đồng phục dân vũ, đứng trước gương chỉnh lại trang phục…rồi mở nhạc, khởi động mấy động tác tay – chân, vừa khởi động vừa ôn lại mấy bước đi chưa thành thạo…
Một lát thì nhóm 4 chị em và 1 thầy dạy dân vũ tới, ồn ào chào hỏi…
MỘT CHỊ: Cô Lành sẵn sàng chưa đấy!
LÀNH: Dạ rồi chị. Mọi người vào đi.
THẦY: Chúng ta tranh thủ tập luôn nhé, sắp thi rồi, không còn nhiều thời gian đâu. Nào mọi người vào hàng đi, ôn lại mấy động tác không nhạc nhé.
Chị Lành cùng nhóm chị em nhanh chóng đứng thành hàng ngang. Thầy dạy đứng sang một bên, vừa quan sát vừa hô to:
THẦY: Nào chúng ta bước ngang trước nào…một, hai, ba, bốn…năm, sáu, bảy, tám…
Thấy chưa ổn, thầy dạy dừng đếm, đi lại chị đầu tiên trong hàng, đứng cạnh, vừa nói vừa làm động tác mẫu:
THẦY: Chị cố gắng thả lỏng chân ra, kết thúc nhịp chân vẫn phải thẳng thì mới đẹp.
Thầy đi đến chỗ chị Lành, đứng phía sau, vừa một tay đỡ tay phải chị Lành lên, một tay đẩy vào lưng chị Lành vừa nói:
THẦY: Lưng thẳng lên, mắt đừng nhìn xuống, tay co lên cao một tí…
Thày dạy chưa nói hết câu thì anh Tâm đi làm về (vẫn mặc đồng phục thợ xây, tay trái cầm bàn xoa, tay phải cầm cây thước dài). Anh Tâm đứng đơ người ở cửa nhìn vào, hướng về chỗ chị Lành (thầy dạy vẫn một tay chạm sau lưng, một tay đỡ tay chị Lành).
Cả nhóm cũng đứng đơ người nhìn về phía anh Tâm…
Mắt anh Tâm nhanh chóng chuyển sang giận dữ. Anh Tâm đi nhanh về phía thầy dạy, vừa vung thước đánh vào đầu thày dạy vừa quát (cây thước làm giả bằng vật liệu mềm để không làm diễn viên bị thương):
TÂM: Mày dám đụng chạm vợ tao ngay trong nhà tao à!
Thày dạy bị bất ngờ không né được, ôm đầu loạng choạng hướng ra cửa. Cảm nhóm hốt hoảng.
Anh Tâm giơ thước định đuổi theo thầy dạy thì một chị vừa cản lại vừa phân bua:
MỘT CHỊ: Chú Tâm hiểu nhầm rồi, thầy chỉ chỉnh động tác cho cô Lành thôi!
Anh Tâm hướng mắt vào chị đang đứng trước mặt, trừng mắt quát:
TÂM: Mấy người giải tán hết cho tôi!
Thấy anh Tâm có vẻ mất kiểm soát, cả nhóm không dám phản ứng gì nữa, xô đẩy nhau đi nhanh ra khỏi nhà…
Nhóm chị em và thày dạy dân vũ đi khỏi. Anh Tâm vẫn giữ vẻ giận dữ, đi lại chỗ cái bàn, quăng cái bàn xoa và cái thước lên mặt bàn, ngồi phịch xuống ghế, không thèm nhìn chị Lành…
Chị Lành nãy giờ cũng đứng đơ người, chưa biết phải xử lý thế nào, vẻ mặt lo sợ. Một lát, chị Lành từ từ đến gần cái bàn, vừa lấy cái bàn xoa và cái thước…vừa nói vẻ sợ sệt:
LÀNH: Để…em dọn cơm ăn...
Chị Lành cầm cái bàn xoa và cái thước đi vào trong, vừa đi vừa ngoái lại xem anh Tâm thế nào…
Anh Tâm vẫn ngồi bất động, vẻ mặt chưa nguôi giận dữ, đăm chiêu suy nghĩ gì đấy…
Một lát sau chị Lành bưng mâm cơm ra, để nhẹ lên bàn, vừa xới cơm vừa lén nhìn anh Tâm như dò xét tâm trạng…rồi đưa bát cơm về phía anh Tâm, nói nhẹ:
LÀNH: Anh…ăn cơm!
Anh Tâm không nói gì, không nhìn chị Lành, bưng bát cơm, lùa đũa và ăn mạnh như để trút bực tức…
Chị Lành tự xới cho mình một bát cơm nhưng chưa ăn, nhìn anh Tâm dò xét một lát mới nhẹ nhàng giải thích:
LÀNH: Lúc nãy thày dạy chỉ chỉnh động tác cho em thôi!
Anh Tâm vẫn không nói, và cơm mạnh hơn, vẻ mặt chưa nguôi giận…
Chị Lành xều nhẹ miếng cơm đưa vào miệng, nhai nhè nhẹ, vẫn nhìn anh Tâm dò xét, một lát lại nói nhẹ:
LÀNH: Đây là hoạt động lành mạnh mà! Em có làm gì sai đâu!
Anh Tâm dừng ăn, đặt mạnh bát cơm xuống bàn, đứng phắt dậy, bất ngờ hất cả mâm cơm vào người chị Lành, nói trong tình trạng không kìm được cơn giận:
TÂM: Lên Facebook mà xem người ta bình luận gì kìa! Dân với chả vũ!
Anh Tâm hầm hầm bỏ đi vào trong…
Chị Lành ngồi bất động giây lát thì nước mắt ứa ra…mặc kệ cho mâm, bát, thức ăn, cơm đang trên người chị…
Lúc này có hai anh công an xã đến, dừng lại ở cửa nhìn vào, vẻ đồng cảm khi thấy hình ảnh chị Lành ngồi trong tình trạng như vậy. Một anh công an lên tiếng:
ANH CÔNG AN: Chào chị Lành! Chị cho hỏi anh Tâm có nhà không chị?
Chị Lành nhìn về phía hai anh công an, vội lau nước mắt…
Anh công an còn lại hỏi quan tâm:
ANH CÔNG AN: Có chuyện gì xảy ra vậy chị!?
Chị Lành cố bình tĩnh nhưng giọng thì vẫn nghẹn ngào:
LÀNH: Tôi không sao…các anh…có việc gì mà các anh…
Chị Lành chưa nói xong câu thì anh Tâm từ trong bước ra, vừa đi tới gần hai anh công an vừa nói trong tâm trạng chưa trở lại bình thường:
TÂM: Tôi đây! Có việc gì thế!
Một anh công an từ tốn nói:
ANH CÔNG AN: Anh đã phạm tội đánh người gây thương tích, mời anh về trụ sở công an để chúng tôi làm việc.
Anh Tâm định quay vào trong thì một anh công an đã áp sát khống chế, đẩy anh Tâm ra phía cửa…
Anh Tâm cố giải thích:
TÂM: Ô! Tôi có làm gì sai đâu mà các anh bắt!
Một anh công an nghiêm khắc nói:
ANH CÔNG AN: Anh đánh người gây thương tích. Về trụ sở chúng tôi sẽ làm việc chi tiết.
Hai anh công an dẫn anh Tâm đi…
Chị Lành nãy giờ đứng đơ người, thấy hai anh công an kéo anh Tâm đi mới lật đật chạy theo, nới với theo:
LÀNH: Ơ…các anh ơi! Chồng tôi chỉ lỡ tay, không cố ý đâu!
CẢNH 2
Tại trụ sở công an xã, anh Tâm ngồi đối diện với một anh công an ở bàn làm việc, mặt cúi xuống vẻ không hài lòng.
Anh công an vừa nhìn anh Tâm vừa đẩy tờ biên bản sang gần anh Tâm, nói từ tốn:
ANH CÔNG AN: Anh đọc lại rồi ký vào đây.
Anh Tâm vẫn cúi mặt, nói vẻ không thiện chí lắm:
TÂM: Tôi đã lo viện phí rồi, các anh còn phạt nữa thì nặng quá!
ANH CÔNG AN: Mức phạt chúng tôi làm theo quy định của pháp luật! Cũng may mà cấp cứu cầm máu kịp thời, nếu có án mạng xảy ra thì không chỉ mấy chục triệu đâu!
Anh Tâm im lặng giây lát thì nhẹ giọng hơn:
TÂM: Thì tôi xót của tôi nói vậy thôi chứ tôi làm tôi chịu… Nhưng mà còn việc tôi dạy vợ tôi…vợ tôi tôi dạy, mà các anh quy vào tội “bạo lực gia đình” có nói quá lên không!
Anh công an lấy trong ngăn kéo bàn ra một quyển tài liệu đưa về phía anh Tâm, nói từ tốn:
ANH CÔNG AN: Chúng tôi làm việc đều dựa trên những quy định pháp luật, anh cầm tài liệu về phòng chống bạo lực gia đình này về tìm hiểu thêm. Trong này nói rất rõ, không những làm tổn hại về thể chất mà làm tổn hại đến tinh thần người trong gia đình…cũng bị coi là hành vi bạo lực gia đình.
Anh Tâm nghe giải thích vậy thì có vẻ đã xuôi, nhưng cầm bút lên ký vào biên bản thì có vẻ còn gượng ép…
TÂM: Được rồi tôi ký! Là do tôi không biết thôi, chứ tôi đâu muốn vi phạm pháp luật.
Anh Tâm ký vào biên bản xong, anh công an lấy tờ biên bản về phía mình, vui vẻ nói thêm:
ANH CÔNG AN: Giờ hỏi anh Tâm ngoài lề tí nhé, chị Lành nhà mình hiền lành, đảm đang, giỏi giang thế…sao anh lỡ…
Anh công an chưa nói hết câu nhưng anh Tâm đã hiểu ý muốn nói chuyện gì nên phân bua ngay:
TÂM: Thì…tôi không thích…đi nhảy nhót, rồi quay clip đưa lên facebook để cho thiên hạ họ bình luận này nọ…
Anh công an vui vẻ vừa mở điện thoại đưa về phía anh Tâm vừa nói như khoe:
ANH CÔNG AN: Cho anh xem clip vợ tôi nhảy dân vũ này, đẹp không. Cuộc sống ngoài vật chất ra thì cũng cần có thêm “món ăn tinh” thần như văn nghệ, âm nhạc chứ! Tôi thì cứ ủng hộ hết mình.
Anh Tâm nhìn vào clip trên điện thoại của anh công an một lát, có vẻ quan tâm và cũng thấy những gì anh công an nói có lý, nhưng vẫn nói thận trọng:
TÂM: Thì…anh khác, tôi khác. Thôi tôi xin phép về đây.
Anh công an đi cùng anh Tâm ra cửa, vui vẻ khuyên như một người bạn:
ANH CÔNG AN: Văn nghệ sẽ giúp anh cân bằng cuộc sống, và khi cân bằng được cuộc sống anh sẽ kiểm soát được bản thân tốt hơn, sẽ không có những tình huống đáng tiếc như vừa rồi xảy ra nữa.
CẢNH 3
Trong phòng khách nhà anh Đạt (chủ thầu xây dựng, 35 tuổi), ở giữa là bàn ăn có 6 người đang ăn uống (anh Đạt, anh Tâm và 4 thanh niên thợ xây khác), phía sau là kệ tivi 50 inch và giàn karaoke còn mới, dưới sàn nhà có mấy vỏ lon bia, bữa tiệc có vẻ đã đến giai đoạn cuối…Anh Đạt cầm chai rượu vang lên vui vẻ nói:
ĐẠT: Hôm nay mừng công trình xong giai đoạn 1 thôi, mai vẫn phải làm tiếp, nên mời anh em một ly nữa rồi chúng ta nghỉ nhé. Anh em cũng cần tỉnh táo để về.
Một thanh niên trẻ nói vẻ luyến tiếc:
THANH NIÊN: Sao nghỉ sớm thế anh Đạt! Rượu vang nhẹ chẳng thấm vào đâu cả!
ĐẠT: Thôi anh em vui là chính, rượu nặng anh có nhưng chỉ hại sức khỏe thôi, béo bở gì! Mai chúng ta vẫn phải làm đấy!
Một thanh niên khác đề nghị:
THANH NIÊN: Không nhậu nữa thì mở nhạc quẩy đi. Anh Đạt có bộ loa xịn, màn hình to thế kia mà không cho anh em hưởng thụ gì cả!
Nghe đến nhạc anh Đạt hào hứng hẳn lên, vui vẻ đứng dậy đi về phía kệ tivi…
ĐẠT: Hay đấy! Gì chứ khoản văn nghệ thì anh chiều ngay. Cho các chú nghe nhạc sàn, vừa xem người mẫu vừa quẩy luôn!
Anh Đạt mở tivi, mở điện thoại kết nối Youtube…rồi mở một clip quay Câu lạc bộ dân vũ xã biểu diễn bài dân vũ trên nền nhạc disco…
Nhóm thanh niên thấy vậy cũng hào hứng theo.
THANH NIÊN: Ha ha! Mấy bà trong xã mình mà anh bảo người mẫu à!
Anh Đạt chỉ tay vào một phụ nữ trong nhóm biểu diễn dân vũ trên màn hình tivi, vui vẻ thuyết minh:
ĐẠT: Thế ai đây! Thế này không là người mẫu thì là thế nào nữa!
THANH NIÊN: A! là vợ anh Đạt chứ ai nữa! Lên đồ đẹp không nhận ra luôn!
ĐẠT: Thì còn ai vào đây nữa! Nguồn cảm hứng của đời anh đấy! Tối nào hai vợ chồng anh cũng phải đi “vài đường cơ bản” (ý muốn nói vài điệu dân vũ) thì ngủ mới ngon. Để anh trình diễn cho các chú xem…
Anh Đạt hướng bụng phệ về phía nhóm thanh niên, nhắm mắt phiêu theo nhạc, tay khuềnh khoàng, chân đi theo bài dân vũ 18 bước…nhảy theo đúng nhịp nhạc nhưng miệng vẫn đếm: Một, hai, ba, bốn…năm, sáu, bảy, tám…Hai, hai, ba, bốn…năm, sáu, bảy, tám…
Nhóm thanh niên thấy vậy thì khoái chí, cùng lên phụ họa, cũng học theo động tác của anh Đạt nhưng chưa ai thuộc động tác nên cứ loạn cả lên…
Riêng anh Tâm từ lúc anh Đạt mở clip lên thì cứ ngồi đờ ra, chăm chú nhìn màn hình tivi, dường như anh Tâm đang mải suy nghĩ gì đó…
Chợt anh Đạt nhận ra anh Tâm không hưởng ứng cuộc vui. Anh Đạt đến gần anh Tâm nói to:
ĐẠT: Sao thế chú Tâm! Say rồi à!
Nghe anh Đạt hỏi to làm anh Tâm giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhưng không trả lời câu hỏi của anh Đạt, mà đột nhiên đứng dậy ra về…
TÂM: Thôi anh Đạt và anh em chơi nhé, em về có việc tí…
Anh Đạt và cả nhóm dừng lại, nhìn về phía anh Tâm đang đi ra cửa, chưa hiểu chuyện gì xảy ra…
ĐẠT: Ơ cái thằng này! Đang vui mà! Giận bọn anh cái gì à!
Anh Tâm vẫn vừa vội đi ra cửa vừa trả lời:
TÂM: Không phải! Anh em đừng hiểu lầm! Em có việc thật mà!
Anh Tâm đi khỏi, anh Đạt và nhóm thanh niên cũng mất hứng, đứng tần ngần nhìn theo hướng anh Tâm vừa đi…
CẢNH 4
Trong phòng khách nhà anh Tâm (cũng là nhà chị Lành), chị Lành đang gối đầu lên tay lim dim ngủ trên bàn ăn, bên cạnh là mâm cơm đậy lồng bàn…
Anh Tâm về, dừng lại giây lát ở cửa, thấy chị Lành vậy thì lo lắng đi nhanh đến gần, vừa lay vừa hỏi:
TÂM: Lành! Em sao vậy!
Chị Lành giật mình tỉnh dậy, dụi mắt, trả lời:
LÀNH: Anh về rồi à! Em không sao! Chỉ ngủ quên tí thôi!
Anh Tâm ngồi xuống ghế bên cạnh nói quan tâm:
TÂM: Em chưa ăn cơm à! Anh bảo là anh ăn tiệc ở nhà anh Đạt rồi mà!
LÀNH: Em biết rồi! Nhưng lần nào nhậu cũng có ăn gì đâu! Em nấu cơm canh anh về ăn cho đỡ xót ruột!
Trong khoảnh khắc này, anh Tâm cảm thấy vừa có lỗi vừa xúc động trước tình cảm mà chị Lành vẫn dành cho anh. Anh vội mở lồng bàn ra, vừa xới cơm vừa nói:
TÂM: Thế em ăn cùng anh luôn nhé!
Chị Lành nhìn anh Tâm, cảm thấy có sự khác lạ, ánh mắt chị toát lên ánh vui mừng, chưa đoán được chuyện gì, nhưng cũng không thắc mắc…
LÀNH: Để em hâm lại canh cho nóng.
TÂM: (tay sờ vào bát canh) Vẫn còn ấm mà em, thôi ăn đi, cũng muộn rồi!
Anh Tâm đưa một bát cơm về phía chị Lành rồi nhanh chóng bưng bát cơm của mình lên ăn ngon lành…
Chị Lành chưa ăn vội, nhìn anh Tâm ăn ngon khác lạ, ánh mắt toát lên nhiềm vui…
Anh Tâm thấy chị Lành không ăn, cứ nhìn mình thì dừng ăn, nhìn chị Lành hỏi:
TÂM: Sao vậy em! Sao em không ăn!
Lúc này chị Lành mới rụt rè hỏi:
LÀNH: Hôm nay anh lạ lắm! Có việc gì anh cứ nói!... Anh làm em sợ!
TÂM: Vớ vẩn! Việc gì chứ! Em ăn đi!
Chị Lành bưng bát cơm, vừa ăn nhẹ vừa quan sát anh Tâm…
Một lát sau thì anh Tâm chủ động nói:
TÂM: Anh Đạt mở clip Câu lạc bộ dân vũ xã mình biểu diễn…mà không thấy em
Chị Lành thấy anh Tâm nhắc đến chuyện dân vũ thì e dè nói:
LÀNH: Em không tham gia nữa. Em thấy…nó ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình thì không đáng…
Anh Tâm dừng ăn, để nhẹ bát cơm xuống, không dám nhìn chị Lành, nói vẻ thành tâm:
TÂM: Anh xin lỗi! Dân vũ không có gì xấu cả! Tại anh ích kỷ quá!
Chị Lành rất bất ngờ trước những gì anh Tâm vừa nói, thấy anh Tâm đang xúc động, chị để bát cơm xuống, chủ động đưa tay nắm lấy tay anh Tâm…
LÀNH: Cảm ơn anh đã hiểu em! Với em thế là đủ rồi! Em không cần mặc đẹp hay dân vũ nữa!
Nói xong chị Lành không kìm được xúc động, nước mắt nhẹ nhàng chảy ra… Lúc này anh Tâm mới ngước lên nhìn thẳng vào mắt chị Lành, anh cũng đã rớm nước mắt, xúc động nói:
TÂM: Không! Anh xin lỗi thật mà! Em mặc đồ dân vũ đẹp lắm! Trên facebook họ bình luận này nọ là vì họ ghen với anh thôi!
Chị Lành cảm nhận được tình cảm chân thành mà anh Tâm dành cho chị, chị quay sang ôm chặt lấy vai anh Tâm, nước mắt chảy nhiều hơn xuống vai áo anh Tâm, vừa khóc vừa nói:
LÀNH: Cảm ơn anh nhiều lắm!
Nước mắt anh Tâm giờ cũng đã chảy ra, nhưng anh không khóc được như chị Lành, chỉ biết đưa tay lên vỗ về chị Lành…
Sau giây lát ôm nhau xúc động, anh Tâm chủ động gỡ tay chị Lành ra, nói nghiêm túc, chân thành:
TÂM: Em gọi nhóm dân vũ đến tập đi, cả thầy dạy nữa.
Chị Lành tròn mắt ngạc nhiên trong khi chưa hết xúc động…
LÀNH: Ngay bây giờ sao anh!
TÂM: Ừ! Anh cũng muốn học.
Chị Lành thật sự bất ngờ khi anh Tâm nói vậy, ánh mắt chị bừng sáng, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, rồi lại xà vào ôm anh Tâm tiếp…
LÀNH: Thật à anh! Hay quá! Em vui quá!
TÂM: Thật mà! Nhưng để anh đi tắm đã, chứ mùi này ai dám gần để dạy…
Anh Tâm gỡ tay chị Lành ra, vui vẻ vào trong (đi tắm)…
Chị Lành nhìn theo anh Tâm giây lát, như không tin vào mắt mình, mới hôm trước anh Tâm còn làm chị sợ, giờ lại được ủng hộ, còn muốn học cùng nữa…
Chị Lành vui mừng bấm điện thoại gọi cho nhóm dân vũ:
LÀNH: A lô! Thầy ơi, chồng em đồng ý cho tham gia nhóm tiếp rồi! Giờ thầy và mọi người đến tập nhé!
Anh Tâm từ trong bước ra với bộ đồ đồng phục thợ xây sạch sẽ. Chị Lành nhìn anh Tâm từ trên xuống dưới, vui vẻ hỏi:
LÀNH: Bộ này được không anh!?
Anh Tâm đứng trước gương, vừa chỉnh lại cổ áo vừa vui vẻ trả lời:
TÂM: Tạm thời thôi. Lúc nào em phải mua cho anh một bộ đồng phục dân vũ chuyên nghiệp đấy!
Chị Lành chạy lại ôm eo anh Tâm từ phía sau, vui vẻ nói:
LÀNH: Nhất định rồi! Mai em mua liền! Hi hi!
Đúng lúc này thì thầy dạy dân vũ và nhóm dân vũ vào, dừng lại ở cửa, cùng nhìn về phía chị Lành đang ôm eo anh Tâm… Một chị trong nhóm lên tiếng, vừa hắng giọng, vừa đùa:
MỘT CHỊ: E hèm! Bắt quả tang nhé!
Anh Tâm và Chị Lành cùng quay ra, anh Tâm chủ động gỡ tay chị Lành ra, chị Lành vui vẻ chạy về phía nhóm dân vũ, mời nhóm vào…
LÀNH: Thầy và các chị vào đi.
Anh Tâm chủ động đi đến chỗ thày dạy dân vũ, bắt tay, nói chân thành:
TÂM: Thầy khỏi hẳn chưa? Tôi hối hận quá!
Thầy dạy dân vũ dường như không còn để bụng chuyện cũ, vui vẻ trả lời:
THẦY: Chuyện qua rồi anh! Tôi cũng chỉ bị ngoài da, đã khỏi hẳn rồi.
TÂM: Cảm ơn thầy đã rộng lượng! Với lại, tôi cũng muốn học dân vũ, có được không thầy!
THẦY: Được chứ! Bất cứ ai muốn học là tôi dạy! Chỉ mong mang món ăn tinh thần này đến càng nhiều người càng tốt
THẦY: (nói với cả nhóm) Chúng ta kết nạp thêm thành viên mới nhé!
Cả nhóm vỗ tay đồng tình, một chị trong nhóm vui vẻ lên tiếng:
MỘT CHỊ: Hay quá! Có nam, có nữ, có nếp, có tẻ mới hoàn hảo!
TÂM: Để tiết kiệm thời gian, thầy cứ dạy cho nhóm bình thường, tôi sẽ tự học theo nhé! Tôi cũng có tí năng khiếu đấy!
THẦY: Vậy hôm nay chúng ta ghép nhạc bài mới nhé.
LÀNH: Rồi…! Mọi người vào vị trí đi để em bật nhạc…
Cả nhóm dàn thành một hàng ngang, anh Tâm đứng phía sau, Thầy dạy đứng phía trước, chị Lành bật nhạc xong chạy nhanh vào đứng cùng hàng ngang…
Cả nhóm nhảy khá đều và khớp nhạc, chỉ riêng anh Tâm ở phía sau là chưa thuộc nên bị chậm do vừa nhảy vừa nhìn học theo…
Cả nhóm khớp nhạc xong bài dân vũ 18 bước thì thầy dạy hô to:
THẦY: Được rồi! Giờ chào khán giả nào!
Cả nhóm cùng bước lên, anh Tâm cũng tiến lên ngang hàng, tất cả cùng bắt chéo chân, đặt tay phải lên ngực trái, cúi chào…
HẾT