
Giờ đây ĐỨA TRẺ được biết nhiều tỷ phú trên thế giới vẫn bắt con phải tự lập, phải trải nghiệm lao động vất vả…thì ĐỨA TRẺ lại càng cảm ơn tuổi thơ khi ở một làng quê nghèo mà được rèn rũa nhiều hơn thế: Cảm ơn những năm tháng bắt cua mò ốc, mót khoai, chăn vịt, nuôi lợn, bán vé số, nấu cơm thuê, gõ hủ tíu…đã cho ĐỨA TRẺ những kỹ năng mưu sinh và hiểu thấu giá trị của đồng tiền; Cảm ơn những trò chơi dân gian đã cho ĐỨA TRẺ một tâm hồn phong phú và kỹ năng sáng tạo trên những chất liệu cuộc sống ngay xung quanh mình; Cảm ơn những con đê trải dài bên những con sông và những cánh đồng mênh mông đã cho ĐỨA TRẺ một tầm nhìn thông thoáng, một động lực mạnh mẽ để khám phá thế giới này…

Giờ đây sau mấy chục năm bôn ba, ĐỨA TRẺ trở về quê hương sống và làm việc. Mặc dù đô thị hóa và phong trào nông thôn mới đã thay đổi rất nhiều thôn xóm, nhưng vẫn chừa lại cho ĐỨA TRẺ một ít cánh đồng và đôi ba con sông còn chảy. Khi ĐỨA TRẺ vẫn còn được sống cùng mẹ, còn được ngắm những cánh diều vào những buổi chiều, còn được đá bóng, hò hét và vui sướng cùng bọn trẻ con trong thôn…thì ĐỨA TRẺ hiểu rằng ĐỨA TRẺ đã may mắn được sống lại tuổi thơ một lần nữa. Và vì đã trải nghiệm sự quan trọng của tuổi thơ với cuộc sống của người trưởng thành như thế nào, nên ĐỨA TRẺ nhất định không để lãng phí một giây phút nào của tuổi thơ lần này…
Gieo Quảng