Buy

Tân Thành, Kim Anh, Kim Thành, Hải Dương

(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu
Gieo Quảng Bloger

Bản tin

(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu

Ngày: 

14/02/2023

Lượt xem: 

454

(Kịch bản có thể dùng cho Phim điện ảnh của Gieo Quảng)

Đã 3 năm nay, ngày nào Lâm Mộc cũng dậy sớm khi mặt trời chưa lên, lúc mà phía xa nơi giáp biển với chân trời mới bắt đầu ánh hồng. Cô chạy chân trần qua những cồn cát vàng mịn đến bãi đá quen thuộc, nơi mà cách đây 3 năm cô vẫn đón cha đi biển về, xách dùm cha mấy đồ nghề lỉnh kỉnh.

Lâm Mộc cứ đứng vậy trên bãi đá, hay tay giơ thẳng lên thành chữ “V”, hướng ra biển nhưng mắt lại nhắm nghiền, hít thở sâu thưởng thức cái hương vị biển… Những kỷ niệm của cô với cha lại tràn về…

Cô nhớ lại lúc còn nhỏ mỗi lần cha lên núi hay vào rừng đều cho cô đi theo. Cha không bao giờ bế hay cõng cô. Cô mệt thì cha ngồi nghỉ cùng. Cô bị ngã cha tới động viên để cô tự đứng dậy. Cô đói thì cha chỉ cho cô những củ, quả ăn được để cô tự đào, tự hái. Mỗi khi xuống núi cha để cô tự gùi củi và những thành quả cô tự kiếm được. Bó củi trên lưng cô cứ lớn dần theo thời gian.

Cô nhớ lại những lúc hai cha con cùng chẻ củi. Cha dạy cô thế võ xoay người chẻ củi khiến cô thích thú tập luyện mỗi ngày. Lúc đầu cô dùng một rìu giống cha, sau cô tự tập dùng hai rìu hai tay nên mỗi lần chẻ được 2 khúc, nhanh gấp đôi. Chẳng bao lâu chỉ mình cô chẻ mà củi đã chất đầy bên hông nhà…

Cô nhớ lại những lúc cô cùng cha tập thái cực quyền. Cha cô luôn chọn một tảng đá to trên cao, còn cô lúc đầu cố mà chẳng leo lên được nên đành chọn tảng đá nhỏ bên dưới. Biết cô thích lên tảng đá to nhưng cha không bao giờ giúp cô vì cha biết rằng trước sau gì cô cũng sẽ tự lên được. Chỉ có điều, cái cảm giác hãnh diện khi được đứng cạnh cha trên tảng đá to trên cao…chẳng được bao lâu. Từ khi cha đi biển không trở về nữa, cô leo lên tảng đá to tập mỗi ngày chủ yếu để được nhớ cha…

Cô nhớ lại cái cảm giác háo hức khi mỗi sáng sớm cô chạy chân trần qua những cồn cát, đến bãi đá mà cô đang đứng đây, ngắm mặt trời mọc, đón cha về. Những con cua, con ghẹ, con mực to nhất, ngon nhất cha không bao giờ bán mà luôn giữ lại về nấu mì cay hai cha con cùng ăn…

Mặt trời đã ló hẳn lên khỏi mặt biển, như những buổi sáng khác, nước mắt Lâm Mộc cứ tự nhiên, nhẹ nhàng ứa ra từ đôi mắt nhắm nghiền…

♥♥♥

Từ khi cha Lâm Mộc đi biển rồi không trở về nữa, ngày nào cô cũng dành thời gian chăm sóc vườn ớt mà cha cô trồng từ khi nào cô chẳng biết. Cô chưa khi nào hỏi tại sao cha lại trồng thành hình trái tim nhưng cô rất thích hình ảnh đó. Khi còn cha, mặc dù mỗi ngày hai cha con ăn ớt nhiều như ăn rau nhưng không khi nào thiếu ớt. Ba năm nay chỉ mình cô ăn nên ớt chín rụng xuống rất nhiều, mọc lên càng ngày càng nhiều cây mới, nên thỉnh thoảng cô lại phải dịch chuyển những viên đá cho vườn trái tim rộng thêm.

Hôm nay cũng như mọi ngày, khi mặt trời chưa khuất hẳn, nắng đã dịu, Lâm Mộc trong bộ đồ quần sooc, áo thun cũ của cha, đội mũ cao bồi cũ của cha, chỉnh lại mấy viên đá quây cho vườn ớt được trồng hình trái tim, hái một rổ nhỏ những quả chín đỏ đẹp nhất, rồi mang vào nhà rửa kỹ từng trái.

Buổi tối, trong căn nhà gỗ do cha Lâm Mộc tự tay dựng, mọi thứ liên quan đến cha đều được Lâm Mộc giữ nguyên và bảo quản rất kỹ, đặc biệt là cái tủ sách, tuy cũ nhưng không một vết bụi. Trong bếp, Lâm Mộc đang cẩn thận xẻ từng trái ới, bỏ hạt rồi xắt lát đều, nhẹ nhàng rải kín miệng tô mì đang nóng bốc khói trên một bàn gỗ tròn mà cha cô tự chế từ gốc cây rất sáng tạo.

Lâm Mộc bưng tô mì phủ ớt đỏ đến bàn thờ, đặt một ghế nhỏ đứng lên, để tô mì lên bàn thờ nhẹ nhàng, thắp nhang, rồi đứng xuống, cất cái ghế sang một bên, chắp tay khấn thành tiếng:

- Cha tệ lắm! Mải chơi ở đảo hoang nào mà giờ chưa chịu về! Mẹ không có ngoài đó đâu! Đừng tìm nữa!

Nước mắt cô tự nhiên ứa ra. Lặng đi giây lát, cô khấn tiếp:

- Mai con sẽ tự đi tìm!

- Sau này không nấu mì cho cha mỗi ngày nữa! Mỗi năm 1 lần thôi!

Nước mắt cô ứa ra nhiều hơn nhưng trông cô không bi lụy mà rất mạnh mẽ. Cô cứ đứng vậy nhìn ảnh cha, không khóc thành tiếng, chỉ thỉnh thoảng quẹt nước mắt nhẹ nhàng…

♥♥♥

Lâm Mộc phủi bụi cho tủ sách cũ bằng chiếc chổi được tết bằng cỏ khô một cách cẩn thận. Cô chưa bao giờ hỏi cha làm thế nào lại có được nhiều sách như vậy ở nơi heo hút này. Lúc nhỏ cô chỉ biết thích thú khi được cha đọc sách cho nghe mỗi tối chủ nhật.

Cô nhìn lại một lượt tủ sách rồi cẩn thận lấy ra 3 quyển: Tiếp thị sáng tạo, Tam Quốc và Đắc Nhân Tâm. Rồi cô lấy một bao nilon được cô may ghép từ các miếng nilon nhỏ lại, trùm lên tủ sách.

Bên chiếc bàn gỗ cha cô chế từ gốc cây lớn lúc ông còn sống, Lâm Mộc hoàn tất may cái ba lô được ghép lại bằng các phần của quần áo cũ của cha cô. Cô may thêm 2 cái túi áo của cha vào hai bên ba lô. Rồi cô nhét mấy cái quần áo đã gấp sẵn vào, cẩn thận đưa 3 cuốn sách vào một ngăn riêng, và không quên cuộn dây dù đi rừng mà hai cha con đã dùng từ lúc cô còn nhỏ.

Lâm Mộc cẩn thận lau chiếc đàn gi ta cũ, cô chợt nhớ về lúc cha còn sống, cô còn nhỏ, mỗi tối cuối tuần cha đều đốt lửa ở sân trước cửa, rồi cha đàn hát bolero cho cô nghe, hoặc cha đàn cô hát. Rồi cô đưa chiếc đàn vào nhanh chiếc bao bọc…như thể chạy trốn những kỷ niệm xưa với cha và chiếc đàn. Cô rơm rớm nước mắt.

Lâm Mộc chỉnh lại quần áo và chiếc mũ cao bồi cũ cho hình nộm.

Ngày xưa khi cha cô bắt đầu đi biển qua đêm, cha đã làm hình nộm này để cô ôm ngủ cho ngon giấc.

Sau khi cha đi biển không về nữa, cô đã hoàn thiện hình nộm cho giống cha hơn, mặc quần áo của cha, đội mũ cao bồi của cha. Khi ngủ cô luôn để hình nộm cha ở bên, có khi ôm, có khi gối đầu lên bụng. Nhờ vậy mà cô luôn có giấc ngủ ngon trong ngôi nhà không kín gió nơi sườn núi heo hút này những năm qua.

Nên bây giờ cô nói chia tay với ánh mắt đầy thương nhớ:

- Từ mai cha phải ngủ một mình rồi!

♥♥♥

Trên chiếc giường cũ, cũng được cha cô tự đóng trước kia, Lâm Mộc nằm co như con tôm, cô gối đầu lên phần bụng của hình nộm cha, chìm vào giấc ngủ.

Rồi cô mơ thấy cha cô mở cửa bước vào, tới bên cô lay mấy cái...

Cô ôm chặt hình nộm hơn, nói trong mơ:

- Con không đi nữa! Ở nhà với cha cũng vui rồi!

Cha cô trở nên giận dữ, lấy cây roi mây đang treo trên vách gần đầu giường, cây roi mà khi còn nhỏ cô đã từng bị cha đánh đau quắn đít, đến sát Lâm Mộc, giơ thẳng tay đánh vào mông, vừa đánh vừa dọa:

- Dậy đi ngay! Có đi không thì bảo!

Lâm Mộc khóc thét lên như lúc còn nhỏ bị đòn, bật dậy co giò chạy ra ngoài, vừa chạy vừa khóc, vừa mếu máo:

Con sợ roi mây lắm! Cha đừng đánh con! Hu! Hu! Không chơi với cha nữa, con đi tìm mẹ đây! Hu! Hu!

♥♥♥

Lâm Mộc chạy băng băng trên tỉnh lộ. Cô đeo ba lô, mặc quần jean với ống quần bó lại như trong phim kiếm hiệp cùng áo thun cũ của cha và đi đôi giày ba ta cũ. Một bên cô là núi, một bên là cồn cát và biển quen thuộc nhưng có vẻ cô không còn để ý nữa. Dường như cô vẫn chưa ra khỏi giấc mơ đêm qua, nước mắt cô cứ chảy dạt sang 2 bên, nhưng ánh mắt thì toát lên sự mạnh mẽ, khao khát đi tìm mẹ.

Cô thầm nói với cha:

- Không chơi với cha nữa! con đi tìm mẹ đây! Hu!hu!

Lâm Mộc chạy tới ngã 3 giao giữa tỉnh lộ với Quốc lộ 1A, thấy bảng hướng dẫn một hướng đi TP.HCM một hướng đi Nha Trang. Cô dừng lại giây lát, thầm nói nói với cha:

- Con biết rồi cha! Sài Gòn ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Lâm Mộc tiếp tục chạy băng băng theo Quốc lộ 1A hướng về Sài Gòn, mặc cho xe cộ đi qua và nhiều ánh mắt ngạc nhiên của người đi đường.

Một chiếc xe đò vượt qua Lâm Mộc, tấp vào ven đường đón khách. Cô nhanh chóng thấy được bảng ghi "Phan Rang - Sài Gòn" phía sau xe. Cô tăng tốc chạy tới, nhưng vừa gần tới thì xe đò lại rồ ga chạy tiếp, khiến cô hụt hẫng.

Một lúc sau, một chiếc xe đò khác "Phan Thiết - Sài Gòn" chạy ngang qua cô. Lần này cô chủ động tăng tốc bám theo. Cô bám hai tay vào hai bên chiếc thang sắt - lối để các lơ xe leo lên nóc, rồi nhảy bật lên, đu theo xe.

Vừa đu lên sau xe thì xe đò tấp vào đón khách, thắng gấp khiến cô dập mặt vào kính sau của xe, trợn mắt, méo miệng.

Chưa kịp hết đau thì xe đò đột ngột tăng tốc đi tiếp, khiến Lâm Mộc bị rớt xuống đường. Nhưng lần này cô chủ động dùng đôi tay khỏe mạnh của mình chống xuống, tránh cho mặt không bị dập xuống đường, cô ngóc đầu lên thầm nghĩ vẻ tự hào:

- Sao hại được em!

Vừa dứt lời tự nhủ thì xe đò rồ thêm ga khiến khói đen mù mịt xả thẳng vào mặt cô.

♥♥♥

Xe đò vào địa phận TP.HCM nên đi chậm lại, lướt qua bảng hiệu "Thành phố Hồ Chí Minh kính chào quý khách", Lâm Mộc đu sau xe cũng kịp nhìn thấy.

Lâm Mộc đã quen với những lần tấp vào đón, trả khách của xe đò. Lần này, biết chắc là đã đến Thành phố Hồ Chí Minh nên cô nhảy xuống nhẹ nhàng khi xe đò tấp vào mà chưa dừng hẳn.

Chiều Sài Gòn nắng nóng khiến Lâm Mộc khá ngột ngạt khi đi bộ trên vỉa hè. Nhưng điều khiến cô quan tâm nhất lúc này là đường phố đông đúc. Với cô đó là một thế giới hoàn toàn khác mà cô chưa bao giờ hình dung ra. Ánh mắt cô háo hức như đứa trẻ lần đầu ra phố, pha chút bối rối vì cô cũng chưa biết phải làm gì tiếp theo.

Lâm Mộc đi ngang một bác xe ôm ở gốc cột điện, góc giao giữa hẻm với đường phố. Bác xe ôm hỏi theo phản xạ tự nhiên, chứ không hi vọng lắm khi nhìn bề ngoài của Lâm Mộc:

- Đi không!

Lâm Mộc chẳng hiểu được ý của bác xe ôm khi nghe hai từ đó, cô lắc đầu từ chối nhanh rồi tránh mắt đi hướng khác.

Đi được mấy bước, như chợt nhớ ra điều gì, Lâm Mộc ngập ngừng bước quay lại, lấy tấm hình trong ba lô ra rụt rè hỏi bác xe ôm:

- Bác có biết người này không ạ?

Bác xe ôm nhìn nhanh từ trên xuống dưới chân Lâm Mộc rồi trả lời không mặn mà lắm.

- Không biết!

Lâm Mộc hỏi mạnh dạn hơn:

Thế bác biết hình này chụp ở đâu không?

Bác xe ôm cũng bớt lạnh nhạt hơn, chỉ tay vào tấm hình giải thích:

- Sao biết được! Có cái tên quán thì đầu bà này che mất rồi!

Mắt Lâm Mộc sáng lên đầy hi vọng hỏi tiếp:

- Thế quán này ở đâu ạ?

Bác xe ôm lại nhìn Lâm Mộc từ trên xuống dưới, vẻ mặt thông cảm:

- Đúng là người rừng! Thấy chữ cà phê không. Là quán cà phê, nhưng tên quán bị che rồi! Không có tên làm sao biết nó ở đâu!

Lâm Mộc gãi gãi đầu, lẩm bẩm một mình “Ù nhỉ!”, nhìn chăm chú tấm hình cầm trên tay, lững thững bước đi, được một đoạn mới nhớ ra chưa cảm ơn, quay lại nói với tới bác xe ôm:

- Dạ cảm ơn bác ạ!

♥♥♥

Lâm Mộc đi ngang khu vỉa hè có nhiều người bán hàng rong gần công viên. Cô thích thú ngó nghiêng nhìn rất nhiều món ăn mà cô chưa từng biết đến. Bỗng phía sau có tiếng ồn ào, rồi có tiếng một phụ nữ hô lớn:

- Nó đến đấy!

Tất cả những người bán hàng rong lật đật thu dọn đồ cùng chạy về một hướng, khiến Lâm Mộc phát hoảng chạy theo mà chưa kịp hiểu chuyện gì.

Cô chạy được một đoạn, ngang người đàn ông trung niên đang đẩy xe viên chiên chạy, cô tính phụ đẩy xe thì người đàn ông ngạc nhiên, vừa thở vừa nói:

- Không bán rong thì chạy làm gì!

Lâm Mộc chưng hửng đứng lại, né sang một bên, tròn mắt nhìn mọi người chạy.

Một chiếc xe tải nhỏ của Đội trật tự đô thị chạy ngang qua Lâm Mộc. Phía sau có một phụ nữ lớn tuổi vừa chạy vừa với tay theo.

Thấy người này lảo đảo như muốn ngã, Lâm Mộc chạy lại đỡ. Người phụ nữ một tay víu vào vai Lâm Mộc, một tay chỉ theo chiếc xe tải nhỏ, nói cầu cứu:

- Nó lấy gánh của tôi rồi! Lấy gì mà sống đây! Giúp tôi với, lấy lại, lấy lại!

Lâm Mộc nhanh nhẹn để người phụ nữ ngồi xuống vỉa hè rồi chạy theo chiếc xe tải nhỏ.

Lâm Mộc nhanh chóng đuổi kịp chiếc xe tải nhỏ của Đội trật tự đô thị. Cô bám vào thành xe, nhảy phóc lên nhẹ nhàng, lấy đôi gánh giơ lên cao rồi nhảy xuống, cô chới với, cố giữ thăng bằng, nhưng được vài giây thì ngã bổ ngửa khiến nồi chè ụp lên mặt, chè chảy lên đầy tóc, lên mũ cao bồi cũ.

Lâm Mộc nằm im cho chè chảy vào miệng, cô lấy lưỡi liếm thêm chè đọng trên môi, mắt sáng lên vì thấy ngon, rồi cô lấy tay vuốt chè trên mặt, trên tóc, đưa vào miệng thưởng thức vẻ thích thú.

♥♥♥

Một cặp tình nhân ghé ghế đá dưới gốc cây to ngồi. Họ chuẩn bị trao nhau nụ hôn thì Lâm Mộc bước tới, chìa tấm hình ra hỏi thăm:

- Anh chị ơi! Có biết người này không?

Cặp tình nhân cùng quay ra nhìn Lâm Mộc ái ngại. Những vết bẩn do chè đổ lên từ trên đầu xuống chân Lâm Mộc đã khô lại, bắt thêm bụi khiến cô trông như chui từ hố phân lên. Cặp tình nhân đứng dậy né Lâm Mộc bỏ đi, không nói một lời.

Lâm Mộc vẫn vô tư chẳng hiểu lý do tại sao cặp tình nhân kia bỏ đi mà không nói gì. Cô tiếp tục đi một vòng công viên, vừa đi vừa ngó nghiêng vẻ thích thú, chẳng để ý đến những ánh mắt e ngại của người khác. Khi chân đã mỏi, cô quay về gốc cây lúc nãy, ngó lên một hồi rồi leo lên thoăn thoắt, chọn một chạc ba lớn, ngả lưng, gối đầu lên ba lô...

Một cặp tình nhân khác ghé ghế đá dưới gốc cây to ngồi. Họ chuẩn bị trao nhau nụ hôn thì có gì ở trên rới xuống trúng cô gái. Cặp tình nhân từ từ ngước lên thấy bóng người nằm trên nhánh cây thì hoảng hồn, thét lên, cùng bỏ chạy, mỗi người chạy một hướng.

Lâm Mộc giật mình tỉnh giấc, nhảy xuống, tay cầm tấm hình cũ, hết chạy theo hướng người nam rồi chạy lại theo hướng người nữ gọi lớn:

- Này, anh, chị ơi, cho em hỏi, có biết người này không?

♥♥♥

Công viên tờ mờ sáng rất yên tĩnh, không khí trong lành. Lâm Mộc vẫn ngủ ngon trên cành cây với chân tay cột theo 4 hướng bằng dây dù.

Bỗng vòi nước công viên tự động mở, xịt nước thẳng vào gáy Lâm Mộc khiến cô giật thót, người lăn khỏi cành cây, treo lủng lẳng…

Lâm Mộc ngó xuống thấy vòi nước cô mới hoàn hồn. cô vẫn để treo 2 chân trên cây, đưa đầu vào sát vòi nước đang phun, hớp mấy miếng nước uống ngon lành.

Lâm Mộc buông tóc cho nước xịt vào và thích thú dùng hai tay gội đầu với tư thế treo ngược lủng lẳng.

Cô hất tóc, lắc đầu, xoay người theo chiều xoay của vòi nước, cười đùa như đứa trẻ được tắm mưa.

Phía xa xa gần cổng công viên đã bắt đầu có tiếng người. Một lát sau thì một nhóm người lớn tuổi bắt đầu tập thái cực quyền với nhạc thư thái. Rồi lác đác mấy người mới vào đi bộ.

Lâm Mộc ướt nhẹp từ trên đầu xuống chân, tóc ướt xõa dính vào nhau thành từng mảng nhưng cô thấy rất sảng khoái. Cô xách ba lô, lặng lẽ đến đứng phía sau nhóm người tập thái cực quyền ngó nghiêng rồi để ba lô xuống, tập theo.

Khi tới động tác xoay ra sau thì Lâm Mộc trở thành đứng ngay trước mặt họ. Bộ dạng của Lâm Mộc trong ánh sáng lờ mờ đã khiến họ sợ chết khiếp, vừa hét vừa chạy mỗi người một hướng.

Lâm Mộc quay lại thấy mọi người bỏ chạy, vội lấy trong ba lô ra tấm hình cũ, chạy với theo hỏi thăm:

- Này các cô các bác ơi, cho cháu hỏi thăm, có ai biết người này không?

♥♥♥

Trời đã sáng hẳn, Lâm Mộc rời khỏi công viên vẫn với ánh mắt vô tư, háo hức, tìm kiếm. Cô đi dọc theo những con đường lớn, rồi đi vào con đường nhỏ ngang qua một khu chợ. Cô dừng lại trước cửa một tiệm bán quần áo, chủ tiệm vừa mang bảng "Cần người phụ bán hàng" treo lên. Lâm Mộc ngập ngừng nhìn tấm bảng.

Chủ tiệm nhìn Lâm Mộc từ trên xuống dưới, vẻ mặt không cảm tình, dường như đoán Lâm Mộc sẽ xin việc làm nên toan lấy bảng xuống.

Lâm Mộc sợ chủ tiệm đi vào liền chìa tấm hình ra hỏi:

- Chị ơi, chị biết người này không?

Chủ tiệm thấy Lâm Mộc không xin việc thì vẻ mặt nhẹ nhàng hơn:

- À hỏi người à!... Không biết!

Lâm Mộc tiu ngỉu trước thái độ của chủ tiệm, cô hơi cúi đầu vẻ thất vọng, quay đi.

Chủ tiệm nghĩ đã yên ổn nên treo tấm bảng tuyển người lên lại, tự lẩm bẩm:

- Tưởng quỷ sứ đến xin việc chứ!

Bất ngờ Lâm Mộc quay lại hỏi nhanh:

- Chị ơi, Em làm cho chị nhé!

Chủ tiệm hết hồn, lật đật lấy bảng tuyển người xuống, nói như muốn đứt hơi:

- Mày tính nhát ma giữa ban ngày à! Có người rồi, không cần nữa!

Nói rồi chủ tiệm cầm bảng tuyển người bước nhanh vào trong để lại Lâm Mộc ngơ ngác bên ngoài.

Lâm Mộc đi tiếp được một đoạn, bỗng có tiếng hô "Giựt đồ! Bắt nó!".

Một tên giựt đồ từ trong hẻm phía trước chạy ra...đâm sầm vào Lâm Mộc.

Tên giựt đồ trợn mắt nhìn Lâm Mộc. Lâm Mộc đơ người chưa biết làm gì trong giây lát.

Tên giựt đồ nhìn xuống dây đeo cổ của Lâm Mộc rồi nhanh tay nắm lấy mặt dây giựt mạnh, đẩy Lâm Mộc sang một bên, chạy tiếp.

Dây đeo cổ là vật rất đặc biệt với Lâm Mộc, mặt đeo bằng bạc hình trái tim, trong trái tim là biểu tượng tiền đô la $, cha cô đeo cho từ nhỏ. Nên khi bị giựt khiến Lâm Mộc bừng tỉnh, bặm môi đuổi theo cùng đám đông.

Chẳng mấy chốc Lâm Mộc vượt lên trước đám đông, vừa chạy cô vừa với tay lấy cuộn dây dù trong ba lô ra, thắt một đầu thành thòng lọng, quay mấy vòng trên cao, nhớ lại lời cha "muốn bắt vật ở xa thì quăng thòng lọng cho đỡ mất công đuổi", rồi cô quăng thòng lọng về phía tên giựt đồ.

Ngay lúc tên giựt đồ dụng phải một người đàn ông đi ngược chiều…thì lòng lọng tròng vào cổ 2 người.

Lâm Mộc giật mạnh dây khiến thòng lọng siết tên giật đồ và người đàn ông sát vào nhau, môi dính môi, cả hai đều trợn mắt mà không nói được. Hai người xoay qua, xoay lại, rồi xoay qua, tìm cách thoát ra.

Nhóm người đuổi theo đến nơi, thấy hai người ăn mặc quần jean áo thun khá giống nhau thì hoang mang không biết ai là kẻ giựt đồ, 4 thanh niên xông vào tháo dây thòng lọng, giữ cả hai.

Tên giựt đồ nhanh ý thấy vậy liền đổ tội cho người đàn ông.

- Là nó đấy! bắt lấy nó!

Người đàn ông hốt hoảng thanh minh:

- Hiểu lầm rồi! Là nó đấy! mọi người không thấy sao!

Tên giựt đồ vẫn tỉnh bơ nói với mọi người:

- Mọi người thấy không! lưng hắn quay về phía mọi người đuổi! Không phải hắn thì ai chứ!

Bị đuối lý, người đàn ông dường như đang có việc gì cần đi gấp, không thể mắc kẹt ở đây được nên lấy hết sức mình thoát khỏi hai thanh niên...rồi chạy thục mạng.

Đám đông thấy vậy hò nhau đuổi theo, để tên giựt đồ thật ở lại ngay trước mặt Lâm Mộc.

Lâm Mộc thấy mọi người bị lừa thì với tay theo gọi:

- Ơ!...người này giựt đồ cơ mà!

Tên giựt đồ đứng lặng trước Lâm Mộc. Lâm Mộc vẫn cầm dây dù cuộn tròn trên tay như sẵn sàng quăng tiếp.

Tên giựt đồ nhìn cuộn dây trên tay Lâm Mộc vẻ ái ngại...rồi quyết định móc tay vào túi quần jean, móc dây đeo cổ lúc nãy giựt của Lâm Mộc, quăng lên cao về hướng Lâm Mộc, vừa co cẳng chạy vừa nói lại:

- Không chơi nữa!

Lâm Mộc cẩn thận bắt lấy dây đeo cổ, không để ý tên giựt đồ nữa. Cô cẩn thận cất dây đeo cổ vào trong ba lô rồi đi tiếp.

Lâm Mộc dường như đã quen với dòng người đông đúc dưới lòng đường, không còn để ý đến sự ồn ào náo nhiệt nữa như thể cô đã là một phần của Sài Gòn này từ lâu rồi vậy.

Bỗng một thanh niên nhảy ra từ một hẻm nhỏ, túm áo Lâm Mộc, bất ngờ lôi vào hẻm.

Lâm Mộc hơi sợ khi đứng trước đám thanh niên mặt hằm hằm. Tên cầm đầu lớn tiếng:

- Đứa nào phá việc làm ăn của bọn tao đều phải bị đánh đến tàn phế!

Lâm Mộc mắt ngơ ngác vô tư trả lời:

- Ơ, nhưng em đâu biết mấy anh!

Lâm Mộc nhận ra tên giựt đồ lúc nãy trong đám thanh niên, cô chưa biết phải làm gì thì tên cầm đầu ngoắc tay ra dấu cho 2 đàn em đứng hai bên tiến lên.

Hai tên đàn em tiến sát Lâm Mộc, mặt vênh váo.

Lâm Mộc hơi co người nhưng thần thái thì không thay đổi. Dường như trong mắt thơ ngây của Lâm Mộc, nhóm thanh niên không phải mối nguy hại.

Một tên đàn em lấy tay giựt mũ cao bồi của Lâm Mộc quăng ra một đoạn về hướng những thanh niên còn lại…khiến tóc của Lâm Mộc bị bung ra, xõa xuống.

Tên đàn em nói vẻ xem thường:

- Mũ cao bồi à! Tính chơi trò đấu súng sao!

Lâm Mộc lùi lại một bước, thủ thế như người luyện võ chuyên nghiệp, hất mái tóc dài đen khỏe sang một bên. Cô nhớ lại lúc cô và cha cùng chẻ củi bằng thế võ xoay người, lời cha cô vọng lên:

- Lúc con buông tóc là lúc con nữ tính và đẹp nhất. Nhưng nếu đứa con trai nào có ý định làm tổn hại con thì con hãy cứ thoải mái ra tay, không nhân nhượng.

Rồi cô hất tóc sang một bên, bung người, xoay một vòng, hai bàn tay của cô chặt như trời giáng vào 2 vai của hai tên đàn em khiến hai tên này ngã sấp xuống đường.

Tên cầm đầu và những tên khác tròn mắt kinh ngạc, lùi lại, thủ thế nhìn Lâm Mộc vẻ e ngại, rồi đồng loạt rút dao ra, chỉ về Lâm Mộc.

Lâm Mộc vẫn giữ tư thế nhưng trong lòng thì thấy không ổn lắm.

Sau giây lát đắn đo, Lâm Mộc vừa hét lớn vừa tiến lên:

- Yah..ahhhhhhhh!

Nhóm thanh niên đứng như tượng, tay nắm chặt dao như đang chờ một điều kinh khủng sắp tới.

Lâm Mộc lao tới, nhưng vừa tới chỗ chiếc mũ thì bất ngờ cúi xuống nhặt mũ, nhớ lại lời cha dặn "Khi đối phương đông và có vũ khí thì chạy là thượng sách", rồi quay đầu chạy.

Nhóm thanh niên mất vài giây định thần lại rồi cùng nhau dí đuổi Lâm Mộc.

♥♥♥

Trời đã về chiều, dường như cái nắng và sự ngột ngạt của Sài Gòn đã lấy đi nhiều năng lượng của Lâm Mộc. Cô đang lững thững, liêu xiêu đi trên vỉa hè, ngó nghiêng hai bên phố phường như đang tìm gì đó, vẻ mặt đã thấm mệt…thì một ly nhựa nước đá từ chiếc xe buýt mới ngang qua, bay thẳng vào mặt. Cô đơ người giây lát, lấy tay vuốt những giọt nước vương trên mặt, nhìn xuống ly nước đá - ly nước mía đã uống cạn, chỉ còn nước đá và ít bọt, cô tự nhủ:

- Rác thải sẽ hủy hoại cuộc sống, sao lại xả tùm lum thế!

Lâm Mộc cúi xuống nhặt ly nước đá lên, móc dây dù trong ba lô ra cột lại, vắt ngang vai rồi đi tiếp…

Chẳng mấy chốc, hai bên vai Lâm Mộc đã là 2 dây treo lủng lẳng những lon, ly, bịch nilon.

Nước đá trong các ly nhựa đã tan hết, Lâm Mộc cầm một ly uống ngon lành.

Lâm Mộc tiếp tục ghé hỏi những cửa hàng, quán treo biển tuyển người làm…mà không biết rằng bộ dạng bên ngoài của cô đã khiến cô bị từ chối.

Lâm Mộc liêu xiêu đi đến cửa một quán mì chay vắng không một bóng khách, cô dừng lại, dán cặp mắt đang lờ đờ vì đói và mệt vào tủ đồ ăn của tiệm mì chay. Cô đứng một lát thì xỉu quỵ gối xuống...mắt vẫn không dời tủ đồ ăn. Một lát nữa thì cô xỉu nằm xuống...mắt vẫn hướng về tủ đồ ăn.

Vừa lúc chủ tiệm - Thảo Vi, 21 tuổi đang nằm võng đọc sách bên trong nhìn thấy. Cô hốt hoảng, lo lắng chạy lại...lay người Lâm Mộc mấy cái:

- Ê! này! quán đang ế! đừng ám tui nghe!

Không thấy Lâm Mộc phản ứng, Thảo Vi xốc Lâm Mộc lên đưa vào trong quán...

Thảo Vi đặt Lâm Mộc ngồi lên ghế. Lâm Mộc đã nhắm nghiền mắt, người mềm nhũn. Thảo Vi đưa tay lên mũi Lâm Mộc như để kiểm tra vẻ lo lắng, thấy Lâm Mộc còn thở thì cô thở phào, nhẹ nhàng để Lâm Mộc gục trên bàn. Thảo Vi nhanh nhẹn vào trong khu nấu.

Một lát sau, Thảo Vi bưng tô mì bốc khói đặt trước mặt Lâm Mộc vẫn đang nằm bất động trên bàn.

Bỗng Lâm Mộc mở tròn mắt, bật ngồi dậy, mũi hít hít. Mùi mì nóng đã làm cô tỉnh lại.

Thảo Vi ngồi xuống đối diện, nhìn Lâm Mộc như nhìn người hành tinh khác đang lạc xuống trái đất...rồi đẩy tô mì đến sát Lâm Mộc hơn.

- Lâm Mộc tròn mắt nhìn tô mì, rồi nhìn Thảo Vi.

Thảo Vi gật gật đầu ý mời Lâm Mộc ăn.

Lâm Mộc từ từ cầm đũa, từ từ khều mấy sợi mì đưa lên miệng...nhưng không nhai, không nuốt.

Thảo Vi nhìn theo từng cử chỉ của Lâm Mộc vẻ tò mò, chờ một câu khen ngon. Lâm Mộc lại tròn mắt nhìn Thảo Vi hỏi:

- Chị có ớt không?

Thảo Vi phản xạ như một người chủ chăm sóc khách hàng:

- À, có chứ!

Thảo Vi loáng một cái đã vào trong lấy ra đĩa nhỏ ớt xắt lát.

Lâm Mộc nhanh chóng đổ cả đĩa ớt vào tô mì...trộn lên, rồi ăn lấy ăn để.

Trong chốc lát, bên cạnh Lâm Mộc đã là chồng tô 5 cái. Thảo Vi tròn mắt ngạc nhiên nhưng cô thấy vui vì tin rằng mì ngon nên Lâm Mộc mới ăn nhiều như vậy. Cô háo hức hỏi:

- Ngon lắm phải không?

Thảo Vi tròn mắt chờ đợi một câu khen ngon từ Lâm Mộc. Nhưng Lâm Mộc dường như không hiểu điều đó, chỉ trả lời vô tư:

- Dạ không! em đói quá nên ăn cho đầy bụng thôi!

Thảo Vi tiu ngỉu, quay mặt đi giấu vẻ mặt thất vọng.

Lâm Mộc nhìn bộ dạng Thảo Vi thì ái ngại, vẻ hối hận vì đã nói vậy.

Lâm Mộc ngập ngừng:

- Em xin lỗi! Ăn no rồi mới nhớ là không có tiền!

Thảo Vi không nói gì, vẫn không quay mặt lại.

Lâm Mộc nhấc dây lon, ly, bịch đưa về hướng Thảo Vi khẽ nói:

- Hay em trả chị dây "vật liêu tái chế" này nhé! .

Lúc này Thảo Vi mới quay lại, nói với vẻ mặt làm bộ giận.

Cho ăn mà không khen được một tiếng! Ve chai mà bày đặt nói "vật liệu tái chế" à!

Thực ra trong thâm tâm Thảo Vi thì thích thú khi thấy vẻ mặt vô tư vá ánh mắt trong sáng của Lâm Mộc.

Lâm Mộc tiu ngỉu đặt dây ve chai xuống. Nhưng ngay lập tức lại đề nghị:

- Hay chị để em ở lại phụ làm nhé! Em không cần tiền công, chỉ cần ăn  no thôi!

Thảo Vi giãn mặt ra, không làm bộ giận nữa, nói như tâm sự:

- Quán ế lắm, đâu có việc mà làm!

Lâm Mộc hào hứng hơn với ánh mắt vô tư và tự tin:

- Em sẽ làm cho quán đông lên!

Thảo Vi có vẻ thích thú với cách thể hiện của Lâm Mộc nên cô không cần suy nghĩ nhiều mà đồng ý:

- Không dễ vậy đâu! Nhưng em có thể ở lại.

Thảo Vi vừa nói dứt lời thì Lâm Mộc nhảy cẫng lên vì vui mừng. Cô dang tay xoay mấy vòng rồi dừng lại đột ngột, buông mình ngã tự do cái bịch xuống sàn nhà, đầu đập lên chiếc ba lô... rồi cô đi vào giấc ngủ thật nhanh và ngon lành.

Thảo Vi chỉ biết đứng nhìn Lâm Mộc ngủ ngon lành dưới sàn nhà, lắc đầu, mỉm cười.

♥♥♥

Trong khi Lâm Mộc còn ngủ li bì thì Thảo Vi vẫn dậy sớm như mọi ngày.

Thảo Vi đưa tay xuống khe cửa cuốn định kéo lên thì cả chục cái bàn tay khác từ bên ngoài cũng đưa vào, nắm lấy cạnh cửa.

Ngập ngừng một lát, Thảo Vi lấy hết sức kéo mạnh, cửa cuốn vút lên cái rầm nhờ hỗ trợ của cả chục cánh tay bên ngoài nữa.

Thảo Vi tròn mắt ngạc nhiên khi thấy cả chục người đang đứng trước cửa quán. Cô thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ cô gái hôm qua là thần tài mang khách đến cho quán mình!

Qua giây ngỡ ngàng, Thảo Vi trở lại bản năng, cô cuống quýt mời mọi người:

- À, dạ mời mọi người vào ạ! Hơi sớm em chưa kịp chuẩn bị! Nhưng mà nhanh thôi, các anh chị ăn gì, em làm liền ạ!

Nhóm người vào trong quán ngồi cùng một bàn, Thảo Vi tới trước mặt chờ mọi người gọi món, nhưng tất cả không gọi gì, cứ nhìn Thảo Vi khiến cô trở nên bối rối. Thảo Vi gãi đầu hỏi lại:

- Dạ các anh chị ăn thế nào để em làm ạ, nhanh thôi!

Im lặng thêm giây lát, cả nhóm người không hẹn mà đồng thanh lên tiếng:

- Không phải ăn mì! Chúng tôi đến tìm "người rừng"!

Thảo Vi ngớ người:

- Ơ, quán em đâu có người rừng nào!

Nhóm người không ai nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào Thảo Vi như chờ điều gì khác.

Thảo Vi chợt nhớ đến Lâm Mộc.

À, là đứa đi giày ba ta, bó ống quần giống kiếm hiệp phải không?

Cả nhóm đồng loạt gật gật đầu.

Thảo Vi lật đật vào bên trong.

Trong phòng ngủ không có giường, chỉ có 1 cái nệm khá dày, xung quanh là tủ đồ, bàn trang điểm đơn giản, kệ sách nhỏ.

Lâm Mộc vẫn đang giang chân, giang tay ngủ ngon lành.

Thảo Vi vào lay Lâm Mộc gọi:

- Dậy đi, nhiều người tới kiếm kìa!

Bị lay bất ngờ, Lâm Mộc giật bắn người, ngồi bật dậy, mở mắt ngó sang thấy Thảo Vi thì nhảy cẫng lên. Dường như Lâm Mộc chưa kịp nhớ ra hôm qua cô được ăn no rồi lăn ra ngủ như chết khiến Thảo Vi phải khổ sở lôi cô vào phòng ngủ.

Mất mấy giây định thần, Lâm Mộc mới lên tiếng:

- Á! chị là người hôm qua cho em ăn mì, cho em ở lại phụ làm đây mà!

Thảo Vi nhìn bộ dạng của Lâm Mộc mà không nhịn được cười:

- Chứ em nghĩ chị là ai và em đang ở đâu! Ra ngoài đi, có nhiều người tìm em đấy!

Lâm Mộc lò dò đi ra trước nhóm người.

Nhóm người cùng nhìn Lâm Mộc từ trên xuống dưới, rồi đồng thanh lên tiếng:

- Đúng người rừng rồi!

Lâm Mộc giật mình nhảy lùi lại một bước, bám lấy Thảo Vi, thanh minh:

- Chị ơi, em không biết họ!

Thảo Vi kéo Lâm Mộc ngồi vào bàn, nói với nhóm người:

- Em nó nói không biết các anh chị ạ!

Nhóm người lại đồng thanh:

- Đúng rồi! chỉ chúng tôi biết người rừng thôi! hôm trước chúng tôi thấy người rừng trổ tài ngoài đường phố rồi! Hôm nay đến mời người rừng về làm người cùng nhà.

Nhóm người lần lượt giới thiệu "Tôi là Tổ trưởng tổ dân phố", "Anh là Trưởng nhóm Săn bắt cướp", "Anh là Đội trưởng đội điền kinh", "Em là Trưởng nhóm nhảy pắc kua", "Chị là Lớp trưởng lớp võ wushu", khiến Thảo Vi và Lâm Mộc cứ trố mắt ra nghe.

Lâm Mộc nghe xong, nhìn lại một lượt mọi người, rồi nói dứt khoát:

- Dạ em đã là người nhà của quán này rồi!

Cả nhóm người không nói gì mấy giây rồi đồng loạt đứng dậy ra cửa về.

Nhóm người vừa ra đến cửa thì bỗng Lâm Mộc nói lớn từ trong ra:

- Khoan đã!

Cả nhóm đồng loạt dừng lại, không ngoảnh mặt, chờ, Lâm Mộc nói tiếp.

Lâm Mộc nói giọng nhẹ nhàng hơn:

- Nhiều quá, em không biết chọn nhóm nào!

Nhóm người đồng thanh thất vọng:

- Vậy cũng như không!

Lâm Mộc vẫn ở bên trong nói ra:

- Em đề nghị thi thố để chọn.

Cả nhóm người vẫn không quay lại, ngó nhìn nhau, rồi đồng thanh:

- Thi thố thế nào?

Lâm Mộc nói như đã chuẩn bị trước từ bao giờ:

- Sáng mai mỗi nhóm cử người khỏe nhất tới thi ăn mì. Nhóm nào ăn nhiều nhất em sẽ theo. Những nhóm còn lại sẽ cùng trả tiền mì.

Cả nhóm người vẫn không quay lại, ngó nhìn nhau, rồi lại đồng thanh.

- Đồng ý!

Lâm Mộc đứng lên, đưa 2 tay về trước giống như những nhân vật trong phim kiếm hiệp vẫn làm, hơi cúi đầu, nói với nhóm người một cách nghiêm túc, chắc nịch.

- Vậy hẹn các anh chị 7h sáng mai tại quán này!

Nhóm người đi rồi, Thảo Vi nãy giờ vẫn tròn mắt nhìn Lâm Mộc.

Lâm Mộc quay sang nhìn thấy Thảo Vi đang tròn mắt nhìn mình thì giật mình, tròn mắt nhìn lại.

Thảo Vi có vẻ khá thích thú với tình huống Lâm Mộc vừa tạo ra, nhưng cũng không khỏi thắc mắc:

- Sao lại là thi ăn mì?

Lâm Mộc ngây ngô trả lời:

- Em cũng không biết nữa, lúc đấy chợt nhớ là hôm qua chị nói quán bán ế, nên em nghĩ bán được tô nào thì bán thôi! Hì hì!

Thảo Vi ngớ người:

- Thế có đội thắng thì sao?

Lâm Mộc vẫn vô tư:

- Ờ...thì chắc chắn sẽ có đội thắng rồi! Nhưng mà em cũng chưa biết phải làm sao! Hì hì!

Thảo Vi thấy được sự ngây ngô thật sự trong mắt Lâm Mộc, chỉ biết lắc đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì khi nhìn bộ dạng của Lâm Mộc, Thảo Vi kéo tay Lâm Mộc đi vào phòng, vừa đi vừa nói:

- Được rồi, nhưng mà ở Sài Gòn rồi thì cần thay đổi, không làm "người rừng" nữa!

Vào trong phòng ngủ bên trong quán mì, Lâm Mộc lấy ra bộ quần áo cũ của cha, tính đi tắm.

- Em đi tắm, thay đồ sạch là hết người rừng thôi! Hì!

Thảo Vi đang gấp lại chăn mền, nhìn thấy bộ đồ Lâm Mộc cầm thì gọi giật lại:

- Khoan đã, chị có mấy bộ phù hợp với em hơn, bộ đấy em cất đi làm kỷ niệm.

Thảo Vi lấy nhanh trong tủ quần áo ra một bộ quần jean áo thun dúi vào tay Lâm Mộc.

Lâm Mộc hơi đắn đo nhưng cuối cùng cũng cất đồ của cô đi, cầm đồ Thảo Vi đưa vào nhà tắm…

Vẫn gữ thói quen tắm nhanh như lúc còn ở nhờ, chỉ nghe ào ào mấy cái, Lâm Mộc đã thay đồ xong đi ra.

Thảo Vi đang nằm võng đọc sách ngoài quán, thấy Lâm Mộc đi ra…thì phá lên cười:

- Trời ạ! Vẫn giữ mốt bó ống quần à! Giày ba ta cũ quá rồi, lấy đôi của chị mà đi.

Lâm Mộc dường như vẫn chưa quen với áo thun và quần jean mới của Thảo Vi cho, cô đứng gãi đầu ái ngại.

- Dạ giày cũ nhưng vẫn còn lành. Ống quần bó vào vậy cho gọn chị ạ, em quen rồi! Để em quét quán rồi mình cùng chuẩn bị cho sáng mai nhé!

Thảo Vi ngạc nhiên, mỉm cười nói:

- Gì mà phải chuẩn bị. Có sẵn trong tủ lạnh rồi. Họ ăn khỏe thì mỗi người tối đa cũng 5 tô thôi.

Lâm Mộc vừa quét quán vừa nói:

- Ý em là, mai là cơ hội tốt để mọi người biết đến quán mình, Mình nên làm gì đó đặc biệt.

Ngay lúc Lâm Mộc nói 2 chữ "đặc biệt" thì ánh mắt Thảo Vi cũng đọc đến 2 chữ đó trong cuốn sách về marketing, cô đơ người giây lát rồi gập sách lại, nhảy khỏi võng, kéo Lâm Mộc ngồi xuống ghế hỏi vẻ rất quan tâm:

- Em mới nói làm gì đó đặc biệt đúng không?

Lâm Mộc ngơ ngác trước biểu hiện lạ của Thảo Vi:

- Dạ!

Thảo Vi hỏi dồn:

- Sao em biết?

Lâm Mộc vẫn ngơ ngác:

- Dạ biết gì ạ?

Thảo Vi giải thích:

- Biết là phải làm gì đó đặc biệt ấy!

Lâm Mộc có vẻ đã hiểu ý Thảo Vi:

- Em đọc sách thấy người ta nói vậy.

- Sách gì?

- Sách về tiếp thị ạ.

Thảo Vi chạy lại võng lấy cuốn sách đưa cho Lâm Mộc, hỏi vẻ rất quan tâm:

- Phải cuốn này không?

Lâm Mộc nhìn nhanh cuốn sách rồi trả lời:

- Không ạ. Cuốn "Tiếp thị sáng tạo".

Thảo Vi lập tức dắt tay Lâm Mộc vào phòng, nóng lòng muốn biết cuốn sách mà Lâm Mộc nhắc đến.

- Em cho chị xem cuốn đó nhé.

Lâm Mộc không ngần ngại, nhanh chóng mở ba lô lấy cuốn sách ra.

Thảo Vi cùng Lâm Mộc ngồi xuống nệm.

Thảo Vi nhìn nhanh ngấu nghiến vào phần Mục lục của sách...rồi lật tới trang cô quan tâm.

Thảo Vi chỉ cho Lâm Mộc thấy những phần quan tâm trong cả hai cuốn sách.

Thảo Vi lấy ra một xấp giấy và 2 cái bút, cùng Lâm Mộc bàn bàn, viết viết.

Lâm Mộc bị cuốn vào cùng Thảo Vi từ bao giờ không hay, cô rất thích thú.

Thảo Vi và Lâm Mộc cứ mải mê với 2 cuốn sách, với giấy bút…đến tối, cho đến khi cả hai cùng mệt đừ, cùng lăn ra ngủ…

♥♥♥

Chuông đồng hồ bất chợt reo inh ỏi. Lâm Mộc và Thảo Vi đang ngủ say sưa trên nệm, mỗi người quay đầu một hướng. Cả hai cùng bật dậy, cùng bước sang trái…nên đụng nhau cái rầm…cả hai ôm mặt vì đau và tỉnh ngủ. Cả hai vội vàng đánh răng rửa mặt rồi cùng nhanh chóng ra khỏi phòng.

4 bàn tay của Lâm Mộc và Thảo Vi cùng đưa xuống khe cửa cuốn kéo lên, cả hai cùng giơ tay lên cao thành 2 chữ “V”, đồng thanh hô:

- Xin chào ngày mới!

Cả hai cùng nở một nụ cười tươi rồi cùng nhau đưa bàn nghế ra ngoài vỉa hè trước cửa quán, rồi cùng khiêng ra một tấm biển "Chào Mừng Quý Khách Đến Với Buổi Thi Ăn Mì". Tấm biển được Thảo Vi và Lâm Mộc tận dụng cái bảng đen cũ, dùng phấn màu viết chữ và trang trí rất bắt mắt.

Thảo Vi và Lâm Mộc cùng treo tấm biển lên, cùng lùi ra xa nhìn, vẻ mặt cùng toát lên một sự háo hức.

Cả hai vừa chuẩn bị xong, còn mấy phút nữa mới tới 7h mà những người hôm qua hẹn tới thi ăn mì đã tới đủ. Người đi đường hiếu kỳ cũng quây lại xem, có người ngồi vào bàn cùng nhóm người thi luôn.

Thảo Vi đã vào trong nấu mì. Lâm Mộc ở ngoài hỏi thăm các đội tham gia rồi sắp xếp 6 bàn cho 6 người chuẩn bị ăn thi. Xong cô nhanh nhẹn vào trong phụ Thảo Vi.

Do đã chuẩn bị trước nên chẳng mấy chốc Thảo Vi và Lâm Mộc đã bưng ra 6 tô mì đầu tiên. 6 người thi vui vẻ đón nhận rồi ăn lấy ăn để. Những người còn lại thì cổ vũ nhiệt tình.

Một lúc sau, trên 6 bàn, mỗi bàn đã có 2-3 cái tô không chồng lên nhau. Mọi người ngồi quanh vẫn không ngừng cổ vũ "Cố lên! Cố lên"…khiến không khí trước cửa quán náo nhiệt.

Lâm Mộc vừa lách đám đông vừa hô để tiếp mì vào cho các đội:

- Tiếp mì đây! Tiếp mì đây!

...

Cuối cùng chỉ còn 1 người đàn ông trung niên to khỏe ăn hết tô thứ 6, những người còn lại đang dở dang ở tô thứ 3, thứ 4...không thể ăn thêm.

Người đàn ông đứng dậy, vươn vai, hô lớn:

- Tôi thắng rồi nhé! Mọi người trả tiền mì đi!

Mọi người đều dồn mắt về phía người đàn ông.

Lâm Mộc lại gần, hơi ngần ngại hỏi:

- Anh…à…chú từ đội nào vậy?

Người đàn ông vô tư trả lời:

- Ơ...đâu có ở đội nào! Đi qua thấy thi vui quá vào tham gia thôi! Được ăn đã đời mà không phải trả tiền! Hà hà!

Mọi người ngớ người, đồng loạt đưa tay lên bóp trán kêu "Trời!". Rồi tất cả nhanh chóng giải tán. Trong tíc tắc chỉ còn lại Thảo Vi và Lâm Mộc đứng ngẩn người vẻ hụt hẫng.

Lâm Mộc quay sang nhắc Thảo Vi:

- Chị! Đi hết rồi! Không quay lại nữa đâu!

Thảo Vi giật mình thoát khỏi “cơn” hụt hẫng:

- À…ừ…thôi tranh thủ dọn, biết đâu lát có khách nữa!

Lâm Mộc bưng tô vào trong rồi thoăn thoắt rửa. Thảo Vi vừa kiểm xong tiền, vẻ mặt rất vui:

- Sao tới những 30 tô nhỉ!

Lâm Mộc cũng vui vẻ hỏi:

- Cỡ đấy đủ sống không chị?

Thảo Vi vuốt cẩn thận từng đồng tiền, vừa đếm lại tiền vừa nói với vẻ đầy hi vọng:

- Chưa đủ! Hi vọng mọi người nhớ và đến nữa.

Dọn dẹp quán xong, Lâm Mộc lại cùng Thảo Vi vào phòng, nằm trên nệm đọc sách, nói chuyện, viết ra những điều tâm đắc. Cả hai mải mê quên cả ăn tối. Đến lúc cả hai cùng mệt lử thì cùng nhau lăn ra ngủ.

♥♥♥

Giống như sáng hôm qua, Thảo Vi và Lâm Mộc bật dậy khi tiếng chuông báo thức reo inh ỏi. Cả hai cùng vội vàng đánh răng rửa mặt rồi nhanh chóng ra mở cửa quán.

4 bàn tay của Lâm Mộc và Thảo Vi cùng đưa xuống khe cửa cuốn kéo lên, cả hai cùng giơ 2 tay lên cao thành 2 chữ “V”, đồng thanh hô:

- Xin chào ngày mới!

Cả hai cùng nở một nụ cười tươi rồi cùng nhau treo tấm biển "Chào Mừng Quý Khách! Hôm nay chúng tôi có...". Tấm biển vẫn là cái bảng đen cũ, cả hai đã dùng phấn mầu viết chữ và trang trí rất bắt mắt.

Cả hai cùng lùi ra xa nhìn, cùng toát lên một sự háo hức, hi vọng.

Nhưng đợi đến 8h sáng mà chẳng có khách nào tới ăn mì.

Lâm Mộc và Thảo Vi ngồi cùng một bàn, đối diện nhau, cùng chống tay lên cằm, cùng nhìn ra cửa với ánh mắt mong chờ…rồi cùng buột miệng:

- Sao không ai quay lại hết vậy!

Cả hai úp mặt xuống bàn vẻ thất vọng.

Đúng lúc này thì người đàn ông hôm qua ăn mì thắng bước tới, đứng bên vỗ vào vai Lâm Mộc...khiến cô giật mình đứng bật dậy:

- A! xin chào quý khách, mời quý khách ngồi, quý khách ăn gì ạ!

Lâm Mộc làm Thảo Vi cũng giật mình đứng dậy:

- Dạ quý khách ăn gì em vào làm ạ!

Thảo Vi định quay vào khu nấu thì người đàn ông lên tiếng:

- Không phải! đến xem có thi ăn nữa không! Vắng thế này chắc không thi rồi! Về đây!

Lâm Mộc và Thảo Vi ngớ người, chưa kịp nói thêm gì thì người đàn ông bỏ đi.

Lâm Mộc và Thảo Vi cùng ngồi xuống bàn, nhìn nhau, chống cằm, tiu ngỉu.

♥♥♥

Buổi tối, trong phòng ngủ, Lâm Mộc và Thảo Vi cùng nằm trên nệm, nhìn lên trân nhà. Dường như cả hai cùng nghĩ về sự sống còn của quán mì.

Lâm Mộc buột miệng nói:

- Sao lại là mì chay! Đâu có nhiều người ăn loại mì này đâu!

Thảo Vi trầm ngâm giây lát rồi mới tiếp lời:

- Chị thấy các loại mì khác nhiều người bán rồi nên muốn bán gì đó khác lạ.

Lâm Mộc nhớ lại những gì đã đọc trong sách, cô nói như một người có kinh nghiệm:

- Muốn bán được nhiều thì phải bán những gì nhiều người muốn dùng.

Bỗng Thảo Vi nhớ ra điều gì, cô bật dậy, nhìn Lâm Mộc, mắt sáng lên:

- Đúng rồi!

Rồi Thảo Vi lấy điện thoại ra, lên mạng tìm thông tin.

Lâm Mộc từ bé đến lớn chưa dùng điện thoại thông minh bao giờ nên tò mò ngó sát vào xem Thảo Vi làm.

Thảo Vi gõ từ khóa tìm kiếm "Mì giới trẻ thích"...và một loạt tiêu đề bài viết liên quan đến "Mì cay" hiện lên.

Lâm Mộc và Thảo Vi như tìm được vàng, cả 2 cùng sáng mắt lên, chỉ tay vào màn hình điện thoại, đồng thanh:

- Là nó!

Rồi cả hai lại lật những trang sách, viết ra những điều tâm đắc liên quan đến marketing, bàn kế hoạch sắp tới. Lúc cả hai cùng mệt lử thì cùng lăn ra ngủ, mỗi người quay đầu một hướng như mọi khi.

♥♥♥

Trời còn tờ mờ chưa sáng hẳn, Lâm Mộc và Thảo Vi đã hoàn tất những thủ tục buổi sáng, cùng ra khỏi quán, cùng kéo cửa cuốn xuống.

Lâm Mộc khóa cửa, còn Thảo Vi dán giấy A4 ghi "Quán tạm đóng cửa"

Rồi Lâm Mộc chạy bộ về một hướng, Thảo Vi lấy xe đạp di về hướng ngược lại.

Lâm Mộc từ nhỏ đã thường chạy vào rừng, lên núi và qua những cồn cát nên đôi chân cô rất khỏe. Cô chạy rất nhanh qua những con đường vẫn còn vắng người. Chỉ mất 5 phút cô đã đến được sân vận động mà Thảo Vi hướng dẫn.

Lâm Mộc đứng trên đường chạy trong sân vận động, cô buông tóc mái tóc còn ướt, quay đầu cho tóc văng nước ra một lát, rồi bắt đầu chạy tốc độ vừa phải.

Mấy phút sau thì một thanh niên - Hắc Phong, 22 tuổi, xuất hiện trên đường chạy. Trời vẫn còn chưa sáng rõ, Hắc Phong nhìn sang bên kia thấy một bóng trắng chạy, tóc xõa bay tung, không thấy rõ mặt.

Hắc Phong khá căng thẳng, căng mắt nhìn theo bóng người xõa tóc chạy rồi tự nhủ:

- Làm gì có ma, chắc ai dậy sớm chạy thôi.

Hắc Phong tính chạy ngược chiều chặn đầu bóng người...nhưng lại chần chừ, tự nhủ tiếp:

- Nhưng mà trước giờ có ai chạy sớm hơn mình ở sân này đâu!

Hắc Phong chạy lùi mấy bước rồi quyết định xoay người chạy theo chiều bóng người, không chạy ngược chiều nữa.

Hắc Phong chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến gần nhưng vẫn không thấy rõ Lâm Mộc. Anh là người mạnh mẽ, tò mò, thích khám phá nhưng lại nhát ma...nên anh quyết định tiếp tục chạy giữ khoảng cách.

Lâm Mộc chợt có linh cảm có ai đang theo nên ngoảnh lại, thấy bóng người là đàn ông, cô nhớ lại lời cha "Đàn ông là động vật háu ăn thèm thịt. Mắt đàn ông là máy dò thịt. Miệng đàn ông là máy nghiền thịt".  Nghĩ vậy nên cô tăng tốc chạy.

Hắc Phong thấy Lâm Mộc chạy nhanh hơn thì cũng tăng tốc...Lâm Mộc lại tăng tốc nhanh hơn...Cứ như vậy hai người gần lại xa, gần lại xa, đuổi nhau mấy vòng sân.

Khi đã mệt đừ, cả hai cùng dừng lại thở dốc, khoảng cách hai người vẫn còn mấy chục mét.

Bỗng Hắc Phong lấy hết sức chạy thật nhanh tới khiến Lâm Mộc không kịp phản ứng.

Hắc Phong chặn trước mặt Lâm Mộc, vừa thở vừa nói:

- Không phải ma à! Cũng khá đấy!

Lâm Mộc ngước nhìn Hắc Phong, cô lại nhớ lại lời cha "Đàn ông là động vật háu ăn thèm thịt. Mắt đàn ông là máy dò thịt. Miệng đàn ông là máy nghiền thịt", rồi co giò chạy như ma đuổi...khiến Hắc Phong ngớ người đứng nhìn.

Trong lúc ấy, Thảo Vi đạp xe rất nhanh qua những đường phố xung quanh khu vực quán mì, rồi quyết định đi xa hơn nữa. Khi vừa qua cổng một trường đại học thì cô quay xe lại, dựng xe vào tường bên cổng, đi lại gần cổng trường, lấy cuốn sổ ra, nói chuyện vói những sinh viên ra vào cổng…rồi ghi chép vào sổ.

Lâm Mộc thoát khỏi sân vận động, cô tiếp tục chạy những bước chân mạnh mẽ dọc vỉa hè. Mỗi lần chạy qua một bác xe ôm đang chờ khác sáng sớm…cô đều dừng lại, hỏi thăm, nói chuyện, tay khua lên xuống như diễn tả điều gì cho bác xe ôm hiểu, rồi gật gật đầu khi nghe bác xe ôm nói, rồi hơi cúi người cảm ơn, chạy tiếp.

Thảo Vi đạp xe cả ngày đi khảo sát. Tối về cô lại cùng Lâm Mộc đọc sách, bàn chuyện…rồi cùng lăn ra ngủ như những ngày trước.

♥♥♥

Trưa hôm sau, Thảo Vi chở Lâm Mộc bằng  xe đạp đến một quán mì lẩu thái.

Lâm Mộc xuống xe, Thảo Vi dựng xe đạp, đưa tay lên miệng ra dấu "im lặng" với Lâm Mộc…rồi cả hai bước vào quán.

Buổi tối, Lâm Mộc lại cùng Thảo Vi đi xe đạp đến một quán khác có tên "Mì cay 7 cấp độ".

Thảo Vi lại đưa tay lên miệng ra dấu "im lặng" với Lâm Mộc trước khi cả hai bước vào quán.

♥♥♥

Sáng hôm sau, trên đường chạy về, Lâm Mộc ghé chợ mua đồ để trưa sẽ làm món mì cay mà cô đã bàn với Thảo Vi.

Lâm Mộc nhớ lại những kỷ niệm với cha về vườn ớt hình trái tim, về những lần cha đi biển về, dành con cua, con ghẹ, con mực ngon nhất nấu mì cay cho cô ăn…Cô nhớ lại cách cha làm một tô mì cay, cách cha thưởng thức nó cùng cô.

Đến trưa, khi Thảo Vi vừa trên trường về, Lâm Mộc bưng tô mì phủ ớt đỏ đến đặt nhẹ nhàng trước mặt Thảo Vi. Ngay lúc này Lâm Mộc lại nhớ đến những ngày còn ở nhà, ngày nào cô cũng nấu mì cay thắp nhang cho cha.

Thảo Vi ngước mắt lên bắt gặp đôi mắt đỏ hoe chưa kịp khô nước mắt của Lâm Mộc.

Thảo Vi hỏi quan tâm:

- Em sao vậy!

Lâm Mộc cố ra khỏi những kỷ niềm ngày xưa, cười tươi như chẳng có chuyện gì:

 - Dạ không sao chị! Ớt cay quá thôi!

Thảo Vi nhìn tô mì Lâm Mộc vừa đặt trước mặt một cách đặc biệt. Cô cầm đũa muỗng, nhẹ nhàng ăn miếng đầu tiên, ngừng giây lát cảm nhận…rồi ăn lấy ăn để.

Lâm Mộc ngồi tròn mắt nhìn, thấy Thảo Vi ăn ngon lành nên cô rất vui. Không hiểu sao nước mắt lại ứa ra.

Thảo Vi húp hết sạch ít nước cuối cùng của tô mì…Cô đặt tô xuống, ngước nhìn Lâm Mộc đang nước mắt dàn dụa...Cô đứng lên, đi lại ôm chặt lấy Lâm Mộc, vỗ vỗ tay vào vai Lâm Mộc như an ủi...rồi nước mắt cô cũng ứa ra, nói xúc động:

- Ngon lắm!

Hương vị đặc biệt của tô mì do Lâm Mộc nấu đã thuyết phục được Thảo Vi, cả hai cùng tin vào sự thành công của quán mì cay mà họ đang chuẩn bị khai trương.

Buổi tối, Thảo Vi và Lâm Mộc lại tiếp tục say mê với kế hoạch đang dần hoàn thiện.

Trong phòng ngủ, Lâm Mộc lấy cuốn Tam Quốc trong ba lô ra, lật mấy cái, vừa chỉ vừa nói với Thảo Vi:

- Đây này chị! Phong cách kiếm hiệp đấy!

Thảo Vi gật gật đầu rồi lấy ra một tờ giấy cứng A1, lấy bút chì, cùng Lâm Mộc vẽ một mô hình nhà bằng tre giống như trong các phim võ hiệp xưa.

Khi bức vẽ còn dang dở thì cả hai đều mệt, lăn ra ngủ khi nào không biết.

Thêm 3 ngày sau, Lâm Mộc cùng Thảo Vi tiếp tục hoàn thiện ý tưởng về mô hình quán. Thảo Vi treo tờ A1 có hình nhà bằng tre giống như trong các phim võ hiệp xưa lên tường phòng ngủ để cả hai dễ qua sát và vẽ.

Mỗi khi ai vẽ được phần nào lại thuyết trình để thuyết phục người kia về tính khả thi. Nếu thống nhất, cả hai thích thú đập tay, rồi ôm nhau cùng xoay…đến khi chóng ngã lăn ra nệm.

♥♥♥

Sau gần một tháng chuẩn bị, hôm nay mọi thứ gần như đã sẵn sàng, chỉ còn chờ Lâm Mộc hoàn thiện công thức và quy trình chính thức.

Lâm Mộc và Thảo Vi đang vừa rửa những trái ớt chín đỏ vừa bàn việc mời khách tới ăn thử:

- Chị! Ăn thử chắc mời một nhóm đông đông cho chắc.

Chị sẽ mời mấy người bạn cùng lớp.

Em nhớ rồi! Có một anh em quen trên đường chạy, fan cuồng của mì cay. Nhờ anh ấy mời bạn tới nữa.

Rửa xong ớt, Lâm Mộc mang vào bàn chế biến, còn Thảo Vi thì ngồi nhìn Lâm Mộc làm một cách thích thú.

Lâm Mộc hào hứng vừa làm vừa thuyết minh:

- Dùng củ cải nấu cho ngọt thay bột nêm. Dùng nước cốt ớt thay bột cay. Ớt phải chín đỏ tươi. Mổ ớt lấy hết hạt. Khi mổ ớt, chất cay chảy ra kết hợp oxi lùa vào sẽ tạo hương vị khác với ăn trực tiếp. Giã nhuyễn ớt, lọc nước cốt bằng vải thật min để phân tử cay ở mức nhỏ nhất, lan tỏa đều nhất trong nước lèo và trong dạ dày khi ăn vào...

- Quậy nước lèo sôi cho đến khi tạo thành dòng chảy xoáy mạnh.Trứng gà phải thật tươi để tạo sợi đẹp mắt khi gặp nóng và dòng chảy của nước lèo. Không đâp trứng mà dùng đũa đục lỗ 2 đầu, trứng chảy xuống theo dòng nhỏ sẽ tạo những sợi mềm mại...

- Nhớ là trứng hấp thụ mặn nên khi nêm muối cần tính thêm tỷ lệ cho phù hợp...

- Mì thì nhúng nước thật sôi, vừa chín tới, đổ ra tô phải dùng đũa xới lên cho tơi, rồi chế nước lèo ngay để giữ nguyên độ nóng. Ớt xắt lát phải rải ngay lập tức để ớt kịp chín bởi nhiệt độ...

- Cuối cùng, rất quan trọng, đó là cho vào thật nhiều thương nhớ....rồi bưng cho khách nhanh nhất có thể...

♥♥♥

Hôm nay là cuối tuần nên những người bạn mà Lâm Mộc và Thảo Vi mời tới ăn mì thử đều có mặt đông đủ.

Lâm Mộc và Thảo Vi cùng bưng các tô mì tới để nhẹ nhàng trước nhóm ăn thử…rồi đứng hơi cúi như 2 người phục vụ chuyên nghiệp.

Cả nhóm ăn thử nhìn những tô mì háo hức, cầm đũa muỗng trộn đều, ăn miếng đầu tiên, ngưng lại giây lát cảm nhận, rồi tiếp tục ăn lấy ăn để...

Khi cả nhóm húp hết nước, đặt tô xuống, Lâm Mộc và Thảo Vi cùng cúi xuống thấp hơn, tròn mắt nhìn chờ nhận xét...

Nhóm ăn thử đơ người trong giây lát...rồi đồng thanh.

- Tuyệt!

Lâm Mộc sung sướng nhảy cẫng lên, quay sang ôm Thảo Vi, rồi bất ngờ chạy qua ôm cổ Hắc Phong.

LÂM MỘC

- Cảm ơn anh nhé!

Thảo Vi tròn mắt ngạc nhiên.

Hắc Phong thì đơ người. Những người khác cũng đơ người.

Lâm Mộc qua cơn vui mừng thì cũng ngượng vì đang ôm cổ một người con trai...cô buông nhanh, chạy về phía Thảo Vi.

Lâm Mộc và Thảo Vi cảm ơn mọi người và hẹn ngày khai trương sẽ mời tới ủng hộ.

Buổi tối, Lâm Mộc và Thảo Vi háo hức hơn hẳn những ngày trước, cả hai đứng trước hình vẽ mô hình quán theo phong cách kiếm hiệp:

- Mình còn quên gì không em?

- Em…thấy…còn thiếu khách. Hì hì!

Thảo Vi nhìn Lâm Mộc một cách thích thú:

- Đúng rồi! Vậy vẽ nhiều vào!

Cả hai cùng vui vẻ vẽ thêm hình khách ngồi ăn vào mô hình quán…

♥♥♥

Ngày trọng đại đã đến. Hôm nay Thảo Vi và Lâm Mộc khai trương quán “Mì cay 9 cấp độ”. Tên quán là do Lâm Mộc đề nghị sau lần đi ăn cùng Thảo Vi ở quán “Mì cay 7 cấp độ”.

Thực sự thì quán không được giống trong các phim kiếm hiệp lắm. Nhưng chỉ bằng chất liệu tre và lá lợp cùng với trang phục theo phong cách cổ trang của Thảo Vi và Lâm Mộc cũng tạo nên sự khác biệt lớn ở Sài Gòn phồn hoa đô thị.

Thảo Vi cũng đã tạo một fanpage trên facebook về quán. Ngày khai trương và thông điệp “Ăn 2 tặng 1” đã được truyền miệng qua những người bạn của cô.

Sự chuẩn bị kỹ và cái tâm của 2 cô gái đã được đền đáp bằng số khách đến ăn khai trương rất đông, ngồi tràn cả ra ngoài cửa.

Không khí khai trương rất náo nhiệt và vui vẻ. Khách ngoài những người trẻ còn đi học, cũng có cả những người trung niên, những người trước đó đã biết đến Lâm Mộc và Thảo Vi.

Tiếng khách gọi liên tục "Cho tô cấp 3", "2 tô cấp 5 nhé", "3 tô, cấp 2 thôi", "tính tiền đi"…

Lâm Mộc đứng nấu làm luôn tay mà không kịp, cái nóng của bếp và của ớt khiến mồ hôi cô chảy đầm đìa.

Thảo Vi cũng nhễ nhãi mồ hôi không kém vì vừa bưng phục vụ vừa thu tiền. Cô chạy tới chạy lui như con thoi…

Bỗng có nhóm 3 thanh niên, ăn mặc hầm hố, xăm hình trên tay, cổ…cùng vào quán. Không khí trong quán trầm xuống khi một số khách thấy nhóm này.

3 thanh niên đi thẳng vào chỗ Lâm Mộc đang đứng nấu.

Lâm Mộc ngước lên vui vẻ mời:

- Dạ mời mấy anh vào ngồi ạ!

3 thanh niên nhìn Lâm Mộc vẻ không thân thiện, 1 thanh niên gằn giọng.

- Bọn này không đến ăn mì! Cho hỏi ai là chủ quán?

Thảo Vi từ xa thấy có chuyện nên nhanh chóng đi lại nhóm thanh niên, từ tốn hỏi:

- Dạ có gì mấy trao đổi với em ạ!

Thanh niên nhìn Thảo Vi từ đầu tới chân rồi nhếch mép:

- Cổ trang hả! Bọn này tới làm quen thôi! Từ tháng sau tới thu tiền bảo kê!

Thanh niên nhìn lại Lâm Mộc. Lâm Mộc hơi bối rối, cúi xuống làm tiếp.

Thanh niên nhìn quanh quán rồi ngoắc 2 thanh niên còn lại.

- Hôm nay khai trương không làm phiền, tháng sau không đóng tiền bảo kê thì dẹp!

3 thanh niên khệnh khạng quay ra.

Bỗng Lâm Mộc vẻ mặt giận dữ, bước nhanh theo 3 thanh niên, tay vẫn cầm con dao.

Thảo Vi nghĩ có chuyện không hay mà không kịp cản.

Lâm Mộc vừa ra đến cửa thì nói lớn:

- Mấy anh! Có bản lĩnh gì mà tính bảo kê quán!

3 thanh niên giật mình quay lại, 1 thanh niên tính bước tới thì 2 thanh niên kia kéo lại khuyên:

- Từ từ! có dao đấy!

Thanh niên nhìn con dao trong tay Lâm Mộc thì cũng chùn chân, chỉ tay về Lâm Mộc nói:

- Ê! không chơi với dao, nguy hiểm nghe!

Lâm Mộc để dao xuống bàn gần đấy, chống 2 tay vào nạnh, như vừa nảy ra ý tưởng gì mới:

- Được, không chơi với dao!

Lâm Mộc đi vào trong lấy thêm con dao nữa, 4 trái ớt và thớt...đặt lên bàn trước mặt 3 thanh niên.

Thanh niên tròn mắt, lùi thêm một bước:

- Đã bảo không chơi với dao mà! còn lấy thêm nữa hả!

Lâm Mộc vẫn chống nạnh, nói tỉnh bơ:

- Không chơi với dao! Chúng ta chơi với ớt.

3 thanh niên cúi nhìn 4 trái ớt tiêu trên thớt chưa hiểu để làm gì.

Lâm Mộc chỉ tay vào từng trái ớt nói:

- 3 trái này là 3 anh, trái này là tui.

Mộ tthanh niên ngước lên chế nhạo hài hước:

- 3 tụi anh 3 trái, có lý! nhưng còn cô em, làm gì có trái nào chứ! Ha ha!

Vài khách trong quán kéo ra xem, có người lấy điện thoại ra quay.

Thanh niên khác tiến sát Lâm Mộc, nhìn với vẻ xem thường.

- Vậy cô em có bản lĩnh gì?

Thanh niên giật cái mũ của Lâm Mộc xuống khiến tóc của Lâm Mộc bung ra. Mọi người ồ lên vì mái tóc dài đen khỏe đẹp của cô.

Thanh niên tiếp tục xem thường:

- Cao bồi hay võ hiệp! Chỉ là quán thôi mà! Cô em tưởng trong truyện sao!

Lâm Mộc cầm 2 con dao lên, nhớ lại lời cha "Lúc con buông tóc là lúc con nữ tính và đẹp nhất. Nhưng nếu đứa con trai nào có ý định làm tổn hại con thì con hãy cứ thoải mái ra tay, không nhân nhượng”. Rồi cô xoay người, chém mạnh 2 dao xuống thớt...cắt dọc 2 trái ớt thành 4 miếng đều nhau. Cái bàn bị lực chém mạnh quá sụp bốn chân xuống. Mọi người tròn mắt nhìn.

Lâm Mộc bình thản nói với nhóm thanh niên:

- Hai trái còn lại là của mấy anh.

Thanh niên thấy vậy thì kinh ngạc, đứng đơ người, rùng mình mấy cái.

Hai thanh niên kia chạy lại kéo:

- Thôi bỏ đi!

Thanh niên toan bỏ đi, nhưng đột ngột khựng lại:

- Khoan đã!

Cả đám đông lặng đi chờ xem thanh niên làm gì.

Thanh niên đưa tay vào túi quần, móc ra điện thoại thông minh, đưa về phía Lâm Mộc:

- Để chụp hình đăng Facebook báo cáo sếp!

Đám đông ồ lên vì tình huống hài hước.

Nhóm thành niên bỏ đi.

Thảo Vi nói chấn an mọi người:

- Không sao! Mọi người đừng để ý! Thoải mái thưởng thức nhé!

Lâm Mộc nhanh nhẹn thu dọn dao, thớt và bàn gãy chân vào trong rồi tiếp tục nấu mì.

♥♥♥

Sau hôm khai trương, lượng khách đến quán mỗi tối càng đông hơn, chỉ đến khoảng 9h là hết đồ nấu. Nhưng Lâm Mộc và Thảo Vi không muốn tăng thêm lượng bán mà chỉ cáo lỗi với khách, mời khách hôm sau quay lại. Cả hai cô đều thống nhất cần thời gian để giữ gìn sức khỏe, cân bằng công việc với học tập.

Lâm Mộc vẫn giữ thói quen dậy sớm chạy bộ ra sân vận động gần chỗ ở. Rồi khi chạy về cô ghé chợ mua đồ nấu vừa đủ cho một ngày nấu.

Thảo Vi thì một buổi lên trường, một buổi về cùng Lâm Mộc chuẩn bị cho buổi tối.

Hôm nay, như mọi ngày, Lâm Mộc chạy bộ về với lỉnh kỉnh các bịch đồ ăn, rau, gia vị. Cô đổ ớt ra thau rồi rửa kỹ từng trái một.

Hắc Phong xuất hiện ở cửa mà Lâm Mộc mải làm không biết. Sáng nay sau khi chạy cùng Lâm Mộc ở sân vận động, anh không về nhà như mọi hôm, mà lặng lẽ theo chân Lâm Mộc.

Hắc Phong thọc 2 tay vào túi trước quần jean, đứng dựa vào cột cửa, nhìn Lâm Mộc một cách thích thú. Anh nhớ lại những hình ảnh trước đó của Lâm Mộc: Nhớ lần đầu gặp Lâm Mộc với bộ đồ trắng, tóc xõa, chạy nhanh như ma đuổi. Nhớ hình ảnh Lâm Mộc xoay người, hai tay hai dao chém 2 trái ớt làm 4 phần bằng nhau…khiến cả đám đông ngạc nhiên…

Lâm Mộc bưng rổ ớt mới rửa lên, nhìn thấy Hắc Phong đứng ngoài nhìn từ bao giờ thì thót tim, buông rổ ớt đổ lăn lóc dưới đất.

Hắc Phong mỉm cười chạy lại phụ nhặt ớt vào rổ:

- Mấy trái ớt đâu có tội gì đâu!

Lâm Mộc sau vài giây đứng hình thì vội vàng bưng chậu nước lại, nhặt những quả ớt dưới đất vào thau:

- Hì hì! Anh không lên trường à!

Hắc Phong nhặt những trái ớt cuối cùng vào rổ, nhìn Lâm Mộc, mỉm cười:

- Lịch học của anh toàn buổi chiều. Tranh thủ ghé qua nhờ em chỉ giáo võ chém ớt nè!

Lâm Mộc cười vô tư, lấy rổ ớt đổ vào chậu rửa:

- Cái đó cũng gọi là võ á!

Hắc Phong ngồi gần lại cái thau, đưa 2 tay vào cùng rửa ớt, vui vẻ hỏi:

- À, cho anh về làm cùng quán này nhé!

Lâm Mộc bất ngờ trước câu hỏi của Hắc Phong:

- Em không biết. Anh hỏi chị Vi ấy.

Tình cờ tay Hắc Phong chạm tay Lâm Mộc trong thau nước. Hắc Phong không để ý lắm, còn Lâm Mộc thì đơ người, cô lại nhớ lại lời cha "Đàn ông giống như động vật háu ăn thèm thịt, mắt họ như cái máy dò thịt, miệng họ như cái máy nghiền thịt."

Lâm Mộc đứng phắt dậy, e ngại:

- Quên mất! Anh rửa giúp, để em ra xem nồi nước lèo.

Lâm Mộc đi nhanh về hướng nồi nước lèo đang hầm xương.

Hắc Phong ngẩn người nhìn theo, đoán được chuyện gì đã xảy ra, anh mỉm cười một mình...tiếp tục rửa ớt.

Lâm Mộc rồi dùng vá quậy mạnh nước lèo theo một chiều, khiến nước lèo chảy xoáy. Cô múc một ít đổ ra bát, lắc mấy vòng cho nguội rồi nếm thử. Rồi cô bắt đầu nêm gia vị một cách say mê. Dường như cô không còn nhớ sự có mặt của Hắc Phong nữa.

♥♥♥

Mấy ngày sau, với quyết tâm và sự chân thành, Hắc Phong đã thuyết phục được Thảo Vi cho anh làm cùng ở quán mì.

Thực sự thì ngoài thích Lâm Mộc, Hắc Phong cũng muốn tự lập, muốn cùng tập khởi nghiệp, nên anh làm rất nhiệt tình, nghiêm túc. Có anh phụ, Thảo Vi đỡ vất vả hơn.

Lâm Mộc đã rất thành thạo các thao tác nấu. Cô luôn tập trung nghe và nhớ yêu cầu của khách. Tay thoăn thoắt nhúng mì, đổ vào tô, xới lên, rải gia vị, chế nước lèo rồi đong ớt rải vào từng tô mì trước mặt rất điệu nghệ.

Lâm Mộc luôn say mê khi nấu mì đến độ chẳng biết Hắc Phong mê mẩn nhìn cô mỗi lần đứng chờ.

♥♥♥

Một buổi tối, có thanh niên đeo đàn ghi ta, dựng xe đạp, rụt rè đi vào quán mì, đó là Hải Dương, 22 tuổi.

Hải Dương đến trước chỗ Lâm Mộc đang nấu mì, gãi đầu giây lát mới dám lên tiếng:

- Bạn ơi!

Lâm Mộc mải làm không ngước nhìn, vừa làm vừa chào lại:

- Dạ anh cứ về bàn gọi bọn em sẽ bưng tới ạ.

Hải Dương lại gãi đầu, hơi e ngại lên tiếng:

- À không! Mình không ăn mì.

Nghe nói "Không ăn mì" Lâm Mộc mới ngước mắt lên, gặp ánh mắt của Hải Dương, Lâm Mộc như gặp lại người quen lâu ngày biệt tích, trong giây lát cô cứ tròn mắt nhìn với cảm giác rất lạ.

Lâm Mộc chưa kịp nói  tiếp với Hải Dương thì Thảo Vi thấy khách lạ cũng đã đến gần hỏi:

- Anh dùng mì cấp độ mấy ạ?

Vẫn vẻ e ngại, Hải Dương vừa gãi đầu vừa hỏi:

- À...các bạn cho mình hát phục vụ khách ở đây được không?

Thảo Vi hơi bất ngờ về đề nghị này nên bối rối trong giây lát mới trả lời:

- Dạ…em nghĩ chắc ở đây không phù hợp đâu! Sao anh không tới các quán cafe?

Hải Dương hơi cúi đầu, lại gãi đầu, im lặng giây lát thì chào để đi:

- Ờ...vậy thôi...cảm ơn mấy bạn!

Hải Dương vẫn vừa gãi đầu vừa đi ra.

Hải Dương chuẩn bị lấy xe đạp đi thì Lâm Mộc chạy ra gọi lại:

- Anh ơi! Bọn em có ý này.

Hải Dương chưa hết ngạc nhiên thì Lâm Mộc đên gần nói vui vẻ:

- Em sẽ giới thiệu anh với khách. Nhưng bọn em không trả tiền, anh hát hay khách bo thì anh nhận nhé!

Lâm Mộc dẫn Hải Dương vào đứng trước khách đang ăn mì, vui vẻ giới thiệu:

- Các anh chị ơi! Có anh này muốn hát phục vụ, anh chị nghe thấy được thì ủng hộ nhé!

Hải Dương hơi e dè nhìn khách trong quán:

- Ừ...mình sẽ hát bolero.

Lâm Mộc ái ngại nhìn Hải Dương hỏi dò:

- Anh có chắc muốn hát bolero không, ở đây toàn người trẻ thôi.

Hải Dương lại gãi đầu:

- Mình chỉ biết hát loại này. Bạn yên tâm, mẹ mình bảo mình hát hay mà.

Hải Dương kéo một cái ghế ngồi xuống, lấy ghi ta ra, dạo rất chuyên nghiệp…

Tất cả khách đang nhìn về Hải Dương…

Thảo Vi và Hắc Phong đứng dưới nhìn chờ đợi…

Lâm Mộc cũng đứng nhìn háo hức…

Hải Dương cất tiếng hát:

- …Sao anh bỏ ra đi…

Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong tròn mắt, bụp miệng, không thể ngờ Hải Dương lại hát bài này.

Khách ở dưới kêu “Trời!”, "Bỏ đi", "Bỏ đi", "đang vui mà hát bài này, điên à". Rồi đũa, dép từ dưới bay lên...khiến Hải Dương hoảng hốt, không kịp cho đàn vào bao, cuống cuồng đứng dậy chạy ra ngoài.

Lâm Mộc chạy theo Hải Dương ra ngoài giống như có điều gì đó lôi cuốn cô, cô đứng nhìn Hải Dương đạp xe đạp đi cho đến khi khuất hẳn vào dòng người.

♥♥♥

Từ ngày gặp được Lâm Mộc, Thảo Vi như gặp được tri kỷ. Cô rất thích cùng Lâm Mộc đọc sách và bàn luận những điều thú vị đúc kết được.

Cũng như mọi tối, sau khi dọn dẹp quán, về phòng, Lâm Mộc và Thảo Vi nằm mỗi người quay đầu về một hướng khi đọc sách.

Bỗng Lâm Mộc đặt sách xuống ngực, nhớ lại khoảnh khắc Hải Dương bị khách phản đối, chạy khỏi quán…Lâm Mộc lấy chân khều vào sườn Thảo Vi hỏi:

- Chị!

Thảo Vi giật thót mình:

- Gì vậy em! Nhột quá!

Lâm Mộc nói với ánh mắt mơ màng:

- Chị biết bài anh chàng hát trong quán mình không?

Thảo Vi bật dậy, nhìn Lâm Mộc ghẹo:

- Thích bài hát hay thích anh chàng hát hả?

Lâm Mộc hơi ngượng, nhưng mắt thì sáng lên vẻ thích thú:

- Em chưa nghe bài đó bao giờ. Tiếc quá, chưa kịp nghe hết thì chàng bị đuổi rồi! Hì hì!

Thảo Vi vẫn giọng ghẹo Lâm Mộc:

- Nếu thích bài hát thì chị mở cho nghe. Còn thích chàng thì chị không giúp được!

Thảo Vi lấy điện thoại ra, bấm bấm...rồi bài hát vang lên "…Sao anh bỏ ra đi, để em..."

Vừa nghe đến đoạn này Lâm Mộc đổi thái độ:

- Thôi bỏ đi chị!

Thảo Vi ngẩn người, tắt bài hát:

- Gì kỳ vậy, mới bảo muốn nghe mà!

Lâm Mộc nói giọng buồn buồn:

- Nhưng nghe buồn quá! Chỉ là bỏ đi thôi mà!

♥♥♥

Từ ngày gặp Hải Dương, tâm trạng Lâm Mộc thay đổi rất nhiều. Không hiểu sao cô rất mong được gặp lại Hải Dương dù chưa nói chuyện nhiều.

Lâm Mộc vừa nấu mì vừa hướng mắt ra ngoài đường như tìm kiếm ai đó…rồi trong khoảnh khắc cô lơ đãng, không biết Hắc Phong đang đứng ngay bên chờ cô chế nước lèo vào tô mì.

Lâm Mộc chế nước lèo vào tay mình, cô giật bắn người, quăng cái vá ra xa.

Hắc Phong cũng hết hồn nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh lại, múc ca nước lạnh, nắm lấy tay của Lâm Mộc, dội vào.

Trong khoảnh khắc Hắc Phong nắm tay, Lâm Mộc nhớ lại nhớ lại lời cha "Đàn ông giống như động vật háu ăn thèm thịt, mắt họ như cái máy dò thịt, miệng họ như cái máy nghiền thịt", cô rụt tay lại:

- Ơ! em không sao!

Thảo Vi nghe tiếng rơi của chiếc vá...cũng đi lại xem có chuyện gì, cô thấy Hắc Phong bâng khuâng khi Lâm Mộc rút tay khỏi bàn tay của anh.

Buổi tối, Thảo Vi quyết định thăm dò tình cảm của Lâm Mộc với Hắc Phong.

Thảo Vi và Lâm Mộc nằm trên nệm, mỗi người quay đầu về một hướng, đọc sách chăm chú như mọi ngày.

Thảo Vi đặt sách xuống ngực, ngập ngừng giây lát…lấy chân khều vào sườn Lâm Mộc:

- Này, em thấy Hắc Phong thế nào?

Lâm Mộc vừa để sách xuống ngực vừa tròn mắt liên tưởng:

- Anh ấy á! để em nghĩ xem nào! To cao, chạy cũng nhanh mà bền thì vẫn thua em. Hơi lạ là nhà có điều kiện mà sao lại chịu đi bán mì!

Không phải vậy! Ý chị là em có thích anh ấy không ấy mà!

- Dạ…cũng thích!

Thảo Vi đơ người giây lát khi nghe Lâm Mộc nói vậy. Nhưng Lâm Mộc nói thêm:

- Nhưng mà, có người khác em thích hơn. Hì hì!

Thảo Vi ngồi bật dậy, mắt sáng lên:

- Là anh chàng hát bolero!?

- Em cũng không chắc nữa!

- Trời, trăng, sao, mây, gió ơi!

- Thì mới hát chưa hết bài, bị đuổi chạy mất vía rồi!

- À! Thảo nào mấy hôm nay đổ nước lèo vào tay hoài!

- Hì..! chắc chàng không dám quay lại nữa rồi!

Thảo Vi không nói ra nhưng trong lòng cô rất vui vì thực ra cô đã để ý Hắc Phong từ ngày anh ấy về làm cùng. Nhưng biết Hắc Phong thích Lâm Mộc nên cô giữ ý. Bây giờ biết được trong lòng Lâm Mộc có người khác rồi, Thảo Vi sẽ mạnh dạn thể hiện tình cảm với Hắc Phong hơn.

Hôm sau, khi Hắc Phong vừa nhận lời gọi từ 2 khách, anh hớn hở cầm khay đi về khu nấu thì Thảo Vi đứng ngay trước mặt, mắt long lanh, miệng cười vui vẻ:

- Anh phụ thu tiền giúp em, để em bưng cho.

Hắc Phong ngớ người trước sự thay đổi của Thảo Vi:

- Ơ, nhưng mà bưng cực hơn mà!

Thảo Vi dường như không quan tâm đến sự ngạc nhiên của Hắc Phong, cô nói vô tư:

- Dạ không sao! Thỉnh thoảng cũng cần đổi việc cho đỡ nhàm!

Không để Hắc Phong phản ứng thêm gì, Thảo Vi nhanh tay lấy khay đi về khu nấu.

Hắc Phong ngẩn người đứng nhìn vẻ tiếc nuối, vì thực sự anh thích bưng hơn, để được tới chỗ Lâm Mộc nhiều hơn.

♥♥♥

Cả tuần nay, Lâm Mộc vừa nấu mì vừa hướng mắt ra ngoài đường như tìm kiếm ai đó.

Hôm nay cũng vậy, trong khoảnh khắc, Lâm Mộc lơ đãng, không biết Thảo Vi đang đứng ngay bên chờ cô chế nước lèo vào tô mì. Cô chế nước lèo vào tay mình, giật bắn người, quăng cái vá ra xa. Thảo Vi như đã quen với tình huống này từ mấy ngày trước, cô cầm sẵn ca nước lạnh, nắm lấy tay của Lâm Mộc, vừa dội vừa khuyên:

- Người ta không quay lại đâu! khổ thân cái tay!

Lâm Mộc giật mình trở lại bình bình thường, nhận ra tay mình bị nóng:

- Ui da! Em không sao chị!

Thảo Vi cười nói ghẹo:

- Không sao mà ui da ha!

Lâm Mộc lại ngước nhìn ra đường. Và lần này cô thấy Hải Dương đeo đàn guitar, đạp xe đạp lướt qua. Cô hét lên mừng rỡ khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về cô:

- Tới rồi! chàng tới rồi!

Lâm Mộc vội vàng chạy ra cửa quán trong khi Thảo Vi tròn mắt nhìn mà chẳng thấy ai tới cả.

Vừa chạy tới cửa, Lâm Mộc lại chạy ngược lại, lấy trong hộc tủ cuộn dây dù quen thuộc, rồi chạy như ma đuổi ra ngoài đường.

Lâm Mộc chạy thoăn thoắt dọc vỉa hè, mắt không dời khỏi Hải Dương đang thoăn thoắt đạp xe. Cô vừa chạy vừa hô:

- Đứng lại! Em không để anh thoát đâu! Chờ lâu lắm rồi!

Hải Dương không biết Lâm Mộc đang đuổi theo, anh đang vội về nhà vì đã trễ giờ cơm.

Lâm Mộc nhắm khoảng cách đã phù hợp, cô lấy cuộn dây dù ra khỏi vai, nhớ lại lời cha "Muốn bắt vật ở xa thì quăng thòng lọng cho đỡ mất công đuổi"

Lâm Mộc quay mấy vòng cuộn dây dù trên đầu rồi quăng về hướng Hải Dương. Thòng lọng trùm xuống hai tay Hải Dương, anh chưa kịp ngạc nhiên thì thòng lọng siết lại, dây dù căng ra, anh té rầm xuống đường.

Thấy Hải Dương nằm bất động, Lâm Mộc lo lắng chạy lại, gỡ dây dù, lật Hải Dương nằm ngửa, lấy ngón tay đặt vào mũi kiểm tra xem còn thở không rồi lay gọi liên tục:

- Này! Anh! Em chỉ muốn gặp anh thôi! Không có ý gì xấu đâu! Dậy đi! Đừng hù em!

Vẫn không thấy Hải Dương động đậy, Lâm Mộc lo lắng thật sự, cô cúi xuống đỡ đầu Hải Dương lên, ngó nghiêng xem có vết thương nào không. Bỗng Hải Dương mở mắt khiến Lâm Mộc hoảng hốt buông tay, may mà Hải Dương lấy tay lót nên đầu không bị đập trực tiếp xuống đường.

Hải Dương lồm cồm bò dậy, ngồi lên vỉa hè, vẻ mặt còn rất đau.

Mấy người qua đường thấy Hải Dương ngồi dậy được, lại có người bên cạnh rồi nên chỉ giúp đưa chiếc xe và cây đàn vào rồi đi hết.

Lâm Mộc sau khoảnh khắc e ngại thì lại gần hỏi thăm:

- Anh…anh thấy trong người thế nào!

Hải Dương nhăn nhó, mắt vẫn nhắm nghiền, nói vẻ trách móc:

- Tôi không biết nữa! Đau đầu quá! Cô chơi trò gì ác vậy!

Lâm Mộc thực sự rất ái ngại, cô ngồi lại gần, lấy tay lật lật nhẹ tóc Hải Dương tìm vết thương. Thấy một vết máu, Lâm Mộc cuống quýt:

- Chết rồi! Có máu chảy! Anh cởi áo ra!

Lâm Mộc vừa nói vừa cởi áo của Hải Dương khiến anh bối rối:

- Ơ…cởi áo làm gì!

Lâm Mộc vẫn không dừng lại, cô cởi áo bên ngoài, rồi xé áo thun bên trong của Hải Dương, gấp lại thành nếp rồi bang đầu cho anh. Vừa băng Lâm Mộc vừa nói vẻ hối lỗi:

- Em không cố ý! Chỉ muốn gặp lại anh thôi! Ai bảo anh đạp xe như ma đuổi, em theo không kịp nên mới phải nghe lời cha dặn!

Nghe Lâm Mộc nói “muốn gặp lại” Hải Dương cố mở mắt nhìn. Anh nhận ra Lâm Mộc:

- Là người trong quán mì cay 9 cấp độ mà!

Lâm Mộc mừng ra mặt, quên cả Hải Dương đang bị đau:

- Em nè! Anh nhận ra em hả!

Thấy vẻ vô tư của Lâm Mộc, Hải Dương tự dung thấy buồn cười, cảm giác bớt đau hẳn. Anh gượng đứng dậy, mặc áo, đeo lại cây đàn, dựng chiếc xe lên kiểm tra rồi ngồi lên xe.

Lâm Mộc thấy vậy chạy lại đứng trước đầu xe, hỏi quan tâm:

- Anh như vậy sao về được! Để em chở anh!

Hải Dương nhìn vẻ mặt của Lâm Mộc, anh lại thấy buồn cười, không còn thấy đau nữa:

- Tôi hết đau rồi! Tôi đang vội, lúc nào rảnh tôi ghé qua quán, không cần hẹn như vậy nữa nghe!

Nói rồi Hải Dương lách xe đạp sang một bên đạp đi. Lâm Mộc không cản nữa, cô đứng ngẩn người nhìn theo đến khi bóng Hải Dương khuất hẳn vào đám đông.

♥♥♥

Chiều muộn ngày hôm sau, Hải Dương ghé quán mì cay 9 cấp độ với cái đầu băng trắng, khiến Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong cùng ngạc nhiên.

Lâm Mộc chưa kịp nói thì Thảo Vi đã hỏi trước:

- Đầu anh bớt chưa! Nghe Lâm Mộc kể, tưởng anh sợ luôn, không được gặp lại chứ!

Hải Dương gãi đầu cười vui vẻ:

- Không sao! Chỉ bị ngoài da thôi! Hôm qua vội quá chưa kịp hỏi Lâm Mộc tìm gặp có chuyện gì, nên hôm nay tranh thủ ghé qua.

Việc chuẩn bị cho quán buổi tối vừa xong nên Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong cùng ngồi tiếp chuyện Hải Dương.

Lâm Mộc bối rối vì thực sự cô chỉ thấy muốn gặp lại Hải Dương chứ lúc đó đâu có ghĩ được là gặp để làm gì.

Thảo Vi thấy Lâm Mộc vậy thì hiểu lầm là Lâm Mộc hẹn Hải Dương nói chuyện riêng, cô nhìn Hắc Phong nói khéo:

- Vậy hai người nói chuyện nhé. Vi với anh Phong vào chuẩn bị cho tối nay.

Lâm Mộc vội giải thích:

- Không phải! Chỉ là…em thích bolero nên nhờ anh ấy ghé chơi. Giờ này chưa có khách nên anh có thể hát hết bài an toàn! Hì hì!

Hải Dương cũng thêm vào:

- Đúng rồi! Mình cũng tính vậy!

Nói rồi Hải Dương lấy đàn ra dạo rồi hát rất tự nhiên. Anh hát lại bài hôm trước hát trong quán bị khách tẩy chay, đây là bài hát mẹ anh thường hát mà anh thấy da diết nhất nên nó thấm vào máu anh từ bao giờ không biết:

“…Sao anh bỏ ra đi, để em…”

Hải Dương hát xong thì Lâm Mộc đề nghị Hải Dương đàn giúp cô hát. Thảo Vi và Hắc Phong thích thú phụ họa bằng đũa, muỗng gõ vào bàn.

Lâm Mộc nhớ lại bài hát ngày xưa cha hay hát, cô cất giọng mạnh mẽ:

“…Tỉnh mộng đi em, quay về bên mái gia đình…”

Lâm Mộc dứt lời hát, cả nhóm vỗ tay tán thưởng. Hải Dương nhìn Lâm Mộc trìu mến.

- Sao lại là bài này!?

Lâm Mộc không còn nhập tâm với bài hát nữa, vui vẻ trở lại:

- Ngày xưa cha hay hát nên em thích. Hì!

Thảo Vi thấy Hắc Phong không vui lắm, cô nhích lại gần Hắc Phong, nói ghẹo Lâm Mộc:

- Muốn người ta đàn cho hát cũng đâu cần dùng thòng lọng khiến người ta té u đầu chứ!

Lâm Mộc hơi e ngại, nhưng ánh mắt thì vẫn vui, trong veo vô tư:

- Hì! em không có ý xấu đâu! chỉ hành động hơi bản năng một xíu thôi!

Hải Dương không để ý gì đến vết thương trên đầu, anh có vẻ rất vui vì có người cùng thích bolero.

Chợt Hải Dương nhớ ra điều gì, anh chào mọi người:

- Đến giờ mình đi hát rồi! Gặp mọi người sau nhé!

Hải Dương cất đàn vào bao, đeo lên cẩn thận.

Thảo Vi, Hắc Phong và Lâm Mộc cùng vui vẻ tiễn Hải Dương ra cửa.

♥♥♥

Hôm nay Sài Gòn nóng khác thường. Tưởng quán mì cay sẽ bớt khách nhưng thật lạ là khách đông hơn mọi ngày. Chắc tại ở nhà ngột ngạt quá nên mọi người muốn tới chỗ vỉa hè thoáng mát. Hay có khi ai đó có suy nghĩ “Lấy độc trị độc” nên muốn dùng cái món cay nóng này để giải nhiệt.

Hùng Cầu và 3 đàn em bước vào quán vẻ mặt lạnh nhạt. Hùng Cầu đi đầu, tiến thẳng tới khu nấu, nhìn chằm chằm vào Lâm Mộc…

Lâm Mộc nhận ra nhóm hôm trước đến gây sự, cô cũng nhìn chằm chằm lại…

Hai bên nhìn nhau một lúc thì Lâm Mộc cầm dao giơ cao chép thật mạnh xuống thớt trước mặt, bặm môi, không nói gì.

Hùng Cầu và đàn em giật thót người, lùi lại một bước. Hùng Cầu xuống giọng.

- Bình tĩnh cô bé! Con gái mà thích động chân động tay à!

Thảo Vi và Hắc Phong thấy vậy cùng đi tới, đứng về phía Lâm Mộc. Hắc Phong vẻ mặt giận dữ.

- Công việc hàng ngày của mấy anh là vậy à?

Hùng Cầu vẻ mặt bình tĩnh, từ tốn nhìn Hắc Phong:

- Đừng ồn ào ảnh hưởng đến khách kìa!

Thảo Vi không tỏ ra căng thẳng, nhưng cô cũng mạnh mẽ hơn lần trước:

- Cần bao nhiêu tiền thì mấy anh không làm phiền nữa!

Nhóm đàn em đổ dồn mắt nhìn chờ Hùng Cầu đưa ra một con số, nhưng Hùng Cầu lại lắc đầu:

- Bọn này giận rồi! Không lấy tiền! Nghe nói ở đây có cô bé thích động chân động tay, hôm nay đến xem thử còn bản lĩnh gì khác không!

Lâm Mộc vẫn giọng mạnh mẽ, nhưng trong ánh mắt không có sự giận dữ hay thù hằn:

- Mấy anh muốn thể hiện tài năng gì?

Hùng Cầu nhìn Lâm Mộc một lượt từ trên xuống dưới như kiểm định những lời mô tả của đàn em hôm trước về kể lại, rồi lại từ tốn lên tiếng:

- Để xem nào! Cô bé nấu mì giỏi, không biết ăn mì thì thế nào nhỉ!

Thảo Vi ái ngại quay sang nói nhỏ với Lâm Mộc:

- Hay bỏ đi em! Nhìn tướng hắn thế kia...

Lâm Mộc bỏ qua sự ái ngại của Thảo Vi, nói đầy tự tin:

- Được, mấy anh ra bàn trống ngồi đi! Bọn tui chuẩn bị mì.

Hắc Phong và Thảo Vi chẳng biết nói gì hơn, nhìn Lâm Mộc dò xét lần nữa rồi nhanh tay cùng làm mì.

Hùng Cầu và đàn em cùng đi về phía một bàn trống ngay giữa quán như muốn thu hút sự chú ý của mọi người.

Lâm Mộc cùng Hắc Phong và Thảo Vi chuẩn bị xong thì đi tới bàn của nhóm Hùng Cầu, ngồi một bên, phong thái như một nam quân tử trong các truyện kiếm hiệp.

Hắc Phong mang tới một tô ớt sắt miếng và một đồ dùng đong ớt được làm từ chai nhựa nhỏ, cắt bỏ phần trên, đánh dấu các cấp độ từ 1 đến 9 bằng các vạch.

Đàn em Hùng Cầu tròn mắt nhìn tô ớt, lo lắng.

Hùng Cầu có vẻ tự tin hơn, mắt đảo qua đảo lại nhìn tô ớt rồi nhìn đồ đong ớt...

Thảo Vi bưng 2 tô mì nóng bốc khói tới đặt cẩn thận trước mặt Hùng Cầu và Lâm Mộc.

Lâm Mộc nói nhẹ với ánh mắt đầy tự tin:

- Anh chọn cấp độ mấy?

Hùng Cầu vẫn chưa thoát khỏi sự tập trung vào tô ớt nên đàn em phải nhắc:

- Anh! Cấp độ mấy kìa!

Hùng Cầu giật mình, hơi bối rối, nhớ lại lần ăn mì cấp độ cao nhất ở Quán “Mì cay 7 cấp độ”, vừa chỉ vào vạch trên đồ đong ớt vừa nói vẻ không tự tin lắm:

- À! 7 đi, cấp độ 7!

Hắc Phong đong ớt đúng cấp độ 7, Hùng Cầu nhìn dán mắt vào đồ đong ớt, căng mắt nhìn lượng ớt vừa đổ vào tô mì của mình.

Lâm Mộc không đắn đo, cô nhanh tay trộn tô mì đã đổ ớt rồi ăn liên tục. Cô ăn xong tô mì rất nhanh và ngon lành.

Hùng Cầu thì khó khăn nuốt những miếng ớt và sợi mì, mồ hôi túa ra… Cuối cùng cũng ăn hết mì, bỏ lại khá nhiều nước.

Thảo Vi bưng tiếp 2 tô nữa ra, cẩn thận đặt trước mặt Lâm Mộc và Hùng Cầu.

Hùng Cầu quẹt mồ hôi, chủ động đề nghị:

- Cấp độ 7 không xi nhê gì! Tiếp tục cấp độ 7.

Đàn em vỗ tay ủng hộ Hùng Cầu:

- Hay lắm anh! cố lên!

Lâm Mộc nhìn Hùng Cầu chắc cũng biết được khả năng ăn cay của người này, cô nói vui vẻ:

- Ủa anh, cấp độ 7 không xi nhê thì lên cấp 8 chứ!

Đàn em Hùng Cầu lại cổ vũ:

- Đúng rồi anh, cấp 8, cố lên anh!

Hùng Cầu nhìn đàn em bằng ánh mắt hình viên đạn mà không thể nói khác được:

- Ờ, cấp 8!

Lâm Mộc lại nhanh chóng ăn xong tô mì thứ hai ngon lành…trong khi tô của Hùng Cầu vẫn còn một nửa, ớt nổi đỏ kín miệng tô.

Hùng Cầu chậm dãi gắp từng miếng ớt bỏ vào miệng, không dám nhai, đẩy qua đẩy lại trong miệng rồi nuốt một cách khó khăn...

Mồ hôi Hùng Cầu chảy đàm đìa, ướt hết áo, mắt đỏ ngầu, môi sưng vếu, mặt đờ ra...

Đàn em nhìn Hùng Cầu thì hiểu chuyện gì đã đến, nhưng vẫn cố cổ vũ:

- Ăn hay quá! Cố lên anh!

Lâm Mộc, Hắc Phong và Thảo Vi cùng tròn mắt nhìn Hùng Cầu.

Đột nhiên Hùng Cầu buông đũa đứng dậy, vừa đi nhanh ra khỏi quán vừa nói với đàn em:

- Tao không thắng! Bọn bay tính tiền rồi về!

Nhóm Hùng Cầu đi khỏi, mọi người trong quán vỗ tay ủng hộ. Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong cảm ơn mọi người, mời mọi người về chỗ tiếp tục thưởng thức rồi cả ba nhanh chóng trở lại công việc.

Nhóm Hùng Cầu vội vàng về thẳng văn phòng Công ty đòi nợ thuê để xử lý hậu quả của ăn ớt quá liều.

Hùng Cầu lao vào nhà tắm rửa mặt, rửa môi rồi lảo đảo đi ra, thả người cái bịch trên ghế, đầu ngửa ra sau, người đờ đẫn…

3 đàn em (tên Dòm, Ngó, Thấy) xúm lại chăm sóc Hùng Cầu. Thằng Dòm đắp khăn lạnh lên cặp môi sưng vếu, thằng Ngó lau mồ hôi lia lịa, còn thằng Thấy thì bóp tay, bóp chân liên tục…

Hùng Cầu nói bằng họng vì môi sưng không mấp máy được, mắt vẫn nhắm, đầu vẫn ặt về sau:

- Tao...tao...đã dòm, ngó, thấy...

3 đàn em đều đồng thanh đáp lại:

- Dạ có tụi em ạ!

Hùng Cầu khó khăn hỏi lại:

- Có cái gì!

3 đàn em đều đồng thanh đáp lại:

- Dạ anh mới gọi Dòm, Ngó, Thấy!

Hùng Cầu ngẫm giây lát, hiểu ra vấn đề, phẩy tay nói:

- 3 thằng mày tên gì kỳ cục...Ý tao là tao đã dòm…ngó…thấy con bé nấu mì đó rồi!

3 đàn em nhìn nhau không hiểu gì, cũng đáp lại cho có:

- Dạ…bọn em cũng dòm, ngó, thấy rồi!

Dư âm của ớt cay dường như đã quá sức chịu đựng nên Hùng Cầu nằm bất động, không nói thêm được gì nữa.

Việc nhóm Hùng Cầu đến làm khó Quán “Mì cay 9 cấp độ” đã có khách trong quán quay lại đăng lên facebook khiến Thảo Vi thích thú. Khuya về phòng cô cho Lâm Mộc xem và hi vọng sẽ có thêm nhiều người ủng hộ quán. Nhưng trong lòng cô cũng không khỏi băn khoăn về nhóm Hùng Cầu.

Như thường lệ, trước khi ngủ, Thảo Vi và Lâm Mộc luôn nằm trên nệm, mỗi người quay một đầu đọc sách.

Chợt Thảo Vi nhớ lại những gì diễn ra lúc tối, cô ngồi bật dậy nói với Lâm Mộc.

- Nhóm bảo kê chắc sẽ quay lại đấy! Chị tính đóng tiền tháng cho yên.

Lâm Mộc cũng ngồi bật dậy, không đắn đo gì, nói vô tư:

- Hai lần đến đều về tay không, còn trả tiền mì nữa, chị lo gì!

Thảo Vi cũng không tỏ vẻ lo sợ nhiều, nhưng cô hiểu thành thị hơn Lâm Mộc nên có nhiều suy tư:

- Chị sợ càng thua họ càng nghĩ cách trả đũa.

Lâm Mộc vẫn tự tin động viên Thảo Vi:

- Em đảm bảo với chị không sao đâu! Chính nghĩa luôn thắng mà! Hì hì!

Thảo Vi không muốn làm mất đi sự tự tin với ánh mắt vô tư, trong veo của Lâm Mộc, nên cô cũng xuôi theo:

- Đúng là không gì làm em lo lắng được! Thôi thì để tùy cơ ứng biến vậy!

♥♥♥

Hùng Cầu chạy chiếc xe 67 được độ lại khá ấn tượng, tới nhà Nghệ sĩ Thanh Ngọc.

Trước bàn thờ ở phòng khách, bà Thanh Ngọc đang thắp nhang khấn, nên Hùng Cầu lặng lẽ đứng phía sau, cúi đầu.

Thanh Ngọc nhắm mắt khấn không thành tiếng… Bà nhớ lại kỷ niệm xưa...Lúc đó bà 26 tuổi, là ca sĩ cá tính được nhiều phòng trà ở Sài Gòn tin mời đến hát. Bà ăn cay rất giỏi nhưng Sơn Râu - người yêu bà thì ngược lại. Với cá tính của mình, bà đã chủ động  trao cho Sơn Râu một nụ hôn cay xé khi miệng vừa nhai ớt xong. Mục đích của nụ hôn đó chủ yếu là muốn giúp Sơn Râu nhanh biết ăn cay giống bà. Nhưng hậu quả là khiến Sơn Râu kêu trời, môi sưng vếu cả tuần…

Bà Thanh Ngọc kết thúc bài khấn bằng một nụ cười nhẹ sau khi nhớ lại kỷ niệm xưa với Sơn Râu, bà quay lại thì giật bắn người khi thấy Hùng Cầu đứng thù lù ở ngay sau từ lúc nào.

Hùng Cầu vội vàng thanh minh:

- Em xin lỗi! Thấy chị tập trung nên em không làm phiền!

Bà Thanh Ngọc bình tĩnh trở lại, nói trách:

- Chú ác quá! Có ngày chị té xỉu đấy!

Cả hai ngồi xuống bàn khách, Hùng Cầu vừa pha trà vừa nói:

- Chị cũng ác lắm! Anh mất tích thôi, có thấy xác đâu mà chị lập bàn thờ!

Thanh Ngọc trầm tư giây lát nhưng thần thái vẫn thanh thản...như đã quen với điều này.

- Ai bảo tự cho mình cái quyền hiểu lầm! Tự ý bỏ đi! Thắp nhang vậy biết đâu ảnh nóng ruột mà quay về!

Hùng Cầu nói vẻ thông cảm:

- Mười mấy năm rồi! Có thấy anh ấy nóng ruột đâu!

Nói chuyện một hồi rồi bà Thanh Ngọc vào trong chuẩn bị cho buổi tối đi hát đặc biệt vì hôm nay là ngày mà 16 năm về trước Sơn Râu đã bỏ đi biệt tích với đứa con gái chung với bà.

Hùng Cầu lại thắp nhang tâm sự với ảnh Sơn Râu trên bàn thờ:

- Anh à! Nếu anh chưa chết thì về đi! Là anh hiểu lầm chị rồi!

Bà Thanh Ngọc trở ra với bộ áo dài bà giữ từ thời xưa. Bao năm nay bà luôn ý thức giữ dáng để có thể mặc nó khi cần.

Hùng Cầu chở bà Thanh Ngọc đến Phòng trà 79 – Phòng trà mà ngày xưa Sơn Râu mở ra vừa để kinh doanh vừa để thỏa đam mê nhạc bolero.

Dường như hôm nay có ai đó từ bên ngoài, trên cao dõi theo Phòng trà 79, lắng nghe tiếng hát bolero của bà Thanh Ngọc ngọt ngào vọng ra…

Bỗng đèn trong quán tắt hết, tiếng hát dừng hẳn.

Mọi người yên lặng trong bóng tối vài giây thì Quản lý quán lên tiếng:

- Không sao! Chỉ là cúp điện thôi! Sẽ thay thế bằng không gian lãng mạn hơn.

Quản lý quán bật lửa, những cây nến được thắp lên và nhân viên quán truyền nhau tới các bàn.

Hùng Cầu ngồi phía góc dưới cuối cùng của quán như thường lệ, lên tiếng:

- Hôm nay lại được nghe giọng mộc của chị Ngọc rồi!

Mọi người trong quán đều vỗ tay ủng hộ

Bà Thanh Ngọc nói không micro nhưng giọng vang lớn:

- Chắc chú Hùng lại nhớ anh ấy nên muốn làm điều đặc biệt đúng không!

- Dạ có nhớ, nhưng hôm nay là cúp điện thật chị ạ!

Mọi người đều cười vui vẻ khi nghe Hùng Cầu nói vậy.

Bà Thanh Ngọc nương theo không khí của quán:

- Được rồi! chị cũng muốn hát giọng mộc cho anh ấy nghe!

Mọi người trong phòng lại vỗ tay cổ vũ. Bà Thanh Ngọc cất tiếng hát mộc nhưng vẫn rất ngọt và êm tai:

"…Sao anh bỏ ra đi, để em...".

Có người nhìn trìu mến, có người nhắm mắt mơ màng...nhưng tất cả đều bị cuốn theo cái tình của Nghệ sĩ Thanh Ngọc qua từng câu hát...

♥♥♥

Hải Dương sau lần đến gặp Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong hát bolero, anh thỉnh thoảng lại ghé chơi trước khi đi hát hoặc trước khi lên trường. Anh cũng ra nhập nhóm chạy buổi sáng với họ và nhanh chóng trở thành bạn thân.

Lâm Mộc bây giờ đã dành nhiều quan tâm hơn tới Hải Dương khiến Hắc Phong nhiều lần hụt hẫng. Nhưng bù lại thì Thảo Vi lại để ý Hắc Phong, cô rất tinh tế, chủ động thể hiện tình cảm những lúc phù hợp.

Hôm nay Hải Dương ra sân vận động sớm hơn mọi ngày, anh mang theo cả cây đàn guitar vì Lâm Mộc muốn nhờ anh tập cho anh hát bài bolero mà hôm trước anh hát trong quán.

Lâm Mộc cùng Thảo Vi chạy đến sân vận động thì để Thảo Vi chạy một mình, cô lên khu vực khán đài tập hát với Hải Dương.

Hắc Phong đến thấy Thảo Vi chạy một mình, anh không muốn làm phiền Lâm Mộc và Hải Dương nên chạy theo cùng Thảo Vi.

Thỉnh thoảng Hắc Phong lại ngoái nhìn về chỗ Lâm Mộc và Hải Dương, vẻ mặt không vui lắm, tự lẩm bẩm một mình:

- Đúng là dở hơi! Sáng sớm mà đàn với hát bolero.

Thảo Vi chạy sát bên, lén nhìn nên hiểu tâm trạng của Hắc Phong, cô chủ động nói chuyện:

- Anh Phong chạy khỏe thật đấy! Em theo có 2 vòng mà muốn xỉu rồi!

Hắc Phong nghe tiếng Thảo Vi thì tập trung lại đường chạy:

- Anh chạy lâu rồi nên quen thôi!

Bất ngờ Thảo Vi xoay người lại chạy lùi, hướng mặt về Hắc Phong nói chuyện:

- Nhờ anh mà em có được thói quen tốt! Hì hì!

Lúc này Hắc Phong không thể không chú ý đến Thảo Vi và anh bắt đầu nhận ra vẻ đẹp của Thảo Vi: đôi mắt sáng và miệng luôn tươi, mái tóc mềm và thơm bay ngược thỉnh thoảng có mấy sợi chạm vào mặt anh, dáng người khỏe mạnh lộ rõ đường cong trong bộ đồ thun thể thao...

Bỗng Hắc Phong tự vấp chân vào nhau, ngã cái rầm, nằm bất động. Thảo Vi hoảng hốt chạy lại:

- Anh sao vây?

Thảo Vi lo lắng khi lay mấy cái mà Hắc Phong không phản ứng gì.

Đột nhiên Hắc Phong xoay người nằm ngửa ra, cười khoái chí:

- Ha ha! ai bảo cái mắt mê gái, để cái chân cuống quýt làm hại cái thân!

Thảo Vi tròn mắt nhìn khi thấy Hắc Phong cười trong khi mũi đang chảy máu:

- Anh bị ma nhập à!

Hắc Phong nhận ra mình hơi lố nên tắt cười:

- À! không sao!

Nói rồi Hắc Phong ngồi dậy, chạy tiếp. Thảo Vi ngẩn người giây lát rồi tủm tỉm cười chạy theo.

Bình thường Hắc Phong chạy rất khỏe nhưng hôm nay anh không có hứng thú, nên khi thấy Thảo Vi thấm mệt là anh đề nghị về ngay, không chạy thêm giống như mọi ngày.

Lâm Mộc và Hải Dương thấy Hắc Phong và Thảo Vi dừng chạy thì cũng dừng hát, vui vẻ đi xuống.

Thảo Vi và Lâm Mộc vẫy tay, cười chào Hắc Phong và Hải Dương rồi cùng chạy về trước.

Hải Dương khoác đàn đi cùng Hắc phong đoạn đường chạy cuối trước khi tới cổng sân vận động.

Hắc Phong vẻ mặt đầy tâm sự:

- Mình thấy đàn hát ở sân vận động hình như không hợp lắm!

Hải Dương nhìn nhanh Hắc Phong, hiểu được tâm trạng của Phong:

- Hì! chỉ hôm nay thôi! Tại Lâm Mộc muốn học bài đó, mà trong ngày không có nhiều thời gian gặp.

Im lặng giây lát, Hắc Phong mạnh dạn nói thẳng thắn:

- Nói thật, mình cũng thích Lâm Mộc.

Hải Dương vẻ ái ngại khi nghe Hắc Phong nói vậy:

- Mình không có ý xen vào...Mọi việc cứ đến tự nhiên thôi!

- Mình muốn làm gì đó để biết thực sự Lâm Mộc thích ai!

- Mình không muốn đối đầu với Phong đâu!

Không nghiêm trọng đâu! Chuyện này chỉ mình với Dương biết thôi! Hai người đàn ông cạnh tranh lành mạnh, không cay cú!

- Phong chạy khỏe, thông minh, nhà có điều kiện...mình làm sao bằng được.

Hắc Phong suy nghĩ giây lát rồi vui vẻ đề nghị:

- Hai người đàn ông sẽ tặng một cô gái món quà đặc biệt vào dịp sinh nhật cô ấy! Được không?

Hải Dương cười nhìn Hắc Phong. Cả hai cụng nắm đấm với nhau, vui vẻ với điều mới thỏa thuận...rồi chào nhau ra về:

- Sáng mai gặp nhé! Không đàn hát nữa! Tập chạy thôi!

- Mai gặp! À, Lâm Mộc cũng thích người biết ăn mì cay ngang cấp nữa đấy.

♥♥♥

Hùng Cầu trước kia mang ơn Sơn Râu, nên bây giờ anh thường xuyên quan tâm, bảo vệ bà Thanh Ngọc. Mỗi tối, nếu không có việc gì đột xuất, anh đều tình nguyện chở bà Thanh Ngọc tới Phòng trà 79.

Sau lần ăn thi mì cay tại Quán mi cay 9 cấp độ, Hùng Cầu dặn đàn em không được đến làm phiền quán nữa. Anh làm vậy một phần là vì đã thua tâm phục khẩu phục, nhưng điều quan trọng hơn là hương vị của mì ở đây rất đặc biệt, nó khiến anh nhớ lại rất nhiều kỷ niệm với Sơn Râu và bà Thanh Ngọc lúc còn trẻ.

Hùng Cầu quyết định kể cho bà Thanh Ngọc nghe về lần ăn thi mì đó và chở bà đến ăn cho biết. Nhưng anh đậu xe cách quán một đoạn:

- Hôm trước bọn em có quậy quán nên giờ ngại vào.

Bà Thanh Ngọc hiểu ý của Hùng Cầu nên vui vẻ xuống xe đi bộ:

- Vậy chú chờ chị một lát.

Bà Thanh Ngọc đi về phía quán vẻ đầy háo hức. Bà ngập ngừng trước quán nhìn bảng hiệu “Mì cay 9 cấp độ”. Dường như không muốn gây chú ý với những người trẻ đang ăn mì, bà Thanh Ngọc lặng lẽ vào quán, ngồi một bàn khuất trong góc.

Hắc Phong đi qua, bà Thanh Ngọc khẽ gọi:

- Con! Cho cô tô cấp độ 9 nhé!

Hắc Phong lại gần bà Thanh Ngọc, sau mấy giây ngạc nhiên, Hắc Phong ân cần giải thích:

- Dạ cấp 9 sẽ cay lắm đấy! cấp 7 quán con đã cay hơn quán khác rồi!

Bà Thanh Ngọc không đắn đo:

- Không sao con! Cô muốn cấp 9!

Hắc Phong hơi ái ngại đi lấy mì.

Một lát Hắc Phong bưng tô mì nóng bốc khói cùng đồ đong ớt tới vạch cấp 9 đến. Anh vừa chỉ vào đồ đong ớt vừa nói:

- Cô ơi, cấp 9 là từng này ớt. Lần đầu có khách ăn cấp này nên con xin phép ngồi đây phục vụ, để nếu cần sẽ điều chỉnh kịp thời ạ!

Bà Thanh Ngọc không ngần ngại đổ hết số ớt vào tô mì, trộn đều, hít mấy cái theo làn khói bốc lên...

Hắc Phong tròn mắt nhìn vẻ hồi hộp.

Bà Thanh Ngọc ăn miếng thứ nhất chậm dãi, rồi ăn miếng thứ 2, bà dừng đũa, chảy nước mắt...

Hắc Phong vẻ mặt lo lắng:

- Cô...cô có sao không! để con đổi tô khác nhé!

Hắc Phong đưa tay định mang tô mì đi thì bà Thanh Ngọc ra dấu cản lại:

- Không!...ngon lắm...không ngờ vẫn còn được ăn mì như vậy!

Rồi bà Thanh Ngọc tiếp tục ăn, mặc kệ cho nước mắt cứ chảy xuống tô mì...

Hắc Phong không còn lo lắng nữa, anh hiếu kỳ ngồi cạnh xem bà Thanh Ngọc ăn hết mì, uống cạn nước vẻ ngon lành, xúc động.

Bà Thanh Ngọc đặt tô xuống bàn, nhìn Hắc Phong, mắt vẫn ướt lệ nhưng ánh lên niềm vui:

- Cảm ơn con! Cho cô gửi tiền! Có dịp cô sẽ quay lại ăn!

Bà Thanh Ngọc vừa lau nước mắt vừa nhẹ nhàng ra khỏi quán.

Hắc Phong nhận tiền rồi ngẩn người đứng nhìn theo bà Thanh Ngọc, chưa hiểu được người khách đặc biệt này đang trong tâm trạng gì.

♥♥♥

Ngày nào cũng vậy, sau khi đi chạy sáng về, Lâm Mộc và Thảo Vi đều cùng nhau dọn dẹp quán.

Hôm nay Thảo Vi quét sân trước của quán với bộ dạng hào hứng khác hẳn mọi ngày….Hình ảnh của Hắc Phong những buổi sáng chạy cùng vẫn hiện nguyên trong tâm trí cô.

Lâm Mộc hai tay hai miếng giẻ, vừa lau xong chiếc bàn cuối cùng, cô ngồi xuống chống hai tay còn nguyên 2 miếng giẻ lên hai bên má...mơ màng.

Thảo Vi đi vào bên cạnh mà Lâm Mộc không hay biết.

Thảo Vi ngồi vào ghế đối diện, khua khua tay trước mặt Lâm Mộc.

Lâm Mộc làm bộ không biết, một lát mới nhoẻn miệng cười:

- Em không thấy gì hết! Hì hì!

Thảo Vi vui vẻ ghẹo:

- Đúng rồi! đang thấy ai đó, sao thấy chị được chứ!

Lâm Mộc vẫn điệu bộ mơ màng:

- Không ngờ ở nơi ồn ào hiện đại này vẫn còn người như vậy!...Nhưng mà ghét quá!...làm người ta nhớ cha rồi!

Bộ mặt Lâm Mộc thay đổi khi nhắc đến cha.

Thảo Vi hiểu điều gì đang diễn ra trong Lâm Mộc.

Bỗng Lâm Mộc nhìn nhanh sang Thảo Vi hỏi:

- Chị, mỗi tuần cho em nghỉ 2 ngày đi tìm mẹ nhé.

Nhìn ánh mắt khao khát của Lâm Mộc đang cố ngăn không cho nước mắt ào ra, Thảo Vi cầm hai tay Lâm Mộc an ủi:

- Chắc chắn rồi! Nhưng sẽ không dễ đâu!

Lâm Mộc hỏi vậy nhưng trong lòng cô vẫn lo cho công việc của quán:

- Em sẽ nấu nước lèo, chuẩn bị gia vị đầy đủ.

- Ừ! mọi việc còn lại để chị lo.

- Em...em...làm chị và anh Hắc Phong vất vả hơn rồi!

- Em cũng sẽ vất vả đấy! Mấy tấm hình chụp từ lâu rồi, không có manh mối gì, biết tìm ở đâu!

Lâm Mộc trầm ngâm giây lát mới nói:

- Có chữ Cafe trong hình của mẹ em mà!

Thảo Vi chân tình giải thích:

- Cha chưa từng nói đó là mẹ em, biết đâu chỉ là một người bạn thì sao! Còn quán cafe ở Sài Gòn thì như sao trên trời!

Thấy Thảo Vi lo lắng thì Lâm Mộc lấy lại vẻ mạnh mẽ, tự tin thường ngày:

- Sao trên trời cũng đếm được mà! Một ngày không hết thì đếm một tuần, một tháng, một năm, một đời. Hì hì!

Thảo Vi lại bị cuốn theo tinh thần của Lâm Mộc như những lần gặp khó khăn trước đó:

- Con bé này! Chuyện vậy mà cũng lạc quan được!

...

Nói là làm, ngay hôm sau, Lâm Mộc đi theo những con đường có nhiều quán café mà Thảo Vi vẽ hướng dẫn. Cô đi liên tục không nghỉ, không ăn uống gì, gặp quán café nào cô cũng ghé vào hỏi.

Đến khuya, Lâm Mộc đã thấm mệt và mỏi chân, ngang qua một công viên, thấy có ghế đá trống ở một góc vắng người, cô ngập ngừng giây lát rồi quyết định nằm nghỉ. Lúc này cô mới phát hiện những ngôi sao trên trời và cô chỉ tay đếm…

- …Một ngàn không trăm lẻ một...mẹ ở đâu!?. Một ngàn không trăm lẻ hai…mẹ ở đâu!?

Được một lúc thì có Bảo vệ công viên đạp xe đi tuần tới nhắc Lâm Mộc:

- Này! Không được nằm! ngồi dậy!

Lâm Mộc nghe thấy tiếng nhắc nhưng vẫn tập trung lên bầu trời:

- Dạ ngồi dậy làm sao mà đếm được ạ!

Bác bảo vệ dựng xe, tò mò đến gần, ngồi cạnh ghế đá, ngước mắt nhìn theo ngón tay Lâm Mộc đang chỉ lên trời.

Lâm Mộc vẫn tập trung đếm:

- Một ngàn không trăm lẻ ba...mẹ ở đâu!? Một ngàn không trăm lẻ bốn…mẹ ở đâu!?

Bảo vệ quay sang nhìn Lâm Mộc như nhìn người ngoài hành tinh, mặt chuyển từ tò mò sang nghiêm khắc, nói lớn:

- Thôi đi!

Lâm Mộc lúc này mới giật bắn người, ngồi bật dậy tròn mắt nhìn bảo vệ. Bác bảo vệ mặt nghiêm khắc:

- Đếm mấy kiếp cũng không xong đâu! Con gái con đứa, giờ này ở công viên không tốt, về đi!

Lâm Mộc thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chú bảo vệ thì xìu mặt, hơi lo:

- Dạ, con nằm xíu cho đỡ mỏi lưng thôi! Con đi đây!

Đi được mấy bước thì Lâm Mộc quay lại, chìa tấm hình cũ ra.

- Chú ơi, chú biết người này không?

Chú bảo vệ nhìn tấm hình rồi lắc đầu.

Lâm Mộc giọng buồn buồn:

- Dạ con cảm ơn!

Lâm Mộc bước đi, Bác bảo vệ nhìn theo vẻ thông cảm.

♥♥♥

Đã hơn một tháng kể từ ngày Lâm Mộc nói chuyện đi tìm mẹ với Thảo Vi. Đều đặn mỗi tuần 2 ngày, Lâm Mộc cầm tấm hình cũ đi hỏi, cô chẳng nhớ bao nhiêu chỗ, vào bao nhiêu quán, bao nhiêu người đã gặp, vậy mà không có được một chút tín hiệu nào để hi vọng.

Thảo Vi thì xót xa mỗi ngày Lâm Mộc đi về. Có ngày trưa nắng nóng cháy da, chiều mưa tầm tã khiến Lâm Mộc ướt sũng, tối về sốt run cầm cập, nằm trong lòng Thảo Vi khóc như đứa trẻ. Biết vậy nhưng Thảo Vi chưa bao giờ khuyên Lâm Mộc không đi nữa, vì cô biết Lâm Mộc đến Sài Gòn này với khát khao là tìm được mẹ.

Thảo Vi cũng rất khâm phục Lâm Mộc vì chưa bao giờ cô thấy Lâm Mộc để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến việc của quán mì. Những lúc ở quán mì, Lâm Mộc luôn chú tâm vào nấu, tinh thần rất thoải mái, ánh mắt luôn đầy năng lượng, vô tư, trong veo.

Rồi một tháng nữa lại trôi qua, Lâm Mộc vẫn đi tìm mẹ đều đặn nhưng cô bắt đầu không đặt quá nhiều kỳ vọng nữa. Lâm Mộc thật sự đã nhận ra Sài Gòn phát triển quá nhanh, lượng người quá lớn, có quá nhiều việc để người ta quan tâm hơn là tấm hình cũ chẳng có manh mối nào của cô. Giờ đây việc nấu mì đã trở thành động lực chính để cô vui sống mỗi ngày.

Mặc dù chưa tìm được mẹ nhưng lúc này Lâm Mộc rất cảm ơn Sài Gòn đã cho cô những người bạn thân, những người khách ăn mì trung thành, những người bán hàng ở chợ chân tình và đặc biệt là Hải Dương, người cô có cảm giác rất thoải mái, yên tâm mỗi khi ở bên cạnh.

♥♥♥

Trong những ngày mưa ở Sài Gòn thì hôm nay là ngày mà Hải Dương và Hắc Phong mong đợi nhất.

Trời đang mưa, nhưng trong quán vẫn đông khách.

Bỗng quán cúp điện cái rụp, mọi người nhốn nháo.

Thảo Vi lên tiếng trấn an:

- Mọi người bình tĩnh, đây là màn cúp điện có ý đồ, để thay bằng một loại ánh sáng dễ thương hơn.

Hắc Phong bật lửa đốt nến trên bánh kem rồi bưng ra.

Thảo Vi vui vẻ như một MC dẫn chương trình:

- Chúc mừng sinh nhật "Cô gái mì cay Lâm Mộc"!

Vừa lúc Hải Dương đội mưa vào đến cửa, vừa cởi áo mưa vừa háo hức:

- Mình có bị lỡ điều gì không vậy!

Hắc Phong sốt ruột chờ Hải Dương vì nếu không có “đối thủ” thì anh đâu có cơ hội thi thố, giờ thấy Hải Dương xuất hiện thì mừng ra mặt:

- Kịp lúc đấy!

Lâm Mộc thấy Hải Dương đến thì mắt sáng lên, vội chạy ra phụ cởi áo mưa mang vào treo lên.

Hải Dương nhập cuộc rất nhanh, anh ôm đàn hát lớn bài "Mừng sinh nhật"

“…Mừng ngày sinh nhật của em, mừng ngày bé sinh ra đời…”

Mọi người vui vẻ vỗ tay hát theo.

Bài hát vừa kết thúc, Lâm Mộc nhanh nhẹn đi đến chỗ bánh kem.

- Em thổi nến nhé!

Nến bánh kem vừa thổi tắt, Hắc Phong nhanh chóng bật lửa châm nến cầm tay rồi chuyền cho mọi người, thắp mỗi bàn một ngọn, cả quán trở lên lung linh.

Thảo Vi vẫn tiếp tục như một MC:

- Đằng nào trời cũng mưa, mọi người hôm nay cứ ở lại thoải mái, ăn 2 tặng 1 nhé.

Hắc Phong phụ họa thêm:

- Có nhạc sĩ ở đây, chúng tôi sẽ phục vụ hát theo yêu cầu và hát cho nhau nghe.

Mọi người vỗ tay hào hứng.

Hắc Phong tới bên Thảo Vi, trịnh trọng nói với mọi người:

- Mình có món quà tặng Lâm Mộc, xin phép mọi người được khai màn.

Mọi người vỗ tay hào hứng.

Hắc Phong chạy vào khu nấu mì bưng ra một tô cùng đồ đo cấp độ cay chứa ớt sắt đầy đến vạch cấp độ 9. Hắc Phong tự tin tuyên bố:

- Từ hôm nay, Lâm Mộc sẽ có người ăn mì cấp độ 9 cùng, không bị đơn độc nữa!

Mọi người đều ngạc nhiên, phấn khích cổ vũ.

Hắc Phong nhanh chóng đổ ớt vào tô mì, trộn đều rồi ăn rất nhanh trước sự chứng kiến của mọi người.

Lâm Mộc cũng bất ngời về điều này:

- Hay quá anh Phong! Cố lên!

Thảo Vi thấy Hắc Phong làm việc này hoàn toàn vì Lâm Mộc thì thoáng buồn, nhưng vẫn cố giữ không khí vui vẻ:

- Cố lên anh Phong!

Hắc Phong bưng tô lên húp cạn nước, rồi lật úp tô giống các hảo hán trong phim kiếm hiệp vẫn làm sau khi uống cạn bát rượu.

- Cảm ơn mọi người! Giờ xin giới thiệu một một món quà khác đến từ Hải...Dương.

Mọi người lại vỗ tay hào hứng, hướng mắt về Hải Dương.

Hải Dương có vẻ không tự tin lắm. Mọi người im lặng chờ Hải Dương lên tiếng.

Hải Dương đắn đo giây lát, gãi gãi đầu rồi dạo đàn điệu bolero...cất tiếng hát.

        "Tóc em như những sợi mì.

         Anh ăn no rồi ngủ li bì.

         Thức dậy anh trồng cây si.

         Nhớ em anh lại ăn mì"

Có vài tiếng cười vui vẻ của khách trong quán khi nghe những lời hát ngộ nghĩnh.

Lâm Mộc cười rất tươi, ánh mắt nhìn Hải Dương rất thích thú.

Bài hát có mấy câu dễ nhớ nên khi hát điệp khúc lần hai thì mọi người trong quán đều hát theo, người thì vỗ tay, người thì gõ bàn, gõ tô theo nhạc.

         "Tóc em như những sợi mì.

         Anh ăn no rồi ngủ li bì.

         Thức dậy anh trồng cây si.

         Nhớ em anh lại ăn mì"

Khi Hải Dương chuẩn bị dạo đàn kết thúc thì bất ngờ Lâm Mộc chạy tới.

- Em thuộc bài này rồi! Tới lượt em biểu diễn nhé! Anh cho em mượn đàn.

Mọi người ồ lên ngạc nhiên.

Hải Dương, Hắc Phong và Thảo Vi tròn mắt nhìn.

Lâm Mộc ôm đàn hát nhưng với tiết tấu nhanh hơn, pha lẫn phong cách rock...khiến cho mọi người càng hào hứng hát theo...tạo một không khí vui tươi, náo nhiệt.

        "Tóc em như những sợi mì.

        Anh ăn no rồi ngủ li bì.

        Thức dậy anh trồng cây si.

        Nhớ em anh lại ăn mì"

Trong không khí vui vẻ này, chỉ có Hắc Phong thoáng buồn vì anh hiểu là Lâm Mộc thích món quà của Hải Dương hơn. Không ai nhận ra điều này ngoài Thảo Vi.

Thảo Vi chủ động xích lại gần hơn cạnh Hắc Phong trong khi mắt vẫn hướng về Lâm Mộc, vui vẻ hòa theo lời hát cùng mọi người.

♥♥♥

Niềm vui buổi sinh nhật dường như theo Hải Dương đến tận sáng hôm sau.

Hải Dương dậy sớm, yêu đời khác thường, vừa nấu bữa sáng vừa hát:

         "Tóc em như những sợi mì.

          Anh ăn no rồi ngủ li bì.

         Thức dậy anh trồng cây si.

         Nhớ em anh lại ăn mì"

Bà Thanh Ngọc nghe vậy thì mỉm cười, biết là Hải Dương đang yêu.

Hải Dương bưng 2 tô mì và một đĩa ớt ra bàn ăn. Bà Thanh Ngọc nhìn con vui vẻ:

- Mẹ nhớ hôm nay đâu có ngày gì đặc biệt đâu.

Hải Dương nói vẻ bí ẩn:

- Cho con thêm vào một ngày được không! Hì hì!

Bà Thanh Ngọc nhìn Hải Dương trìu mến đoán:

- Ngày tỏ tình thành công đúng không!

Hải Dương tiếp tục tỏ ra bí ẩn một lát mới chia sẻ:

- Dạ chắc chưa phải tỏ tình! Nhưng mà cô ấy thích bài hát con sáng tác.

Bà Thanh Ngọc có chút ngạc nhiên khi nghe vậy:

- Bài con mới hát á! Đúng là cô gái nào ngốc nghếch quá!

Hải Dương giải thích thêm:

- Sinh nhật cô ấy mà con không biết tặng gì! Hi vọng cô ấy hiểu đó là món quà tỏ tình của con! Hì hì!

Bà Thanh Ngọc cầm đĩa ớt sắt hướng về phía Hải Dương.

- Con muốn thử một ít không?

Mỗi lần cùng ăn mì, bà Thanh Ngọc luôn gợi ý Hải Dương ăn cay, nhưng Hải Dương chưa bao giờ sẵn sàng:

- Dạ thôi, môi con mà sưng vếu lên thì sao đi hát được! Hì hì!

Bà Thanh Ngọc mỉm cười, gạt hết ớt trong đĩa vào tô mì của mình, nhẹ nhàng trộn lên, ăn miếng mì đầu tiên thì dừng lại.

- Có sự khác lạ!

Hải Dương đang ăn nghe vậy thì dừng lại, nhìn mẹ.

Bà Thanh Ngọc vẻ mặt rất khác với những lần ăn mì trước đó do Hải Dương nấu:

- Có hương vị của tình yêu!

Hải Dương nghe vậy lại tưởng mẹ nói đùa:

- Mẹ ghẹo con! Hì hì!

Bà Thanh Ngọc vẫn nghiêm túc:

- Không! Mẹ nói thật đấy!

Bà Thanh Ngọc đặt đũa lên miệng tô mì, đứng dậy, vào trong nhà.

Hải Dương nhìn theo chưa hiểu chuyện gì.

Bà Thanh Ngọc đi ra, cầm theo một chiếc hộp nhỏ đặt xuống bàn, đẩy sang chỗ Hải Dương mắt đầy cảm xúc.

Hãy tặng và chính thức tỏ tình với người con yêu! Cơ hội sẽ không đến nhiều lần trong đời đâu!

Hải Dương nhìn chiếc hộp, anh đoán là kỷ vật của cha để lại, và anh hiểu những gì mẹ dành cho anh.

Bà Thanh Ngọc nói thêm nửa đùa nửa thật:

Con trai cũng cần biết ăn cay. Không ăn được thì sẽ bị con gái ăn hiếp đấy.

Hải Dương hơi nhột khi bị nhắc đến điểm yếu mà anh cũng đã từng nghe Hắc Phong nói, nhưng anh chỉ biết gãi đầu thôi:

- Hì hì! sao mẹ biết cô ấy ăn cay giỏi!

♥♥♥

Từ ngày biết nhau, Thảo Vi nhờ Hắc Phong mà có động lực giữ được thói quen chạy thể dục mỗi sáng, còn Hải Dương nhờ Lâm Mộc mà anh có động lực luyện tập để chạy khỏe như Hắc Phong.

Theo thời gian, bốn người chạy nhưng đã tách thành 2 cặp. Thảo Vi và Hắc Phong chạy phía trước, Lâm Mộc và Hải Dương luôn chạy sau mấy chục mét.

Hải Dương sau lần Hắc Phong và mẹ nhắc đến khả năng ăn ớt, anh không hẳn là lo lắng nhưng cứ thấy mình chưa xứng với Lâm Mộc. Hôm nay anh quyết định nói thật với Lâm Mộc:

- Em…em nghĩ sao nếu anh không ăn được cay! Không ăn được tí nào luôn ấy!

Lâm Mộc khá ngạc nhiên khi nghe vậy, nhưng nét mặt vẫn bình thường, ánh mắt vẫn vô tư:

- Anh không biết ăn cay thật hả!

Hải Dương thấy Lâm Mộc không quá chú ý thì thoải mái trở lại:

- Hì! có lần mẹ lén cho ớt vào canh để tập cho anh ăn, kết quả là môi anh sưng vếu mấy ngày.

Lâm Mộc chợt nảy ra ý gì đó thú vị, cô nhìn Hải Dương vẻ bí ẩn.

- Anh có muốn ăn được cay không?

Hải Dương nhìn Lâm Mộc tò mò:

- Có bí quyết sao!

Lâm Mộc vẻ bí ẩn, thích thú:

- Sáng mai em sẽ giúp anh.

Hải Dương tưởng tượng giây lát rồi đoán:

- Em nấu mì mang ra đây á! Anh không ăn đâu, môi sưng lên làm sao đi hát!

Lâm Mộc cười tươi, mắt long lanh:

- Không phải ăn mì! Hì hì!

...

Sáng hôm sau, vẫn chạy cạnh nhau như mọi ngày, được một đoạn thì Lâm Mộc bất ngờ chạy lên trước mặt Hải Dương chăn lại:

Hải Dương dừng lại nhìn Lâm Mộc ngạc nhiên. Lâm Mộc nhìn Hải Dương vớ vẻ bí ẩn giống hôm qua:

- Em thực hiện lời hứa giúp anh ăn cay đây!

Hải Dương nhìn nhanh Lâm Mộc thì không thấy có gì khác lạ nên thắc mắc:

- Ngay giờ sao!

Lâm Mộc gật gật đầu, mắt long lanh:

- Anh nhắm mắt lại để em chuẩn bị.

Hải Dương hơi đắn đo nhưng rồi cũng vui vẻ nhắm mắt.

- Tưởng em chuẩn bị ở nhà rồi chứ!

Lâm Mộc lấy nhanh trong túi quần thể thao ra một nhúm mấy trái ớt, bỏ vào miệng nhai thật nhanh...rồi đưa hai tay kéo đầu Hải Dương...trao một nụ hôn...

Hải Dương đơ người, trợn mắt…rồi hét lên vì cay. Anh chạy té khói tìm chỗ có nước để rửa miệng, vượt qua mặt Thảo Vi và Hắc Phong...khiến hai người tròn mắt nhìn không biết chuyện gì đang xảy ra.

...

Hải Dương chạy về nhà, tay che miệng, anh vào thẳng nhà tắm khiến mẹ ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

Hải Dương đang soi gương cặp môi sưng vếu…thì mẹ anh xuất hiện phía sau khiến anh thót tim, không giấu được nữa.

Bà Thanh Ngọc nhìn môi sưng vếu của Hải Dương thì mỉm cười, liên tưởng lại chuyện quá khứ...lúc bà chủ động  trao cho Sơn Râu một nụ hôn cay xé khiến Sơn Râu kêu trời, sưng vếu môi…

Bà Thanh Ngọc mang một ca nước ấm vào cho Hải Dương, mỉm cười.

- Thêm vài lần nữa là biết ăn cay thôi!

Hải Dương nhúng miệng vào ca nước ấm, tay liên tục vuốt hai môi…một lúc ngước lên cười, ánh mắt vui lạ thường.

- Tập ăn cay kiểu này, khổ mấy con cũng chịu! Hì hì!

Bà Thanh Ngọc nhìn Hải Dương thăm dò.

- Có cách làm con trai mẹ hào hứng trong cực hình vậy sao!

Hải Dương cố mở hai môi đã sung vếu ra để cười:

- Hì! Cô ấy hôn con…với miệng đầy ớt.

Bà Thanh Ngọc tròn mắt, há miệng khi nghe vậy, bà lấy tay bịt miệng để không thốt thành lời.

- Trời! Tưởng chỉ mình mới có chiêu đấy chứ!

...

Sáng hôm sau, Hải Dương đeo khẩu trang đi chạy để che cặp môi bị sưng vếu...khiến Hắc Phong và Thảo Vi không nhịn được cười.

Hải Dương vẫn chạy cùng Lâm Mộc phía sau Thảo Vi và Hắc Phong như mọi ngày...bất ngờ anh chạy lên đứng chặn trước mặt Lâm Mộc.

Lâm Mộc tròn mắt nhìn Hải Dương.

- Anh...anh...tính tập ăn cay nữa hả! Môi anh còn chưa khỏi kìa.

Hải Dương lấy trong túi ra sợi dây đeo cổ, ánh mắt chân tình nhìn Lâm Mộc.

- Anh có cái này tặng em.

Lâm Mộc kinh ngạc khi thấy sợi dây giống y sợi dây của cô (sợi dây mà cha đã đeo cho cô từ khi cô còn nhỏ, giờ cô đang cất kỹ trong balo ở phòng)

Hải Dương thấy Lâm Mộc đứng ngây, không phản ứng gì, anh bối rối.

- Ờ...ờ...em không thích thì thôi vây!

Lâm Mộc thấy choáng váng, cô đưa tay xoa thái dương, cũng là để giấu ánh mắt hoang mang của cô lúc này.

- Không phải! Em chóng mặt quá!

Thấy Lâm Mộc từ từ xỉu xuống, Hải Dương hốt hoảng, vội đeo chiếc dây vào cổ Lâm Mộc rồi ghé vai vào đỡ cho Lâm Mộc khỏi ngã, gọi lớn.

- Hắc Phong, Thảo Vi ơi, Lâm Mộc bị sao rồi này!

Thảo Vi vừa chạy tới thì Lâm Mộc chuyển sang khoác tay lên vai cô, không vịn vào Hải Dương nữa. Hải Dương và Hắc Phong phụ đưa Lâm Mộc vào Trạm y tế gần đấy. Lâm Mộc vẫn tỉnh nhưng mặt thì thẫn thờ, chẳng nói gì với ai cả.

Bác sĩ nói Lâm Mộc không sao nên Hải Dương và Hắc Phong cũng yên tâm về, chỉ Thảo Vi ở lại đến trưa thì cùng Lâm Mộc về.

♥♥♥

Khuya đến, Lâm Mộc khóc như một đứa trẻ trong lòng Thảo Vi, hai tay cầm hai sợi dây đeo cổ giống hệt nhau.

Thảo Vi đồng cảm với tâm trang Lâm Mộc nhưng vẫn giữ bình tĩnh, tay vỗ về Lâm Mộc.

- Đừng khóc nữa! Em còn chưa hỏi kỹ người ta mà! Dây đeo mua ở tiệm thì giống nhau là bình thường thôi!

Lâm Mộc lại khóc to hơn:

- Hu hu! Không đâu! Cha nói dây này cha đặt làm, chắc là cho 2 anh em, mỗi người một cái! Hu hu! Em không cần anh trai! Em cần mẹ cơ! Hu hu! Có thêm người yêu thì cũng tốt! Hu hu!

Thảo Vi sau khi nghe Lâm Mộc kể mọi chuyện, giờ thấy Lâm Mộc trong tình trạng này thì cô thật sự lo lắng:

- Được rồi! Để chị đến nhà anh ấy xem sao!

...

Hôm sau Thảo Vi sang nhà Hải Dương với tâm trạng lo lắng, hồi hộp hỗn độn. Nhưng cô phải cố trẫn tĩnh, tỏ ra bình thường.

Hải Dương ra mở cổng cho Thảo Vi, vui vẻ hỏi thăm, miệng vẫn đeo khẩu trang vì môi sưng chưa khỏi.

- Vi vào đi.

Thảo Vi nhìn vào trong nhà Hải Dương như dò xét, vẻ hơi ngần ngại:

- Ờ…Lâm Mộc muốn biết môi anh bớt chưa, mà vẫn còn mệt, nên nhờ em sang thăm.

Thảo Vi vừa bước vào phòng khách, cô tròn mắt, há miệng khi thấy hình trên bàn thờ. Đó chính là hình cha của Lâm Mộc mà cô đã được xem trong cuốn album của Lâm Mộc.

- Thảo Vi lấy tay che miệng để không nói ra lời.

Thảo Vi lấy lại bình tĩnh, không để Hải Dương nhận ra sắc mặt.

- À…để em thắp nén nhang cho bác.

Thảo Vi cầm nén nhang  bằng hai ta mà vẫn run run, thầm khấn trong đầu.

- Bác ơi! sao bác không chỉ đường cho Lâm Mộc và Hải Dương, để họ rơi vào hoàn cảnh này!

Thảo Vi cắm nhang rồi quay lại ngồi xuống đối diện với Hải Dương, vội vàng uống ly nước rồi xin phép về.

- Ờ…Thôi, em chỉ ghé qua xem anh thế nào. Em về đây!

Hải Dương ngớ người:

- Ơ! chưa kịp nói chuyện gì mà!

Thảo Vi vẫn đứng dậy như muốn ra khỏi nhà Hải Dương thật nhanh vì sợ Hải Dương nhận ra sự lo lắng của cô.

- Sáng nào cũng gặp mà anh!

Hải Dương vẫn ngẩn người chưa hiểu lắm với thái độ lạ của Thảo Vi.

- Vậy nhờ Vi chăm Lâm Mộc nhé!

...

Sáng hôm sau, Hải Dương đến sân vận động như thường ngày mà không thấy Thảo Vi, Lâm Mộc và Hắc Phong…

Anh ngồi chờ, nhìn đồng hồ liên tục.

Mặt trời đã lên mà vẫn không thấy ai đến…Anh linh cảm có gì đó không ổn nên quyết định đến quán mì xem sao.

Dường như Thảo Vi và Hắc Phong đoán trước được thế nào Hải Dương cũng đến nên cả hai đã ở sẵn quán mì chờ.

Hải Dương đứng ở cửa quán giây lát quan sát rồi vội vào trong ngồi trước mặt Thảo Vi hỏi:

- Có chuyện gì vậy! Lâm Mộc đâu?

Thảo Vi cố tỏ ra lạnh nhạt:

- Lâm Mộc bỏ về quê rồi! Nó nói có việc gia đình gấp.

Hải Dương nhìn Thảo Vi rồi nhìn Hắc Phong đang đứng dựa cột gần đấy, anh cảm thấy có gì đó không ổn với thái độ của hai người này. Anh nghiêm túc hơn hỏi Thảo Vi:

- Cha Lâm Mộc mất mấy năm rồi mà, có ai ở nhà đâu, việc gấp là việc gì vậy?

Thảo Vi không muốn nói thêm nữa. Thấy vậy Hắc Phong lên tiếng:

- Lâm Mộc chỉ nói vậy, bọn này cũng không biết gì hơn.

Thấy Hắc Phong và Thảo Vi không thân tình như mọi ngày, Hải Dương linh cảm thấy họ đang giấu anh điều gì đó. Nhưng bây giờ anh đâu biết làm gì ngoài nhờ họ, nên cứ gặng hỏi.

- Tự dưng sao Lâm Mộc lại bỏ về quê chứ! Sao không nói gì với mình!

Thảo Vi cố kìm nén cảm xúc, vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt:

- Anh đừng làm khó bọn em nữa! Lâm Mộc chỉ xem anh như anh trai! Nó có việc gia đình phải về gấp nên không kịp tạm biệt ai!

Hải Dương ngẩn người khi nghe Thảo Vi nói “Lâm Mộc chỉ xem anh như anh trai!”. Anh hoang mang và rối trí không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Thảo Vi và Hắc Phong đều cố làm mặt lạnh nhạt để Hải Dương không còn hi vọng hỏi gì nữa.

Hải Dương dường như không thể chấp nhận được những gì anh nghe Thảo Vi và Hắc Phong nói.

- Mình không tin! Mình sẽ tự tìm hiểu, sẽ tự tìm Lâm Mộc.

Nói rồi Hải Dương lao ra ngoài, lấy xe đạp, vội vàng đi.

♥♥♥

Đã mấy hôm rồi Thảo Vi không ra quán mì. Trước đó cô treo bảng đen trước quán với chữ màu vàng " Quán tạm nghỉ. Chờ cô gái mì cay trở lại!"

Mặc dù vậy, mỗi tối vẫn có những khách quen đến ngồi chờ trước quán. Mỗi người chờ một vẻ mặt khác nhau, có người còn mang bàn cờ, bài ra chơi, có người nằm một góc ngủ ngáy khò khò.

Hôm nay Thảo Vi đạp xe qua, thấy khách chờ vậy, cô dựng xe, nhìn mọi người ái ngại.

Thấy Thảo Vi đến, có vị khách lên tiếng đề nghị:

- Hay chị Thảo Vi nấu cho bọn này ăn cho đỡ thèm đi! Chị ở cạnh Lâm Mộc lâu như vậy chắc biết cách nấu.

Thảo Vi thông cảm với vị khách, nói chân thành với mọi người:

- Các anh chị thông cảm. Em đã làm nước lèo thử rồi nhưng không ổn!

♥♥♥

Mấy hôm nay Hải Dương không đi hát, anh ngồi thẫn thờ ở phòng khách, cố nghĩ lại những gì đã qua mà vẫn chưa hiểu được tại sao mọi việc lại trở nên như vậy.

Hải Dương không tin là Lâm Mộc không yêu chỉ vì anh không biết ăn cay như lời mẹ anh và Hắc Phong từng nói. Anh nhớ lại những hình ảnh, những kỷ niệm với Lâm Mộc…

Anh nhớ lại lần đầu tiên đến quán mì cay 9 cấp độ, vào gặp Lâm Mộc xin hát cho khách trong quán nghe, Lâm Mộc ngước lên, đơ người giây lát như nhìn thấy người quen lâu ngày không gặp. Ánh mắt lúc đó của Lâm Mộc đã thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của anh.

Anh nhớ lại lúc Lâm Mộc cầm cuộn dây dù, chạy đuổi theo anh đang đạp xe vội vàng. Lâm Mộc quăng dây dù có thòng lọng vào anh, giựt mạnh…khiến anh ngã rầm xuống đường. Nụ cười và ánh mắt của Lâm Mộc lúc đó đã khiến anh qua cơn đau nhanh chóng và chẳng thể giận gì cả.

Anh nhớ lại lần anh đàn, Lâm Mộc hát trên bậc thềm sân vận động. Đó là lần đầu tiên anh dạy hát cho một cô gái mà anh thích. Anh say mê đến chẳng còn để ý đến những ánh mắt của những người xung quanh.

Anh nhớ lựa hình ảnh Lâm Mộc ôm đàn hát bài của anh sáng tác "Tóc em như những sợi mì…" cùng anh, Thảo Vi, Hắc Phong và khách ăn mì. Anh chưa bao giờ gặp một người giữa chốn phồn hoa đô thị này lại có một tâm hồn vô tư trẻ con như thế.

Anh nhớ lại khoảnh khắc đặc biệt nhất khi Lâm Mộc trao cho anh nụ hôn cay xé, khiến Hải Dương trợn mắt chạy té khói. Trong cái cay xé đó anh vẫn nhận ra được vị ngọt của đôi môi mà những ngày sau đó anh vẫn ước được thử lại mặc dù chưa vượt qua được nỗi sợ cay sưng vếu môi.

Rồi anh nhớ lại hình ảnh Lâm Mộc thích thú khi Hắc Phong ăn mì cay cấp độ 9. Hình ảnh này ám ảnh anh nhất vì mỗi lần nhớ đến nó anh lại mất tự tin, lại lo sợ mất Lâm Mộc. Và giờ thì có vẻ điều anh lo sợ đã đến.

Chợt nhớ ra điều gì, Hải Dương lấy chiếc điện thoại thông minh cũ, để chế độ livestream ngay trước mặt, rồi vào trong bếp. Một lúc sau anh trở ra với tô mì nóng và một chén ớt xắt lát, đặt trước điện thoại đang livestream.

Hải Dương nhìn thẳng vào điện thoại đang livestream với ánh mắt đầy thương nhớ. Anh nghẹn ngào từng lời.

- Em…ăn được cấp độ 9...có gì hay chứ!...Anh sẽ…ăn cấp độ cao hơn…cho em xem!

Hải Dương cầm chén ớt run run đưa về phía điện thoại đang livestream.

- Anh gọi đây là...cấp độ yêu! Chắc chắn là cao hơn cấp độ 9 rồi!

Hải Dương từ từ gạt hết ớt trong chén vào tô mì, từ từ trộn lên, rồi bất ngờ ăn lấy ăn để.

Hải Dương ăn được mấy miếng thì mắt đỏ ngầu…ăn nữa thì mặt xưng tấy đỏ, mồ hôi đầm đìa...ăn nữa thì trợn mắt...rồi dừng ăn, lăn xuống đất...giật giật người như bị động kinh.

Cùng lúc này ở Văn phòng Công ty đòi nợ thuê của Hùng Cầu, đàn em Hùng Cầu hốt hoảng mang chiếc điện thoại thông minh đang mở clip livestream của Hải Dương vào cho Hùng Cầu, miệng cứng đơ không nói nên lời:

- A…anh…thằng…ằng…Hải…ải…Dương…live…stream….

Hùng Cầu giựt nhanh chiếc điện thoại, tròn mắt nhìn clip, đúng đoạn Hải Dương trợn mắt...lăn xuống đất...giật người như bị động kinh.

Hùng Cầu vội vàng điện thoại cho bà Thanh Ngọc.

- Chị ơi! về ngay! thằng Hải Dương đang tự tử ở nhà.

♥♥♥

Hải Dương được đưa đi bệnh viện cấp cứu kịp thời nên qua được nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng còn hôn mê chưa tỉnh, hai môi xưng vếu lên như hai quả chuối lấp đầy cả miếng chụp thở oxy.

Bà Thanh Ngọc ngồi cạnh Hải Dương vẻ vừa lo âu vừa thương xót, nói trách móc:

- Đồ con trai yếu đuối! Sao phải tự tử chứ!

Hải Dương bỗng mở mắt, anh nghe được hai chữ “tự tử” thì muốn nói gì đó nhưng hai môi bị kẹt trong miếng chụp thở oxy, anh lắc lắc đầu ý muốn thanh minh rằng không phải như những gì bà Thanh Ngọc vừa nói.

Mặt bà Thanh Ngọc giãn ra khi thấy Hải Dương tỉnh lại, nhưng bà lại hiểu sai cái lắc đầu của Hải Dương.

- Con tỉnh lại là tốt rồi! Mẹ hiểu rồi, mẹ sẽ không nói với ai chuyện này đâu!

Hải Dương lại lắc đầu. Còn bà Thanh Ngọc thì vẫn hiểu sai ý:

- Sao, con không đồng ý như vậy à! Vậy để mẹ báo cho mọi người biết.

Hải Dương tức quá vì không nói được, mà mẹ thì không hiểu ý, anh trợn tròn mắt lên, chân giật giật.

Bà Thanh Ngọc thấy vậy tưởng Hải Dương bị biến chứng gì đó, hốt hoảng gọi bác sĩ vào.

- Bác sĩ ơi! xem giúp với! xem giúp tôi với!

Bác sĩ chạy vào kiểm tra các máy hỗ trợ không thấy gì bất thường thì quay sang nhìn Hải Dương.

Hải Dương trở lại bình thường, nhìn bác sĩ, hất hất cái cằm về bác sĩ ý muốn gỡ miếng chụp thở oxy ra.

Bác sĩ hiểu ý nên mở miếng chụp thở oxy ra, ánh mắt như muốn cười mà không dám:

- Tỉnh lại là tốt rồi! Nhưng cặp môi này cần ít nhất 2 tuần mới xẹp được.

Hải Dương thở phào khi được gỡ miếng chụp thở oxy ra, anh phân trần với mẹ.

- Sao mẹ nghĩ con tự tử! Mẹ xem hết clip livestream từ đầu chưa?

Bà Thanh Ngọc tròn mắt nhìn vẻ không hiểu:

- Chú Hùng Cầu báo vậy! Mẹ có biết livestream gì đâu!

Thấy bà Thanh Ngọc nói lớn tiếng, bác sĩ can thiệp khéo:

- Cháu nó mới tỉnh lại, cần yên tĩnh nghỉ ngơi chị ạ!

Bà Thanh Ngọc và Hải Dương nhìn nhau, hiểu ý bác sĩ nên không nói gì nữa.

♥♥♥

Mấy ngày sau, Hải Dương không còn phải nằm viện nữa. Anh về nhà với cái khẩu trang che đôi môi sưng vếu. Anh cũng không ngại lên lớp với bộ dạng vậy. Chỉ có điều anh không đi hát nữa, lên lớp xong là về nhốt mình trong nhà. Thỉnh thoảng ôm đàn định hát nhưng dạo được vài điệu mà chẳng tìm được cảm hứng nên lại thôi.

Bà Thanh Ngọc thấy con như vậy thì rất thương, bà lặng lẽ đi tìm Thảo Vi. Bà đến quán “Mì cay 9 cấp độ” chỉ thấy những người khách trung thành ngồi bên ngoài. Bà nhìn chữ “Cô gái mì cay” trên bảng thông báo “Quán tạm nghỉ…”, tự dưng nhớ lại những kỷ niệm xưa với Sơn Râu, rồi nhớ lại hôm bà đến đây ăn mì, rõ ràng là bà đã cảm nhận được những hương vị quen thuộc.

Được một tín đồ mì cay chỉ đường, bà Thanh Ngọc đến được chỗ ở của Thảo Vi.

Bà Thanh Ngọc ngồi đối diện với Thảo Vi trên chiếc nệm, mắt nhìn Thảo Vi đầy lo lắng.

Thảo Vi hơi cúi mặt.

Cả hai im lặng một lúc, bà Thanh Ngọc nhẹ nhàng tâm sự:

- Hải Dương nó đang đau khổ lắm, môi thì còn sưng vếu không biết khi nào hết...Cháu không muốn giúp nó sao!

Thảo Vi vẫn cúi mặt không nói gì.

Bà Thanh Ngọc lay mạnh tay Thảo Vi hơn, giọng như muốn khóc:

- Cho cô địa chỉ thôi! Cô sẽ tự đi tìm Lâm Mộc về cho Hải Dương! Cô xin con đấy!

Thảo Vi thấy tình thế không thể yên lặng được nữa, cô đành nói thật:

- Không được đâu cô! Hải Dương và Lâm Mộc là anh em ruột đấy!

Bà Thanh Ngọc há hốc mồm khi nghe Thảo Vi nói vậy.

Thảo Vi với tay lấy trong hộc bàn trang điểm bên cạnh ra chiếc dây đeo cổ mà Hải Dương tặng cho Lâm Mộc, đưa cho bà Thanh Ngọc.

- Đây là dây Hải Dương tặng, Lâm Mộc cũng có một dây giống y như vậy! Em ấy nói là cha đeo cho từ nhỏ!

Bà Thanh Ngọc nhìn chiếc dây đeo đầy kinh ngạc, run run cầm lấy chiếc dây từ tay Thảo Vi.

- Con…nói…là nó cũng có một cái giống y…vậy sao!

Thảo Vi gật gật đầu, ánh mắt buồn thông cảm.

Nước mắt bà Thanh Ngọc trào ra. Bà nghẹn ngào:

- Là nó!... đúng là nó thật rồi!

Bà Thanh Ngọc lặng đi giây lát...Bỗng bà trở lên hốt hoảng, kéo tay Thảo Vi.

- Nhưng mà! Con bé hiểu lầm rồi! Phải tìm gặp nó ngay! Nó mà nghĩ quẩn, có chuyện gì thì cô ân hận cả đời này kiếp sau cũng không hết!

Bà Thanh Ngọc lấy hết sức mình kéo Thảo Vi chạy ra ngoài.

Thảo Vi tròn mắt chạy theo mà chưa hiểu được ý của bà Thanh Ngọc.

♥♥♥

Từ hôm về Lâm Mộc cứ bần thần, cô chẳng nói gì, mà cũng chẳng có ai để mà nói.

Vườn ớt một năm bỏ hoang bây giờ mọc tràn ra khỏi hình trái tim, bên trong thì nhiều đám bị chết. Lâm Mộc đào những cây mọc ở bên ngoài, trồng vào những đám trống bên trong, sửa lại những viên đá quây bên ngoài.

Hôm nay là ngày giỗ cha, cũng là ngày một năm về trước cô chào cha đi tìm mẹ ở Sài Gòn. Lâm Mộc vừa làm mì cay vừa khóc trách cha:

- Cha giỏi thì về đây đối chấp với con đi! Rõ ràng cha ép con đi tìm mẹ mà!

Bỗng cánh cửa bên ngoài bung ra vì gió…khiến Lâm Mộc giật thót tim… Cô ngó nhìn lại một hồi…rồi khóc tiếp:

- Đừng dọa con! Con không sợ nữa đâu! Con đang chờ cha về giải thích đây!... Sao con lại phải có một người anh trai chứ! Con muốn có mẹ cơ! Hu hu! Thêm một người yêu nữa thì cũng tốt! Hu hu!

Bà Thanh Ngọc, Hùng Cầu, Thảo Vi, Hắc Phong và Hải Dương xuất hiện ở cửa từ bao giờ mà Lâm Mộc không biết. Bà Thanh Ngọc xúc động nói trìu mến:

- Con không có người anh trai nào cả! Con có hơn một người yêu con, rất yêu con!

Lâm Mộc quay lại, tròn mắt, lặng người khi thấy bà Thanh Ngọc và mọi người.

Thảo Vi chầm chậm đi lại ôm Lâm Mộc vỗ về. Lâm Mộc cứ đứng đơ người. Thảo Vi hiểu tâm trạng của Lâm Mộc lúc này, cô nhẹ nhàng giải  thích:

- Là hiểu lầm em ạ! Anh Dương là con nuôi của mẹ Ngọc thôi! Em mới là con ruột!

Lâm Mộc nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn Bà Thanh Ngọc, mắt vẫn rơm rớm.

Bà Ngọc cũng đã khóc từ lúc nào không biết, gật gật đầu xác nhận lời Thảo Vi nói.

Lâm Mộc nhìn về phía Hải Dương, Hải Dương chạy lại dang tay.

Lâm Mộc chạy tới...nhưng bỏ qua Hải Dương khiến Hải Dương ngơ ngác, hụt hẫng... Cô lao vào ôm bà Thanh Ngọc khóc lớn hơn...như một đứa trẻ.

- Hu hu! Hu hu! Hu hu!...

Hải Dương quay lại nhìn Lâm Mộc đang ôm mẹ.

Một lát, Lâm Mộc buông bà Thanh Ngọc, hướng mắt về Hải Dương, chạy tới...

Hải Dương đứng dang tay chờ sẵn...Nhưng Lâm Mộc lại bỏ qua, cô chạy thẳng sang ôm lấy Thảo Vi lần nữa, khóc như một đứa trẻ:

- Hu hu! Hu hu! Hu hu!...

Một lát, Lâm Mộc mới buông Thảo Vi, cô quay lại đi về hướng Hải Dương.

Lần này Hải Dương không dang tay ra nữa, sợ lại bị hụt hẫng.

Lâm Mộc tới trước mặt Hải Dương, cô lấy tay quẹt nước mắt, không khóc nữa, nhìn chằm chằm vào môi Hải Dương vẻ tò mò nghi ngờ khiến Hải Dương bối rối. Lâm Mộc thắc mắc kiểu của đứa trẻ con:

- Sao môi vẫn còn sưng! Anh cho người khác hôn nữa à!?

Hai Dương đang có nhiều điều muốn nói, không ngờ Lâm Mộc hỏi cặp môi, nên anh bối rối:

- Ơ…em không xem livestream à!

Lâm Mộc vẻ khó hiểu một lát, nhớ lại mấy lần Thảo Vi có nói và cho xem livestream nên mới hiểu Hải Dương đang nói gì.

- Điện thoại cục gạch làm sao mà xem! Hôn người khác còn livestream cho cả thế giới biết à..!

Hải Dương chưa kịp giải thích thì Lâm Mộc nghiến răng, đưa hai tay nhéo vào hai bên sườn Hải Dương...khiến Hải Dương đau điếng mà không dám kêu, chỉ há hốc mồm, trợn mắt.

...

Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn khi Lâm Mộc và Hải Dương trở lại bình thường sau hiểu lầm. Đặc biệt là Lâm Mộc, dường như trong mắt cô mọi thứ vẫn như những ngày còn vui vẻ ở Sài Gòn. Chỉ còn bà Thanh Ngọc, bà vẫn chưa cầm được nước mắt. Cũng dễ hiểu vì bà đã mong mỏi chờ đợi bao năm, giờ đoàn tụ được với con nhưng chồng (đúng hơn là người tình vì chưa cưới) thì sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nữa.

...

Bà Thanh Ngọc tay run run bưng tô mì cay mà Lâm Mộc đã làm, đặt lên bàn thờ… Nhưng chưa kịp thắp nhang thì không hiểu sao có cơn gió lùa vào thổi đổ bình hoa đập vào tô mì khiến bát mì bị xô ra mép bàn thờ, đổ ụp xuống đất ngay trước mặt bà…khiến bà đứng tim, khi đang trong tâm trạng thương nhớ pha lẫn ân hận và trách móc.

Sau vài giây bất động, bà run rẩy quỳ xuống, nhặt cái tô lên, tay run bần bật, khóc nức nở.

- Hu hu! Anh đừng đối xử với em như thế! Mọi chuyện là hiểu lầm mà! Sao anh không gặp em nói chuyện mà tự động bỏ đi biệt tích như thế! Hu hu!

Bà Thanh Ngọc cầm cái tô không trên tay, ngước lên bàn thờ nhìn hình Sơn Râu.

- Hôm nay ông trời thương em, cho em được gặp lại anh, em giải thích mọi chuyện với anh đây, nhưng anh phải bình tĩnh, già rồi, đừng xử sự như lúc trẻ nữa! Hu hu...!

Bà Thanh Ngọc khiến Lâm Mộc, Hải Dương, Hắc Phong, Thảo Vi và Hùng Cầu đứng phía sau đều không khóc lên tiếng mà nước mắt chảy ròng.

Rồi bà lật đật đi làm tô mì khác.

♥♥♥

Bà Thanh Ngọc nhóm bếp mà tay vẫn run, nước mắt cứ chảy không ngừng.

Hùng Cầu ngồi bên lặng lẽ đưa củi cho bà Thanh Ngọc.

Lâm Mộc và Hải Dương thì lật đật ra ngoài đi hái ớt.

Hắc Phong và Thảo Vi thì phụ lấy nước, bẻ mì.

Chẳng bao lâu, mọi người đã giúp bà Thanh Ngọc có tô mì mới.

...

Bà Thanh Ngọc bưng tô mì đứng trước bàn thờ nhìn ảnh Sơn Râu, chưa đặt tô mì lên vội.

Lâm Mộc, Hải Dương, Hắc Phong, Thảo Vi và Hùng Cầu đều lặng người đứng phía sau.

Có tiếng của Sơn Râu vọng về trách:

- Anh không cần, em đi mà nấu cho người ta ăn ấy!

Bà Thanh Ngọc khóc, run rẩy giải thích:

- Anh ác lắm! Ngày xưa sao không trách vậy đi để em nói cho ra nhẽ! Sao lại tự ý bỏ đi chứ! Sao lại tự ý bỏ đi chứ..! Hu hu..! Tự cho mình cái quyền hiểu lầm để giờ ra nông nỗi này đây! Hu hu..!

Hùng Cầu nói thêm vào:

- Là hiểu lầm rồi anh ạ! Bao năm qua chị vẫn ở vậy hát bolero giữ quán chờ anh đó!

Bà Thanh Ngọc nói tiếp giọng run run pha chút giận hờn:

- Anh tự bỏ đi thì giờ về tự giữ quán, em không giữ nữa đâu! Hu hu..!

Yên lặng giây lát, rồi tiếng Sơn Râu lại vọng về...giọng xúc động:

- Không giữ thì thôi! Giao lại cho chú Hùng Cầu! Em ở đây nấu mì cay cho anh ăn mỗi ngày đi!

Bà Thanh Ngọc khóc to hơn:

- Hu hu..! Đúng rồi! Em sẽ...nấu mì...cho anh ăn mỗi ngày...! Hu hu..!

Bà Thanh Ngọc run run để tô mì lên bàn thờ:

Vì đang rất xúc động, lại hoa mắt nên thấy Sơn Râu trong khung hình nháy nháy mắt với bà...làm bà hết hồn đánh đổ tô mì lần nữa… Bà đứng tim, há hốc miệng...

Giọng Sơn Râu vọng về:

- Lần này là tại em đấy nhé!

Bà Thanh Ngọc té xỉu...

Mọi người xúm lại lo lắng cho bà Thanh Ngọc…

♥♥♥

Những ngày sau đó, bà Thanh Ngọc ở lại ngôi nhà gỗ bên sườn núi, không về Sài Gòn nữa. Bà đã rất hạnh phúc khi được sống với những kỷ vật mà Sơn Râu để lại.

Mỗi ngày bà Thanh Ngọc đều chăm vườn ớt hình trái tim hai lần. Chiều tối bà lại hái ớt về nấu hai tô mì cay, một cho bà và một để lên bàn thờ cho Sơn Râu.

Mỗi sáng bà Thanh Ngọc dậy sớm, chạy chân trần qua những cồn cát đến bãi đá mà ngày xưa Lâm Mộc vẫn đón cha đi biển qua đêm về. Bà cứ đứng đó, hướng mặt ra biển, hai tay giơ lên cao thành hình chữ “V”, hít thở sâu thưởng thức mùi biển, cho đến khi mặt trời lên khỏi mặt biển…

Mỗi tối bà Thanh Ngọc thường đốt một đống lửa ngoài sân, mang cây đàn guitar của Sơn Râu ra mân mê lau chùi rồi đàn hát những bản bolero. Những lúc nhớ Sơn Râu quá bà thường da diết câu “Sao anh bỏ ra đi, em nào có tội tình gì…"

♥♥♥

Trở lại Sài Gòn, Lâm Mộc cùng Thảo Vi đổi tên quán mì thành “Mì cay cấp độ yêu”.

Hải Dương không đi hát buổi tối nữa, anh về làm ở quán mì cay cùng Lâm Mộc, Thảo Vi và Hắc Phong.

Quán “Mì cay cấp độ yêu” ngày càng đông khách. Thỉnh thoảng trong tuần, tiếng đàn bolero vang lên, nhóm Thảo Vi, Lâm Mộc, Hắc Phong, Hải Dương cùng hát bài mà Hải Dương sáng tác tặng Lâm Mộc:

         "Tóc em như những sợi mì,

         Anh ăn no rồi ngủ li bì,

         Thức dậy anh trồng cây si,

         Nhớ em anh lại ăn mì".

Rồi tất cả khách trong quán cùng hát theo và phụ họa bằng đũa, muỗng…

HẾT

  • Chia sẻ qua viber bài: (Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu
  • Chia sẻ qua reddit bài:(Điện ảnh) Mì cay cấp độ yêu

Tin Liên Quan

(Điện ảnh) Đẹp trai, bán quan tài, yêu ai

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

459

(Sân khấu) Gia đình lai-trim

Ngày: 

30/12/2023

Lượt xem: 

470

(Sân khấu) Giấc mơ của con

Ngày: 

18/08/2023

Lượt xem: 

412

(Sân khấu) Tình dân vũ

Ngày: 

30/09/2023

Lượt xem: 

429

(Sân khấu) Dính Chặt

Ngày: 

10/02/2019

Lượt xem: 

454

(Sân khấu) Tình yêu thời dịch cô-vít

Ngày: 

08/02/2019

Lượt xem: 

570

Danh Mục

Loading...

Tin tức mới

Tags