Buy

Tân Thành, Kim Anh, Kim Thành, Hải Dương

(Sân khấu) Gia đình lai-trim
Gieo Quảng Bloger

Bản tin

(Sân khấu) Gia đình lai-trim

Ngày: 

30/12/2023

Lượt xem: 

469

NHÂN VẬT:

  • Bà Nhất: 58 tuổi
  • Anh Định: 38 tuổi, con trai bà Nhất
  • Chị An: 34 tuổi, vợ của anh Định
  • Bé Nhiên: 15 tuổi, con gái của anh Định và chị An
  • Anh Thiện: 25 tuổi, hàng xóm cạnh nhà anh Định – chị An

GIẢI THÍCH TỪ NGỮ:

  • lai-trim: là phiên âm tiếng Việt của từ livestream tiếng Anh, có nghĩa là quay video và ghi âm để phát trực tiếp một việc, sự kiện nào đó lên một nền tảng mạng xã hội nào đó bằng điện thoại.
  • xì-trét: là phiên âm tiếng Việt của từ stress tiếng Anh, có nghĩa là căng thẳng, mệt mỏi.

 

CẢNH DUY NHẤT

Trong nhà anh Định – chị An, đồ đạc đơn giản, bộ bàn ghế cũ đặt lệch về phía bên phải (bên phải sân khấu nhìn từ dưới khán giả lên), ở giữa phía sau là bộ giàn tivi màn hình phẳng, đầu đĩa cũ…

Trên bàn đã có mâm cơm để sẵn với mấy món luộc: rau muống luộc, thịt luộc, trứng luộc.

Chị An vui vẻ từ trong đi ra, một tay bưng đĩa chuối luộc, một tay cầm điện thoại, vừa đi vừa lai-trim:

AN: Chào cả nhà nhé! Đây, thành quả sau mấy tiếng vất vả của em đây! Một bữa cơm gia đình đầy đủ dinh dưỡng đây!

Chị An để đĩa chuối luộc vào mâm cơm trên bàn, đưa điện thoại hướng về mâm cơm, dí sát vào đĩa thịt luộc, nói tiếp:

AN: Cả nhà biết không, thịt lợn em phải dậy từ 5 giờ sáng, đến tận lò mổ trực chờ mới có được, nên luộc lên nó mới tươi ngon thế này đấy.

AN: (Chuyển điện thoại sang đĩa trứng luộc) Đây, cho cả nhà xem không lại bảo em nói dối, em bữa nào cũng phải cho gia đình em ăn ít nhất hai món đạm trở lên, trứng gà này em cũng phải sang hàng xóm canh me, gà vừa đẻ xong là em mua luôn, đảm bảo không công nghiệp, không đông lạnh nhé, luộc lên bóc ra là cứ phải trắng tươi như thế này…

Vừa lúc này thì anh Định (chồng chị An) đi làm về, dừng lại ở cửa một lát nhìn chị An say mê lai-trim, anh Định lắc đầu vẻ ngao ngán, đi lại gần bàn kéo ghế ngồi..

ĐỊNH: Hôm nay lại toàn món luộc à em!

Chị An thấy vậy đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng vì chị đang lai-trim…

AN: (Chuyển điện thoại sang đĩa rau muống luộc) Còn rau muống, tất nhiên em phải đi mua, nhưng mà đích thân em lội xuống hái, mà mất công tự hái là em chỉ chọn ngọn non xinh tươi thôi, lại cộng với tài khéo luộc của em nữa, nên nhìn đĩa rau luộc cứ xanh mướt nhé…

Anh Định tưởng chị An nói xong rồi nên hỏi nhanh:

ĐỊNH: Mẹ và con đâu! Ăn cơm được chưa em?

Chị An lại đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng vì chị đang lai-trim…

AN: (Chuyển điện thoại sang đĩa chuối luộc) Cả nhà thấy không, cơm nhà em là phải có tráng miệng, hơi tiếc là hôm nay không mua được chuối chín nên em mua chuối xanh về luộc, như vậy cũng coi như là chuối chín, đúng không cả nhà…

Anh Định nhìn mâm cơm đoán chị An không còn gì để lai-trim nên hỏi lại:

ĐỊNH: (Giọng to và gắt hơn) Mẹ và con đâu! Mình ăn cơm được chưa em?

Chị An chuyển hướng điện thoại sang anh Định, tiếp tục lai-trim:

AN: Giới thiệu với cả nhà đây là ông xã em, vừa mới đi làm về, chắc là mệt lắm, nhìn thấy mâm cơm em chuẩn bị chắc là muốn ăn lắm rồi cả nhà ạ…

Anh Định khó chịu, ngồi co chân lên ghế, đưa tay lên che mặt (như không muốn xuất hiện trong lai-trim của chị An)

Bé Nhiên từ trong chạy ra, chưa kịp chào bố, thấy mẹ đang lai-trim thì thích thú nói:

NHIÊN: Ơ mẹ đang lai-trim à!

Bé Nhiên nói xong liền móc trong túi quần ra chiếc điện thoại, mở lên, hướng về phía anh Định, chị An, nói giọng lai-trim:

NHIÊN: Chào các bạn nhé, đây là bố mẹ mình, để mình kể cho các bạn nghe về bữa trưa của gia đình mình nhé…

Chị An hướng mặt về phía điện thoại của bé Nhiên, cười vui vẻ, vẫy tay như đang chào khán giả đang xem lai-trim…

Bé Nhiên chuyển điện thoại sang mâm cơm:

NHIÊN: Mẹ mình đã chuẩn bị bữa cơm với bốn món luộc hấp dẫn…

Chị An vội đến gần mâm cơm, vừa xua tay trước mâm cơm vừa nói:

AN: Thôi, cái này mẹ nói rồi, đừng nói lại nữa!

Bé Nhiên chuyển nhanh điện thoại hướng sang anh Định:

NHIÊN: Bố mình đi làm về mệt nãy giờ nhưng mẹ mải lai-trim nên chưa cho bố ăn, nên chắc bố mình đang đói lắm, có khi đang giận…

Bé Nhiên chưa dứt câu thì anh Định buông chân giậm mạnh xuống sàn nhà, tay đập mạnh lên đùi, nói trong giận giữ:

ĐỊNH: Hai mẹ con ăn cơm được chưa!?

Chị An nghe anh Định nói to thì giật mình, đứng đơ giây lát, nhưng chợt nhớ ra gì đó…lại đưa điện thoại về phía anh Định nói lai-trim tiếp:

AN: Cả nhà thấy chưa, em nói có sai đâu, cơm em nấu hấp dẫn quá mà, ông xã chưa được ăn nên cáu rồi này, hi hi…

Bé Nhiên cũng hướng điện thoại về anh Định nói theo:

NHIÊN: Mẹ dọn cơm mà cứ mải lai-trim chưa cho bố ăn…nên bố đang cáu rồi đây hi hi…

Anh Định dường như không kìm được cơn giận nữa, anh đứng dậy, nhìn thẳng vào điện thoại của chị An, hầm hầm nói:

ĐỊNH: Như vậy có gì mà lai-trim chứ…như này mới hấp dẫn này…

Vừa dứt lời thì anh Định xô mạnh mâm cơm văng xuống nền nhà…nói tiếp trong giận dữ:

ĐỊNH: Đấy, hai mẹ con tha hồ mà lai-trim nhé…

Anh định mặt đỏ bừng bỏ đi ra ngoài…

Chị An và bé Nhiên đơ người đứng nhìn theo hướng anh Định đi, vẻ lo sợ…Một lát thì hai mẹ con nhìn nhau…Rồi chị An trách bé Nhiên:

AN: Tại con đấy!

Bé nhiên trách lại chị An:

NHIÊN: Tại mẹ không cho bố ăn cơm chứ!

Chị An nổi cáu, mắng bé Nhiên:

AN: Còn cãi à, đang yên lành con ra làm hỏng hết chuyện! Giờ thì dọn đi rồi nấu lại mà ăn!

Bé Nhiên đứng cúi mặt xụng xịu nói:

NHIÊN: Con không biết đâu! Tại mẹ mà! Mẹ làm mẹ chịu!

Nói rồi bé Nhiên chạy nhanh vào trong để lại chị An đứng đơ người nhìn theo…

AN: Ơ…! Cái con này…!

Bé Nhiên chạy khuất vào trong thì chị An buông thõng tay, thở dài:

AN: Con với chả cái!

Rồi như chợt nhớ ra gì đó…chị An thay đổi thái độ, đưa điện thoại hướng xuống đất chỗ mâm cơm rơi tung tóe, tiếp tục lai-trim:

AN: Đây, các bác xem em khổ không, bao nhiêu công sức nấu được bữa cơm ngon thế này…thế mà chồng với con chả biết quý trọng, giận có một tí mà hất cả xuống nền nhà thế này…rồi đùng đùng bỏ đi…các bác thấy em có khổ không… Đã thế em cứ giữ nguyên hiện trường thế này, tí về đói xem lấy gì mà ăn…

Chị An vừa nói đứt lời thì anh Thiện dìu anh Định vào, anh Định với vết thương trên đầu đã được băng, máu đỏ đẫm băng và dính đầy người

THIỆN: (Hoảng hốt) Chị ơi! Anh Định bị tai nạn rồi…ngay trước cửa nhà mà chị không biết gì à!

Chị An nhìn thấy vậy thì đứng đơ người, tay buông điện thoại rơi xuống sàn nhà, há hốc miệng…

Anh Định nói giọng yếu ớt:

ĐỊNH: Đau quá! Em ơi đau quá!

Nghe tiếng anh Định gọi chị An mới thoát khỏi trạng thái đơ người, chị An lao vào đỡ anh Định với ánh mắt hoảng sợ:

AN: Ôi trời ơi! Sao thế này anh!

Chị An và anh Thiện đỡ anh Định ngồi xuống sàn nhà. Anh Định ngoặt đầu dựa vào anh Thiện, miệng vẫn nói yếu ớt:

ĐỊNH: Em ơi anh đau quá! Cho anh ăn cơm nhà đi, anh không muốn ra ngoài ăn đâu! Nguy hiểm lắm!

Chị An lúc này nước mắt đã giàn dụa…

AN: Vâng…em có muốn anh ra ngoài ăn đâu, em nấu cho anh ăn mà!

Như sực nhớ ra phải đưa anh Định đi bệnh viện, chị An cuống quýt nhìn quanh rồi lao đến vơ lấy chiếc điện thoại dưới sàn nhà…

AN: Đúng rồi! gọi cấp cứu ngay!

Chị An run run bấm bấm điện thoại nhưng không được

AN: (Giọng run rẩy) Trời ơi! Sao lại hết pin lúc này!

Anh Định lại vừa rên vừa nói:

ĐỊNH: Em ơi anh đau quá!

THIỆN: Anh cố chịu, chị đang gọi xe đưa anh đi bệnh viện!

Chị An chợt nhớ ra gì…gọi to vào trong:

AN: Nhiên ơi…! Con mang điện thoại ra đây…!

Bé Nhiên ở trong nói vọng ra (vẻ vẫn chưa biết có chuyện nghiêm trọng):

NHIÊN: Dạ vâng! Lại lai-trim à mẹ!

Bé nhiên tay đã cầm sẵn điện thoại, vừa chạy ra vừa nói kiểu lai-trim:

NHIÊN: Các bạn ơi, mình lại có chuyện kể cho các bạn đây!

Bé Nhiên ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì chị An lao đến trong tâm trạng hoảng hốt lo sợ. Chị An mất kiểm soát, giơ tay tát mạnh bé Nhiên một cái…

AN: Trời ơi! Bố con tai nạn thế này mà còn lai-trim à!

Bé Nhiên bị tát mạnh quá, điếng người giây lát, tay buông điện thoại rơi xuống sàn nhà. Rồi òa khóc chạy về phía anh Định, sờ lên đầu anh Định chỗ vết thương đẫm máu…

NHIÊN: Hu hu! Bố ơi! Bố làm sao thế này! Hu hu! Mẹ tát con đau quá! Hu hu! Để con vào lấy khăn lau cho bố! Hu hu…

Bé Nhiên vừa khóc vừa chạy vào trong (lấy khăn lau cho bố).

Chị An hốt hoảng khi thấy điện thoại rơi từ tay bé Nhiên xuống sàn có vẻ đã hỏng, chị cuống quýt cầm điện thoại lên, run run bấm bấm mà không được.

AN: Trời ơi! Sao thế này! Có ai giúp tôi với!

Chợt chị An quay sang anh Thiện nói gấp:

AN: Đúng rồi, điện thoại của Thiện!

THIỆN: Ơ…em không mang theo đây! Để em chạy về lấy!

Chị An vội đến ngồi cạnh đỡ anh Định thay cho anh Thiện. Anh Thiện vội đứng dậy chạy đi (về nhà bên cạnh lấy điện thoại).

Chị An khẽ đỡ đầu anh Định ngả vào vai chị. Anh Định liền choàng hai tay ôm chặt lấy vai chị An, nói rên rỉ:

ĐỊNH: Anh đau quá! Em ơi cho anh ăn cơm nhà đi! Anh không thích ra ngoài ăn đâu! Nguy hiểm lắm…!

Chị An lúc này nước mắt tràn ra nhiều hơn, mếu máo nói:

AN: Anh cố chịu tí nữa nhé! Vào viện chữa khỏi vết thương đã! Anh chỉ bị ngoài da thôi đấy! Nếu không thì em không sống nổi đâu!

Vừa lúc này thì bà Nhất đi vào, tay cầm điện thoại, vừa đi vừa nói kiểu lai-trim:

BÀ NHẤT: Chào cả nhà nhé! để tôi kể cho bà con nghe chuyện con dâu tôi đây, nghiện lai-trim đến nỗi làm cho chồng bị xì-trét (stress), phải ra ngoài lấy rượu giải sầu rồi gặp tai nạn thế này đây…

Chị An thấy mẹ chồng đi ra tay cầm điện thoại thì vội với tay ra nói gấp:

AN: Mẹ ơi, cho con mượn điện thoại nhanh lên, nhà con mệt lắm rồi!

Bà Nhất đi lại chỗ chị An đang đỡ anh Định, đưa điện thoại về phía anh Định…đổi tâm trạng sang thương xót:

BÀ NHẤT: Đây bà con xem, ôi tội nghiệp con trai tôi…

Chị An không dám buông anh Định ra sợ anh ngã đập đầu xuống sàn nhà, nên không đứng dậy lấy điện thoại từ tay bà Nhất được, chỉ đưa tay với ra, bật khóc, nói to với giọng cầu cứu:

AN: Mẹ! Mẹ làm gì vậy! Chồng con, con trai mẹ đang thế này mà mẹ còn lai-trim sao..! Hu hu! Mẹ làm ơn gọi cấp cứu giúp con đi! Hu hu…!

Bà Nhất bất ngờ dừng lai-trim, nhưng không đưa điện thoại cho chị An, cũng không gọi xe cấp cứu, mà bỏ điện thoại vào túi áo, quay mặt ra hướng khác…

BÀ NHẤT: Ơ thế mẹ tưởng con thích lai-trim mà…

AN: Hu hu! con xin lỗi mẹ! con biết con sai rồi! từ nay con không lai-trim nữa! sẽ lo cho gia đình như ngày xưa…! hu hu…! nhưng mẹ làm ơn gọi cấp cứu đi…! hu hu…!

Bà Nhất nghe vậy thì vội đến ngồi cạnh chị An, cầm tay chị An…

BÀ NHẤT: Con nói thật chứ! Con sẽ lo cho gia đình như ngày xưa đúng không!?

AN: Vâng, con nói thật! Nhưng…nhưng mẹ không lo cho con trai mẹ sao (nhìn sang phía anh Định)

BÀ NHẤT: Lo chứ! Để mẹ xem nào!

Bà Nhất di chuyển nhanh sang ngồi cạnh anh Đinh…tay vừa gỡ băng trên đầu anh Định vừa nói:

BÀ NHẤT: Nào! Dậy đi cấp cứu nào!

Chị An tròn mắt nhìn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì anh Định ngẩng đầu dậy, ôm chặt chị An hơn, hôn lên má chị An một cái thật nhanh…

ĐỊNH: Em nói phải giữ lời đấy nhé, lo cho gia đình như ngày xưa đấy, anh không thích ra ngoài ăn cơm đâu!

Chị An vẫn ngơ ngác, tay sờ lên đầu anh Định chỗ đẫm máu…

AN: Anh sao thế này! Bị thương ở đầu mà tự dưng tỉnh táo thì nguy hiểm lắm! Phải đi bệnh viện gấp thôi!

BÀ NHẤT: Nó không sao đâu! Là mẹ đã giàn dựng ra tình huống này. Mẹ xin lỗi nhưng mẹ không nghĩ ra cách nào khác nữa. Mẹ cũng chỉ mong tốt cho gia đình các con thôi!

AN: Ý mẹ là…

ĐỊNH: Ý mẹ là anh không bị tai nạn, bị thương gì hết, đây chỉ là tình huống mẹ giả định để mong gia đình mình trở lại như xưa thôi, không bị việc lai-trim làm đảo lộn nữa!

Chị An nghe vậy dường như đã hiểu chuyện gì đang diễn ra…

AN: Vậy là…em…mới là người…bị nạn…!

Nói xong chị An từ từ thả lỏng người, nhắm mắt như người bị ngất xỉu, từ từ gục vào lòng anh Định…

Tới lượt anh Định và bà Nhất hoảng hốt…

ĐỊNH: Em! Em làm sao vậy!

Bà Nhất di chuyển nhanh sang bên cạnh chị An…

BÀ NHẤT: Con làm sao thế này! Còn đừng làm mẹ sợ!

Chị An bỗng bật tỉnh dậy, vẻ mặt đã trở lại bình thường, không còn hoảng sợ nữa…

AN: Mẹ và mọi người mới làm con sợ đấy!

Chị An ngả đầu sang vai bà Nhất, choàng hai tay ôm vai bà Nhất…

AN: Mẹ có biết là con đã thật sự rất sợ không!

BÀ NHẤT: Mẹ mừng vì con nói vậy! con thử nghĩ xem, nếu tình huống hôm nay là thật thì con có muốn sợ hay sửa sai thì cũng đâu còn kịp!

AN: Vâng con hiểu rồi! tại con thấy trên mạng xã hội nhiều người lai-trim cũng hay hay nên con mải theo mà không nhận ra mặt trái của nó.

BÀ NHẤT: Đúng là công nghệ hỗ trợ cho cuộc sống dễ dàng hơn, nhưng cái gì quá cũng sẽ không tốt. Mà làm gì cũng phải biết chọn lọc những cái phù hợp với điều kiện gia đình mình, và mọi thứ vẫn phải dựa trên những nền tảng văn hóa truyền thống, gia đình con ạ!

Bé Nhiên từ trong chạy ra ngồi cạnh, ôm lấy bà Nhất…

NHIÊN: Cô giáo con cũng bảo mạng xã hội ngoài một vài lợi ích ra thì có những cái xấu, mình không cẩn thận là bị nhiễm lúc nào không biết đấy!

AN: (Với tay xoa đầu bé Nhiên) Mẹ biết rồi, con gái mẹ giỏi quá!

Anh Thiện chạy vào ngồi cạnh anh Định…

THIỆN: (Nói với chị An) Vợ chồng em mới cưới mà cũng bị cãi nhau mấy lần nảy lửa vì chuyện lai-trim. Giờ thống nhất chỉ lai-trim những sự kiện quan trọng thôi…nên mới ổn đấy chị.

AN: Cảm ơn Thiện đã nhắc nhở! Nãy em diễn cũng đạt lắm! hì hì!

THIỆN: Hì hì! Cũng nhờ bác Nhất đạo diễn đấy chị, hì hì!

AN: (Nhìn sang bà Nhất) Mẹ, cho con mượn điện thoại một tý, giờ chỉ còn mỗi cái của mẹ thôi.

THIỆN, ĐỊNH, NHIÊN: (Đồng thanh) Lại lai-trim sao!

BÀ NHẤT: Con đã hứa…

AN: Không ạ! Con chỉ xin một kiểu ảnh kỷ niệm ngày đáng nhớ hôm nay thôi hi hi!

BÀ NHẤT: Được đấy! Mẹ cũng thích chụp ảnh!

Bà Nhất đưa điện thoại. Chị An vừa mở điện thoại vừa hô:

AN: Nào! Cả nhà mình tạo dáng nào…!

Chị An đưa điện thoại về phía trước, bà Nhất, anh Định, anh Thiện, bé Nhiên mỗi người làm dáng một kiểu…cùng hướng đầu về phía điện thoại chị An đang cầm…

AN: Một...hai…ba…chụp nào!

Tất cả đều bất động với tư thế làm dáng của riêng mình…nhìn như một tấm ảnh thực sự, vui vẻ, hiện đại.

HẾT

  • Chia sẻ qua viber bài: (Sân khấu) Gia đình lai-trim
  • Chia sẻ qua reddit bài:(Sân khấu) Gia đình lai-trim

Tin Liên Quan

(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

458

(Sân khấu) Giấc mơ của con

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

412

(Sân khấu) Tình dân vũ

Ngày: 

30/09/2023

Lượt xem: 

429

(Sân khấu) Dính Chặt

Ngày: 

10/02/2019

Lượt xem: 

454

(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu

Ngày: 

14/02/2023

Lượt xem: 

454

(Sân khấu) Tình yêu thời dịch cô-vít

Ngày: 

08/02/2019

Lượt xem: 

569

Danh Mục

Loading...

Tin tức mới

Tags