
(Kịch bản kịch ngắn sân khấu không chuyên tuyên truyền phòng chống dịch Covid của Gieo Quảng)
Nhân vật:
Hân: Nữ, 23 tuổi, bán trái cây ở chợ.
Ông Cách: 52 tuổi, bố của Hân.
Bà Ly: 51 tuổi, mẹ của Hân.
Quân: Nam, 24 tuổi, thợ xây.
Ông An: 54 tuổi, bố của Quân.
Bà Toàn: 53 tuổi, mẹ của Quân.
Nhân viên y tá và Người khách nữ lạ đi chợ
CẢNH 1
Buổi tối. Quân đang ngồi trên một ghế băng gỗ cũ ở công viên nhỏ, đeo khẩu trang, nhìn về phía xa như đang chờ ai đó.
Tiếng loa phát thanh của xã vang lên: “Kính thưa toàn thể nhân dân trong xã. Thực hiện chỉ đạo của Thủ Tướng Chính Phủ và Bộ Y Tế về phòng chống dịch covid, đề nghị nhân dân hạn chế ra ngoài, nếu cần thiết phải ra ngoài hãy đeo khẩu trang, hạn chế tiếp xúc gần, rửa tay kỹ bằng xà phòng hoặc dung dịch sát khuẩn…”
Tiếng loa vừa hết thì Hân rón rén xuất hiện phía sau, vỗ vai Quân hù một cái rồi nhanh nhảu ngồi xuống cạnh Quân. Quân quay sang thấy Hân không đeo khẩu trang thì bật nhanh dậy ra khỏi ghế.
Quân: Sao em không đeo khẩu trang, không nghe loa thông báo về dịch covid à! Em buôn bán ở chợ càng phải kỹ chứ!
Hân chưng hửng giây lát rồi phụng phịu:
Hân: Em tắm rửa sạch sẽ rồi mà! Đeo khẩu trang sao hôn!
Quân: Nhưng mà…loa thông báo dịch này nguy hiểm chết người đấy, lây từ người sang người nếu tiếp xúc gần!
Hân lại chưng hửng giây lát rồi vẫn điệu bộ phụng phịu:
Hân: Nhưng mà dịch nó ở mãi đâu đấy, có ở đây đâu.
Quân: Nhưng mà…mình phải phòng chứ!
Hân bắt đầu thấy bực trong lòng, cô đứng dậy…
Hân: Không nhưng gì cả! Em muốn hôn!
Hân tiến về phía Quân. Quân lùi lại, đưa hai tay ra ngăn…
Quân: Em bình tĩnh!
Hân thấy Quân lùi xa mình thì dừng lại, nhìn Quân vẻ thất vọng, nói giận dỗi:
Hân: Vậy…ý anh là…em bị bệnh à!
Quân: Không phải! Anh không có ý đó!
Hân: Thôi được! đã vậy từ nay trở đi không hôn hít gì nữa! Cho anh nhịn thèm luôn!
Nói rồi Hân bỏ đi vẻ giận dỗi. Quân áy náy bước theo mấy bước…
Quân: Em…em à!
CẢNH 2
Buổi tối. Trong nhà của Hân, ông Cách và bà Ly đều đeo khẩu trang ngồi đối diện nhau ở bàn uống nước, bên cạnh một chiếc giường nhỏ.
Hân đi vào với vẻ vẫn chưa nguôi cơn giận từ lúc gặp Quân, cô đi nhanh đến bàn chỗ bố mẹ cô đang ngồi, cầm nhanh một ly nước trước mặt ông Cách uống cái ực. Ông Cách và bà Ly không ai bảo ai, cùng đứng bật dậy, lùi ra một bước. Hân để ly xuống bàn, trố mắt nhìn bố mẹ…
Hân: Sao! Bố mẹ cũng “cách ly” con sao!
Ông Cách nhìn vẻ mặt giận dỗi của Hân, nói trách móc:
Ông Cách: Ơ cái con này! Mày ra ngòai giận dỗi ai rồi về lôi cả tên cúng cơm của bố mẹ ra nói à!
Hân đơ người một lát mới hiểu ý bố nói…
Hân: Trời ạ! Ai bảo bố mẹ tên “Cách” tên “Ly” làm chi! Ý con là bố mẹ cũng “xa lánh” con sao!
Lúc này bà Ly mới bình tĩnh lên tiếng:
Bà Ly: Ai bảo mày không đeo khẩu trang vào. Buôn bán ở chợ về lây dịch cho cả nhà thì sao!
Hân: Nhưng mà con vẫn khỏe mạnh, có làm sao đâu!
Bà Ly: Mày ngang vừa thôi! Đợi đến khi bị nhiễm rồi thì còn phòng tránh gì nữa!
Hân đuối lý, nhưng vẻ chưa nguôi…
Hân: Trời ạ! Sao ai cũng kỳ thị mình thế này!
Nói rồi Hân vùng vằng leo phắt lên giường, trùm chăn kín mít. Ông Cách và bà Ly chỉ biết đứng nhìn nhau, không nói gì nữa.
CẢNH 3
Ban ngày. Tại quầy trái cây của Hân ở chợ. Hân nhanh tay sắp xếp mấy loại trái cây cho gọn…
Một người khách nữ ăn mặc vẻ khác người địa phương, đeo khẩu trang, dừng lại trước quầy trái cây của Hân, nhìn một lượt các loại trái cây rồi nhìn Hân vẻ e ngại…
Hân: Chị mua gì ạ!
Người khách nữ: Sao em không đeo khẩu trang?
Hân đơ người giây lát rồi cười gượng giải thích:
Hân: Dạ dịch ở mãi đâu chứ chỗ em vẫn an toàn chị ạ!
Người khách nữ nhìn Hân giây lát vẫn với vẻ e ngại…rồi lắc đầu nhẹ, bỏ đi, không nói gì.
Hân nói với theo:
Hân: Ơ…chị ơi!
Hân chống nạnh, thở hắt ra vẻ bực mình…rồi đi vào trong lấy ra một tờ giấy, bật lửa đốt, vừa hơ xung quanh vừa lẩm bẩm thành tiếng:
Hân: Dịch đâu không biết…mới sáng đã gặp “đồ mắc dịch”…
CẢNH 4
Ban ngày. Trong nhà của Hân. Ông Cách và bà Ly đang ngồi ở hai đầu bàn. Hân (không đeo khẩu trang) bưng mâm cơm lên (trong mâm cơm có một tô cơm với thức ăn sẵn bên trong). Hân vừa đến bàn thì Ông Cách và bà Ly (cả hai đều đeo khẩu trang) lại đứng lên, lùi một bước. Hân vẫn chưa quen với cảm giác bị xa cách nhưng cô đã kìm nén được cảm xúc, điềm tĩnh để mâm cơm xuống bàn:
Hân: Con mời bố mẹ ăn cơm ạ!
Hân bưng tô cơm có sẵn thức ăn đi ra giường ngồi, cúi mặt ăn vẻ buồn buồn…
Ông Cách và Bà Ly nhìn Hân giây lát vẻ thông cảm, rồi nhìn nhau vẻ hiểu ý nhau, rồi cùng tháo khẩu trang ra, cùng ngồi xuống hai đầu bàn ăn cơm…
Vừa lúc, loa phát thanh của xã vang lên: “Thông báo khẩn. Thưa toàn thể nhân dân, hiện xã nhà đã có một trường hợp Việt Kiều trở về từ vùng dịch, dương tính với virus corona. Bệnh nhân khai báo đã từng đến chợ mua đồ. Vậy đề nghị những ai mua bán ở chợ từ ngày 10 đến 13 tháng 3 năm 2020 đến ngay trung tâm y tế để lấy mẫu xét nghiệm và khai báo y tế”
Cả Hân, ông Cách và bà Ly đều đơ người ra.
CẢNH 5
Buổi tối. Quân và Hân ngồi hai đầu ghế băng gỗ cũ ở công viên nhỏ (cả hai đều đeo khẩu trang). Quân nhìn Hân vẻ vui mừng.
Quân: May quá, cuối cùng em cũng hiểu được nên phòng dịch giai đoạn này.
Hân nhìn Quân vẻ vẫn không cam chịu:
Hân: Nhưng mà…yêu nhau mà ngồi xa như kẻ địch vậy…chán chết!
Quân chưa kịp nói thêm thì Hân ngồi nhích vào một đoạn. Quân liền ngồi nhích về phía sát đầu ghế để đảm bảo vẫn giữ khoảng cách.
Hân nhìn Quân lém lỉnh giây lát rồi ngồi nhích vào một đoạn nữa…khiến Quân giật mình, nhích ra xa…nhưng đã hết ghế nên Quân lọt ra khỏi ghế, ngả bổ ngửa…Hân chớp ngay cơ hội, chạy lại, đè lên Quân, lột khẩu trang của Quân, tháo khẩu trang của mình rồi cúi xuống hôn Quân tới tấp, vừa hôn vừa nói:
Hân: Nếu bị thì hai đứa cùng bị luôn, yêu nhau thì phải sống chết có nhau chứ!
Quân hoảng hốt, giãy giụa, vùng vẫy một hồi thì đẩy được Hân ngã ra, bỏ chạy…
Hân nằm ngửa dưới đất, cười thầm, cầm cái khẩu trang giơ lên trước mắt…nói một mình:
Hân: Hì hì! Chỉ cách ly với người lạ thôi!
CẢNH 6
Buổi sáng. Trong nhà Hân vẫn trùm chăn kín mít trên giường. Ông Cách, bà Ly đi thể dục về (đồng phục thể thao và đeo khẩu trang). Ông Cách ra bàn rót nước uống. Bà Ly đến bên giường gọi:
Bà Ly: Hân! Mày không ra chợ à!
Không thấy Hân trả lời, bà Ly vẻ lo lắng, kéo chăn xuống, sờ trán của Hân…rồi hoảng hốt rút tay lại…
Bà Ly: Chết rồi!
Ông Cách nghe vậy hoảng hồn, vừa chạy lại vừa nói:
Ông Cách: Bà nói gở gì vậy! Tối con nó còn khỏe mà sao chết được!
Bà Ly vẻ lo lắng giải thích:
Bà Ly: Không…không…ý tôi là…nó sốt rồi!
Ông Cách nghe vậy thì lại hoảng hốt chạy quay lại bàn, luống cuống móc điện thoại trong túi quần ra, bấm bấm số gọi điện:
Ông Cách: A lô! Trung tâm y tế à! Con Hân nhà tôi bị nhiễm “Coca cola” rồi…à không…nhiễm “corona” rồi!
Ông Cách và bà Ly vẻ không giữ được bình tĩnh, cứ đi xoay quanh cái bàn, hết vòng bên trái lại vòng bên phải và luôn giữ khoảng cách với nhau.
Một hồi thì Nhân viên y tê đến, vẻ mặt căng thẳng:
Nhân viên y tế: Dạ chào hai bác, Hân đâu ạ?
Cả ông Cách và bà Ly đều lo lắng chỉ về phía giường.
Bà Ly: Nó vẫn trùm chăn trên giường, chưa ra ngoài tiếp xúc với ai.
Nhân viên y tế: Được rồi ạ, Hân sẽ đưa đi điều trị, còn hai bác thì đi cách ly.
Ông Cách: Ờ…thì tôi tên “Cách” bà ấy tên “Ly” mà!
CẢNH 7
Ban ngày. Phòng bệnh nhân của Trung tâm y tế có hai giường bệnh đặt song song, giữa là lối đi. Hân nằm trên một giường bệnh một mình, đeo khẩu trang, mắt nhìn chăm chú lên trần nhà nghĩ ngợi gì đó. Một lát sau thì Nhân viên y tá vào, theo sau là Quân (cả hai đều đeo khẩu trang). Hân nhìn thấy Quân thì ngồi bật dậy, vui mừng…
Hân: Anh! Tưởng anh sợ covid mà không dám đến thăm em chứ!
Nhân viên y tế ngớ người, chưa kịp hỏi gì thì Quân đã trả lời, giọng buồn buồn:
Quân: Anh cũng bị sốt rồi!
Nhân viên y tá: Ơ…hai người biết nhau à.
Hân nhanh nhảu đáp:
Hân: Ừ, người yêu tôi đấy!
Nhân viên y tế: À…thế thì có khi anh Quân bị lây từ Hân rồi.
Hân xìu xuống:
Hân: Chưa chắc…có khi tôi bị lây đấy chứ!
Nhân viên y tế: Mà không quan trọng ai lây cho ai. Quan trọng là giờ cả hai cùng bị sốt rồi! Anh Quân ở giường này (chỉ giường còn trống) cùng chờ kết quả xét nghiệm.
Nói rồi Nhân viên y tế đi vào trong.
Quân và Hân ngồi hai bên giường nhìn nhau, muốn nói…nhưng lại chưa biết nói gì…Một lát Quân mới lên tiếng trước:
Quân: Em biết bị nhiễm rồi nên hôm trước cố tình đè anh hôn để anh bị nhiễm cùng đúng không.
Hân: Sao anh lại nghĩ em xấu thế! Yêu nhau mà nghĩ xấu nhau thế à!
Quân: Thế sao lại bị vào đây!
Hân: Sao em biết được! Bình thường, thỉnh thoảng vẫn bị sốt đấy thôi! Tự dưng lần này lại bị lôi vào đây xét nghiệm!
Quân: Thế có ho không?
Hân: Thì…thỉnh thoảng có…
Quân: Thế thì đúng rồi! Còn cãi gì nữa!
Hân ỉu xìu, ngồi cúi mặt, không muốn nói gì nữa. Quân cũng quay mặt đi vẻ buồn buồn.
Được một lát, Hân đột nhiên xuống giường, tiến về bên giường của Quân. Quân hốt hoảng ngồi sát ra đầu giường. Hân vẫn không dừng bước. Quân nhảy phóc xuống đất, vơ lấy cây chổi gần đấy chĩa về phía Hân.
Quân: Em chưa thấy hậu quả sao mà còn muốn gần nữa!
Hân đáp tỉnh bơ:
Hân: Thì đằng nào cũng bị rồi!
Quân dí chổi sát vào người Hân.
Quân: Em mà tiến tới…là anh quất đấy!
Hân vừa cười vừa nói vẻ tinh quái:
Hân: Anh dám quất em sao!
Hân sang đến bên mép gường này thì Quân lại lùi sang mép giường kia trong khi tay vẫn nắm chắc cái chổi dí vào Hân, cứ thế cả hai xoay qua, xoay lại…
CẢNH 8
Buổi tối. Ở một phòng cách li khác cũng có hai giường bệnh.
Bố mẹ của Quân là ông An, bà Toàn ở một giường, cả hai đeo khẩu trang, ngồi mỗi người một đầu giường, quay lưng vào nhau.
Ở giường bên kia là ông Cách, bà Ly, cũng cùng đeo khẩu trang, ngồi mỗi người một đầu giường, quay lưng vào nhau.
Không khí im lặng một lát thì bà Ly lên tiếng:
Bà Ly: Này ông bà bên kia, chúng tôi đang chờ một lời xin lỗi đấy! Con trai ông bà yêu đương mà không biết giữ khoảng cách “an toàn” cho con gái chúng tôi!
Ông An: Này bà kia, nói gì thì nói đừng lôi tên cúng cơm của bọn tôi ra nhé.
Bà Ly: Ông vu oan gì trắng trợn vậy!
Ông An: Bà không vừa nói “an toàn” là gì. Tôi tên An, bà nhà tôi tên Toàn đấy.
Bà Ly đớ người giây lát rồi tiếp tục:
Bà Ly: Ông đúng là vớ vẩn, định đánh trống lảng à!
Lúc này bà Toàn mới bình tĩnh lên tiếng:
Bà Toàn: Tôi nghe nói thằng Quân nhà tôi bị con gái ông bà đè ra hôn đấy. Con gái con đứa gì mà mất nết! Vậy thì không biết đứa nào lây cho đứa nào.
Bà Ly: Này bà! Nói gì thì nói, không được nói con gái tôi mất nết nhé. Nó thế nào cả xã này biết nhé!
Ông Cách im lặng nãy giờ mới thủng thẳng lên tiếng:
Ông Cách: Mấy bà bớt nói đi! Không nước bọt nó văng ra lại có nguy cơ lây nhiễm cho người khác đấy!
Bà Ly đang cơn tức, nghe vậy liền xuống đất chạy lại nhéo tai ông Cách:
Bà Ly: Ông nói vậy là sao hả! Ý ông…là…tôi bị bệnh à...!
Ông Cách ôm tai nhăn nhó vì đau. Còn ở giường bên kia, ông An và bà Toàn cùng bịt miệng cười khúc khích…
CẢNH 9
Buổi sáng sớm. Trong phòng cách ly của Quân và Hân không có nhân viên y tế. Quân và Hân nằm cùng một giường, quay lưng vào nhau, vẫn còn ngủ.
Nhân viên y tế mang hồ sơ bước vào phòng, tròn mắt khi thấy Quân và Hân trên một giường. Trấn tĩnh giây lát, nhân viên y tế nói to:
Nhân viên y tế: Này! Ai cho hai người vi phạm quy định cách ly hả!?
Quân và Hân giật bắn người. Quân rơi bịch xuống đất, lồm cồm dậy lao sang giường kia ngồi. Hân ngồi ngay ngắn bên gường này, vội vàng vuốt tóc, chỉnh quần áo…
Hân: À…ừm…tại tối ở đây lạnh lẽo quá!
Quân: Với…lại…bọn tôi ngủ quay lưng vào nhau…không sao đâu!
Hân: Với…lại…bọn tôi yêu nhau mà…đằng nào cả hai cũng bị nhiễm rồi!
Nhân viên y tế nhìn bộ dạng của Quân và Hân thì buồn cười mà không dám cười. Quân và Hân thì nhìn Nhân viên ý tế thăm dò…
Nhân viên y tế: Thôi được rồi! Tôi lấy kết quả xét nghiệm lần 1 của hai người về rồi đây!
Quân: Đã sốt và ho thì chắc chắn là dương tính rồi còn gì nữa!
Nhân viên y tế: Tin vui cho hai người là chỉ bị cảm cúm bình thường thôi, không phải dương tính với Covid.
Quân và Hân đều sáng mắt lên, đơ người giây lát như không tin vào những gì Nhân viên y tế vừa nói…rồi bất ngờ cùng nhảy xuống đất, chạy lại ôm chầm lấy nhau vui mừng. Nhưng nhân viên y tế lại hốt hoảng xông vào tách Quân và Hân ra.
Nhân viên y tế: Chưa được! chưa được! Anh chị vẫn phải cách ly ít nhất 14 ngày và phải xét nghiệm lần 2, lần 3 nữa.
Quân và Hân lại chưng hửng đứng nhìn nhau…
CẢNH 10
Buổi tối. Tại phòng cách ly bố mẹ của Quân và Hân. Ông Cách, bà Ly, ông An, bà Toàn vẫn mỗi người ngổi một đầu giường, tất cả đều đeo khẩu trang.
Quân và Hân nhẹ nhàng đến cửa thì dừng lại, nhìn vào, không thấy hai bố mẹ bên trong nói gì, cả hai định bước vào trong thì bà Cách lên tiếng:
Bà Cách: Có chuyện gì cứ đứng yên ở đấy nói.
Quân và Hân đều ái ngại khi thấy không khí có vẻ căng thẳng. Quân gãi đầu nói:
Quân: Dạ bọn con có việc quan trọng muốn báo hai bố mẹ ạ.
Bà Ly: Vậy thì cho vào thêm một bước nữa!
Quân và Hân cùng bước thêm một bước nữa vào phòng. Quân vẫn gãi đầu nói:
Quân: Dạ thưa hai bố mẹ…dạ…mai…là…gia đình mình được về nhà rồi…”
Nghe vậy, cả bốn người, Ông Cách, bà Ly, ông An, bà Toàn đều xoay người tập trung nhìn về Quân và Hân, cùng đồng thanh nói:
Bốn người đồng thanh: Ai mà chẳng biết, mười mấy ngày là khủng khiếp rồi, còn muốn ở thêm nữa sao!
Quân: (ấp úng) Dạ không…ý con là…
Ông An và Bà Toàn (hoảng hốt): Không là sao, ý mày là hai đứa lại có kết quả dương tính à!
Hân: (Vẻ e ngại) Dạ không! ý là…bọn con…có…kết quả “hai vạch” ạ!
Ông An: Thì là dương tính rồi còn gì nữa! trời ơi là trời!
Bà Toàn: (Nói với ông An) Không, là hai vạch đấy!
Quân: Dạ, là trong thời gian cách ly cùng…bọn con lỡ có em bé rồi ạ! Lần này về xin hai bố mẹ cho bọn con cưới ạ!
Cả bốn người, Ông Cách, bà Ly, ông An, bà Toàn đều há hốc mồm, tròn mắt. Một hồi, bà Ly quát lên:
Bà Ly: Trời ạ! Thế thì còn nặng hơn cả nhiễm Covid rồi!
Ông Cách: Bà bình tĩnh nào! Như vậy là vui hơn mới đúng!
Ông An thì tỏ vẻ vui ra mặt.
Ông An: Ông anh nói đúng đấy, tin vui, tin vui!
Ông An quay sang nhìn bà Toàn thăm dò rồi nói tiếp:
Ông An: “Hai vạch” rồi thì hai nhà làm thông gia thôi bà nhỉ!
Bà Toàn không trả lời ngay. Tất cả đều im lặng như cùng suy nghĩ về điều mà ông An vừa nói. Được một lát, Ông An và Bà Toàn không nói mà hiểu ý nhau, cùng xuống giường đi về bên giường của ông Cách, bà Ly.
Bà Toàn đến chỗ bà Ly nói vui vẻ:
Bà Toàn: Chị ạ! Thôi thì trong rủi có may, nhờ vậy mà hai nhà có thêm người, chị làm sui gia với tôi nhé.
Bà Ly: Nó đã báo “hai vạch” rồi thì còn biết làm sao nữa!
Ông An đến chỗ ông Cách nói vui vẻ:
Ông An: Ông anh này! Tôi và bà xã là “An và Toàn”, ông anh và chị đây là “Cách và Ly”, chúng ta về một nhà là “Cách Ly An Toàn” thì tốt quá, sợ gì dịch bệnh nữa, phải không ông anh. Hề hề!
Ông Cách nghe vậy thì cũng vui vẻ bắt tay.
Ông Cách: Ông nói có lý thế thì tôi theo thôi! Hà hà!
Quân và Hân nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm. Quân đưa tay qua eo Hân kéo sát vào mình. Hân nghiêng đầu vào vai Quân vẻ hạnh phúc.
CẢNH 11
Quân và Hân quyết định tổ chức đám cưới theo kiểu mùa dịch, chỉ có thông gia hai bên, cô dâu, chú rể và MC (là Nhân viên y tế được mời làm MC). Hai người dự định sau khi hết dịch sẽ làm cỗ báo hỷ sau.
Nhạc nền đám cưới vang lên nhẹ. Trên bục sân khấu đám cưới, chú rể Quân và cô dâu Hân đứng giữa, ông An và bà Toàn đứng cạnh chú rể, ông Cách và bà Ly đứng cạnh cô dâu. MC đứng cạnh bàn để mấy cái ly, cầm chai sâm banh. Tất cả đều đeo khẩu trang và đứng cách nhau hơn 1 m.
MC bật sâm banh, vừa rót vào 6 cái ly vừa nói:
MC: Chú rể mời rượu bố mẹ vợ đi.
Chú rể Quân đến cầm 2 ly rượu ra mời ông Cách, bà Ly.
Quân: Dạ con mời bố mẹ ạ!
MC: Giờ cô dâu mời rượu bố mẹ chồng.
Cô dâu Hân đến cầm 2 ly rượu ra mời ông An, bà Toàn.
Hân: Dạ con mời bố mẹ ạ!
MC cầm hai ly rượu đưa cho chú rể và cô dâu, rồi tự mình cầm lấy 1 ly.
MC: Xin chúc mừng chú rể, cô dâu. Cháu xin chức mừng gia đình thông gia hai bên ạ!
Tất cả đều đứng giữ nguyên khoảng cách, mở khẩu trang để treo lủng lẳng một bên tai, cùng uống cạn ly rượu…rồi cùng đeo khẩu trang trở lại.
Quân và Hân nhìn nhau tình tứ. Hân quay ra hỏi MC:
Hân: Tân lang, tân nương có được hôn nhau không ạ?
MC đắn đo một lát rồi đồng ý:
MC: Trong trường hợp này thì…được! Nhưng vẫn phải đeo khẩu trang, hì hì!
Hân và Quân tiến lại gần nhau, cùng nghiêng đầu, nhắm mắt…khi miệng hai người gần chạm nhau thì cả hai cùng dừng lại, một lát thì cùng mở mắt nhìn nhau, rồi nhìn MC, MC có vẻ ngại nên quay ra hướng khác, Quân và Hân không ai bảo ai, cùng tháo nhanh khẩu trang ra để môi chạm môi…rồi lại nhanh chóng đeo khẩu trang lại, lùi về vị trí giữ khoảng cách ban đầu.
MC quay lại thấy cô dâu chú rể đã xong nhiệm vụ hôn thì hướng về khán giả, trịnh trọng tuyên bố:
MC: Kính thưa quý vị! Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ tổ chức một đám cưới an toàn mùa dịch. Mong rằng các cặp yêu nhau vẫn yêu nhau, nhưng hãy giữ khoảng cách để không phải cưới trong mùa dịch!
HẾT