
Bản thân trải đã qua tuổi thơ mà tình cảm gia đình không trọn vẹn, nhưng may mắn là được trải nghiệm một cuộc sống tuổi thơ phong phú ở một làng quê, từ các trò chơi dân gian như thả diều, bắn bi, đánh khăng, quay gụ… đến những công việc mưu sinh như chăn vịt, cắt cỏ, lấy dong, mò hến, gặt lúa, mót rơm… Gieo Quảng bây giờ hiểu thấu được giá trị của những gì một đứa trẻ trải qua đối với cuộc sống tương lai sau này.
Cuộc sống hiện nay đang làm mất đi rất nhiều cơ hội để trẻ em có được một tuổi thơ với những trải nghiệm phong phú và ý nghĩa. Nên Gieo Quảng mong sớm sản xuất được một phim điện ảnh mà bất cứ trẻ em nào cũng có thể được thưởng thức, trải nghiệm, với định hướng như sau:
Gieo Quảng đã trưởng thành và có đủ năng lực để triển khai một Dự án sản xuất phim điện ảnh nhưng khả năng về tài chính thì chưa đủ nên chia sẻ ước mong của bản thân để mời những nhà tài trợ, đối tác quan tâm cùng chung tay, với định hướng như sau:
Nếu nhà tài trợ, đối tác nào quan tâm chi tiết hơn về Dự án sản xuất phim điện ảnh này, hãy liên hệ để Gieo Quảng được giải trình thêm: gieo18879@gmail.com. Trân trọng cảm ơn!
(Tham khảo thêm Phim điện ảnh Sứ Mệnh Trái Timmà Gieo Quảng làm Chủ nhiệm)
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trải nghiệm 2 phân cảnh đầu của Kịch bản phân cảnh Phim điện ảnh ROI SẮT:
FADE IN:
Ngăn giữa con sông quê với cánh đồng là con đê dài với cỏ xanh mướt hai bên sườn. Con đê là nơi bọn trẻ con trong làng tụ tập chăn trâu, thả diều, vui đùa và nuôi dưỡng những ước mơ…
Một con đường đất nhỏ nối từ con đê, chạy lòng vòng qua cánh đồng, dẫn vào một làng quê nghèo. Trong làng quê nghèo có một ngôi nhà cấp bốn mái ngói cũ… Đó là nhà bà Tình (40 tuổi) sống cùng con trai (tên Hải, vẫn gọi tên thân mật là Thạch Sùng, học lớp 8 nhưng nhỏ con như học sinh lớp 6).
1. NỘI - NHÀ BÀ TÌNH – NGÀY
Các cửa chính và cửa sổ đều đóng hết như không muốn hàng xóm chú ý sự việc đang diễn ra bên trong.
Bà Tình đứng hai tay chống nạnh, mặt nghiêm nghị, nhìn trừng trừng Thạch Sùng.
Thạch Sùng đứng cúi đầu, hai tay cầm một cây roi (là cành tre khô bằng ngón tay út, dài chừng 1m) đưa về phía Bà Tình.
BÀ TÌNH
Tội này mấy roi!?
THẠCH SÙNG
Dạ… năm roi ạ!
BÀ TÌNH
Được! Dám làm dám chịu!
Bà Tình lấy roi từ tay Thạch Sùng, nhắm vào mông Thạch Sùng vụt thẳng tay.
BÀ TÌNH
(Gằn giọng)
Này thì… cha nào con đấy này…! Không nghe lời mẹ này!
Bà Tình vụt roi thứ hai thì cây roi gãy đôi. Bà quăng nửa cây roi đang cầm vào người Thạch Sùng.
BÀ TÌNH
Đi lấy cái khác! Chặt tre tươi đấy!
Thạch Sùng vẫn cúi đầu, vẻ mặt không tỏ ra đau đớn nhưng biết lỗi.
THẠCH SÙNG
Con biết tội rồi! Con xin lỗi! Mẹ… đánh hao roi quá!
Tiếng xin lỗi của Thạch Sùng vọng ra khỏi nhà nhưng không đủ lớn để làm thay đổi sự yên tĩnh của một làng quê chưa vào vụ thu hoạch. Tiếng vọng ấy chạy theo con đường dẫn ra cánh đồng, nối với con đường đất nhỏ dẫn đến bờ đê… Tiếng vọng hòa tan vào trong gió, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ lướt trên màu xanh trải rộng của đồng lúa đang độ vào đòng…
Xuất hiện tên phim: ROI SẮT
2. NGOẠI - BỜ ĐÊ – NGÀY
Ba đứa trẻ nằm dọc sườn đê, cách nhau chừng một sải tay, duỗi thẳng cẳng, đầu gác lên 2 tay. Nằm đầu tiên là Thạch Sùng (học lớp 8 nhưng nhỏ con như học sinh lớp 6), tiếp theo là Ve Sầu (học lớp 6), tiếp theo là Dế Mèn (học lớp 7). Cả ba thích thú nhìn những con diều cánh cốc tự làm của chúng đang lượn qua lượn lại trên cao…
Một hồi, Ve Sầu quay sang hỏi Thạch Sùng vẻ buồn buồn.
VE SẦU
Khi nào anh vào Nam vậy?
Thạch Sùng cũng vẻ buồn buồn, suy tư giây lát mới trả lời.
THẠCH SÙNG
Mẹ tao bảo mấy hôm nữa.
Ve Sầu quay sang nói với Dế Mèn kiểu truyền tin.
VE SẦU
Anh Thạch Sùng nói mấy hôm nữa vào Nam rồi.
Truyền tin xong, Ve Sầu quay lại hỏi Thạch Sùng tiếp.
VE SẦU
Mấy hôm là mấy hôm!
THẠCH SÙNG
Tao không biết, cũng không muốn hỏi.
Ve Sầu lại quay sang nói với Dế Mèn kiểu truyền tin.
VE SẦU
Anh Thạch Sùng không biết chính xác ngày nào đi.
Dế Mèn chỉ nghe, không hỏi, không nói gì, nhưng mặt nó buồn thấy rõ.
Yên lặng một lát Thạch Sùng nói tiếp, giọng như muốn khóc.
THẠCH SÙNG
Tao không muốn đi!
Ve Sầu lại quay sang nói với Dế Mèn kiểu truyền tin.
VE SẦU
Anh Thạch Sùng không muốn đi.
THẠCH SÙNG
Nghe nói Sài Gòn toàn nhà cao tầng, biết thả diều ở đâu!
Ve Sầu lại quay sang nói với Dế Mèn kiểu truyền tin.
VE SẦU
Anh Thạch Sùng nói trong Sài Gòn không có chỗ thả diều.
THẠCH SÙNG
Cũng không có trâu mà cỡi!
Ve Sầu lại quay sang nói với Dế Mèn kiểu truyền tin.
VE SẦU
Anh Thạch Sùng nói không có trâu mà cỡi.
Thạch Sùng không nói nữa. Dế Mèn giờ mới lên tiếng.
DẾ MÈN
Không biết có sông không nhỉ!

