
(Thơ thất ngôn tứ tuyệt)
Có gió và dây, sẽ vút cao
Không lông, cánh vẫn cứ nghiêng chao
Miền quê, xứ núi hay đô thị
Phơi phới, luôn bay tựa thủa nào
Ý tứ: Dù không bay lượn được như chim nhưng diều mượn sức gió với một sợi dây nó vẫn bay cao lên được ở bất cứ nơi đâu. Liên tưởng tới đời người, dù chúng ta ở hoàn cảnh nào, xuất phát điểm không bằng người khác, nhưng nếu biết nhờ ngoại lực đúng, chúng ta vẫn có thể làm được những điều tưởng chừng không thể.
Gieo Quảng